Mỹ Nhân Bệnh Tật Ôm Con Chạy - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:46:31
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi chiếc hộp quần áo giao đến, trong nhà lập tức thêm vài chiếc rương lớn đôi khi chứa một mị mị đó.
Dù , ba ba vẫn cho bé đụng , rằng: “Rương sạch, bé chạm sẽ lấm bẩn.”
Hôm nay cũng ngoại lệ, Mị Mị ba ba kéo chiếc rương phòng khách thôi.
Bé nhích qua hàng rào, thở hổn hển bò tới, “Nha!”
Ba ba biểu cảm đó, gần như dậy từ lan can: “Mị Mị, con tự ? Ba ba tháng tới mới dạy con nha.”
Mị Mị hiểu gì cả.
Chỉ nghĩ: Bye cái rương !
Rương là cái gì ?
Một ngón tay trắng nõn nít nuột, bé cố rướn chọc chiếc rương, “Nga di!”
Sốt ruột đến mức còn dang chân nhỏ vươn .
Ba ba mà bật , nhịp sống hiện đại truyền thông tràn ngập các video mở “blind box” khoe rương đựng đồ, khi chính là bắt trend cùng Mị Mị bằng một video nhỏ .
Chiếc rương cuối cùng cũng mở , bên trong là một bộ đồ chơi gồm cây cọ màu trắng trẻ con, một chiếc mã lắc lắc, và bộ xếp gỗ động vật mềm mại kèm dây treo.
Ba ba đ.á.n.h giá chất lượng xong chạm môi má bé, : “Bảo bối, ba ba nghĩ chúng nên vệ sinh xếp gỗ .”
Đôi mắt của từ bảng hướng dẫn sang Mị Mị bé mắt to hướng về chiếc mã lắc lư, chăm chú.
“Ngô?” Bé dường như thấy rút rút gọi, chớp mắt lia tay đến.
Ba ba lấy từ sofa một tấm chăn trắng mỏng, bế bé lên đặt xe lắc lư: “Con đây , chúng cùng chơi lắc lư động vật nha.”
Mị Mị như chui nôi, nhỏ nhẹ lắc lư nhịp nhàng.
Bé mặt rút rút, nhịn “Hi” một tiếng nhỏ xinh.
“Vui ?” ba ba bé còn đang mê say với đồ chơi, thấy bé tỏ vẻ hứng thú, thấy ngộ nghĩnh lắm.
Mị Mị chiếc xếp gỗ mềm mại, đôi mắt lớn trong veo lườm chằm chằm, khuôn mặt như bánh bao nhẹ mỉm
Nội dung thế : ba ba tặng trò chơi mới cho Mị Mị! Bé thích rút rút!
Dù ba ba hiểu nội dung, nhưng bé bây giờ tươi đến mức dễ thương vô cùng, thấy chuyện vui cũng đều tan biến.
---
Anh thông báo với khách hàng là sản phẩm sắp mắt, chứ quảng cáo kéo dài.
Ngay khi đăng xong, vài fans hỏi về giá và thương hiệu mã lắc lư.
Anh nhân lúc Mị Mị ngủ trưa giải đáp tin nhắn một cách nghiêm túc.
Có fan còn hỏi:
“Mẹ Mị Mị ơi, xin hỏi phía trong t.h.ả.m lông đó liệu hợp vệ sinh ?”
Rồi cả:
“Mị Mị bố lắm, mỗi xem video bé gặm tay, bố dạy bé thế nào ?”
… và:
“Mẹ Mị Mị yêu quý, bà em thấy Mị Mị video lắm, tặng vòng tay vàng, thể gửi thử ?”
Rồi hàng loạt hình ảnh vòng tay kim loại bé xíu lấp lánh.
Anh đáp : “Cảm ơn các bạn, nhưng tặng quà thì thôi khỏi nhé.”
Mà tin nhắn khiến nhớ đến bà của .
Nếu bà việc tặng vòng tay, chắc sẽ bắt đeo cho Mị Mị vàng bạc thật.
---
Chu gia đại trạch.
Ha Há
Chu Kinh Niên buổi chiều ghé qua lấy một ít văn kiện, lúc từ thư phòng của ba lầu xuống thì thấy bóng dáng lão thái thái .
Người nhà họ Chu thói quen, mỗi khỏi nhà đều chào hỏi lão thái thái một tiếng, nhất thiết việc gì cụ thể, dù chỉ là tạt về nhà trong chốc lát cũng ngoại lệ.
Chu Kinh Niên nhận áo khoác vest từ tay quản gia lão Kim, mặc hỏi:
“Kim thúc, lão thái thái ?”
Lão Kim là lớn lên từ bé, giúp sửa áo vest đáp:
“Đang ở phòng khách nhỏ.”
“Ừ.” Chu Kinh Niên cài nút áo, bước về phía phòng khách nhỏ, mới vài bước gặp dì Kiều đang bưng khay trái cây tới.
Trong đại trạch, lão Kim phụ trách bên phía ba Chu Kinh Niên, tiếp khách và xử lý các việc chung; còn dì Kiều thì chuyên chăm lo việc của lão thái thái, là quản nội.
Chu Kinh Niên theo dì Kiều bước phòng khách nhỏ, liền thấy tiếng lão thái thái đang sốt ruột:
“Ôi da, cái video phát xong ? Tiểu Kiều! Tiểu Kiều, đây xem thử cho , cái làm ?”
Dì Kiều vội vàng bước nhanh tới, nhận lấy chiếc máy tính bảng trong tay bà:
“Phát xong ạ, hôm nay chỉ chừng thôi.”
“Ôi, xem hết .” Lão thái thái lẩm bẩm đầy tiếc nuối, giống như thấy đại tôn t.ử bước , tiếp tục lẩm bẩm, “Ba Mị Mị dài thêm chút nhỉ? Ta thấy mấy đứa nhỏ khác còn cả tiếng đồng hồ cơ mà.”
Dì Kiều , đặt khay trái cây lên bàn thấp cạnh ghế.
“Vậy để con bật xem nữa cho bà nhé.”
Chu Kinh Niên vốn định chỉ hỏi thăm một tiếng ngay, hôm nay còn việc, nhưng thấy bà nội mặt mày cau , miệng chuyện , căn bản thèm để ý đến , liền thừa lúc bà đang giơ tay định lấy quả mận châu Âu khay, thò tay lấy cả khay trái cây về phía , đặt bên bàn cạnh chỗ , cởi luôn nút áo vest cài xong, bình thản xuống.
Lão thái thái giờ thể giả vờ thấy nữa, sang dì Kiều :
“Có mấy đứa nhỏ một tuổi cực kỳ đáng yêu, ai ngờ chớp mắt cái là lớn như thanh niên .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/my-nhan-benh-tat-om-con-chay/chuong-6.html.]
Chu Kinh Niên hỏi:
“Đứa nào mà một tuổi đáng yêu thế? Con cũng xem thử xem.”
Dì Kiều đáp:
“Là một đứa nhỏ bà nội thấy mạng, đầy một tuổi, tên là Mị Mị.”
Lão thái thái cầm máy tính bảng, mở đoạn video xem:
“Con thử xem, đầu tròn má bánh bao, khuôn mặt nhỏ mềm như tàu hũ, nét mặt giống hệt Tiểu Tô.”
Chu Kinh Niên ban đầu còn thò đầu qua xem, nhưng thấy cái tên đó, liền như dị ứng, lập tức ngả dựa lưng ghế, đưa khay trái cây trả cho bà, lạnh lùng :
“Quẹo cua kiểu cũng nhanh thật đấy.”
Hắn lạnh một tiếng:
“Tai mắt bà còn tinh thế, ngày mai lên công ty làm luôn cho con nhé? Vừa ba con mới tính nghỉ hưu, bà lên làm chủ tịch, con khỏi bù đầu làm nữa.”
Dì Kiều mới xuống bàn nhỏ định uống , liền bật khúc khích.
Lão thái thái đại tôn t.ử chọc giận, bực c.ắ.n luôn quả mận châu Âu:
“Ta đứa nhỏ đáng yêu, con hiểu gì chứ? Cái đồ cô đơn!”
“Con hiểu?” Chu Kinh Niên miệng thì đấu khẩu, nhưng tay vẫn nhận lấy máy tính bảng, thấy đứa trẻ nhỏ xíu đang nghiêng , khuôn mặt mềm mại như bánh bao, quả thật giống tàu hũ non.
Hắn dùng khớp ngón tay chạm màn hình, thấy bé con đang xếp mấy khối gỗ hoạt hình động vật lên từng con thú bông, như thể đang phát quà cho từng bé thú nhồi bông.
Chu Kinh Niên bé so với con cừu bông to bên cạnh, bình luận:
“Đứa nhỏ nhỏ thế chứ?”
Cả mặt đều là màu trắng hồng, nếu để ý kỹ còn tưởng thú bông thật.
Lão thái thái tủm tỉm :
“Dễ thương ? Nó tên là Mị Mị.”
Dì Kiều bóc quýt :
“Ban đầu bà nội chú ý mấy đứa nhỏ khác, nhưng chỉ Mị Mị là bà đặc biệt thích, mấy ngày nay ngày nào cũng xem video của bé cho khuây khỏa. Bà tính tặng chút quà cho bé, nhưng nhắn tin thì ba bé khéo léo từ chối .”
Lão thái thái tiếc nuối:
“Đáng tiếc video quá ít, xem hết . Hôm nay chỉ mười một phút, ngắn quá.”
Bà giơ tay lệnh cho cháu trai:
“Giúp nhắn , nhờ ba Mị Mị đăng video dài thêm chút.”
Chu Kinh Niên bé con màn hình một lúc lâu, nhướng đôi mắt sắc bén của , lạnh nhạt :
“Hay con nhắn luôn , hỏi họ để bà đích đến nhà thăm ? Miễn phí, chỉ cần lo cho bà một bữa ăn là .”
Lão thái thái: “…”
Dì Kiều ngậm miệng nổi.
Chu Kinh Niên thừa nhận, đứa nhỏ đúng là đáng yêu, nhưng so với “Tiểu Tô” thì vẫn còn cách một đoạn.
Hắn tắt video, cầm iPad quơ quơ:
“Bà gần 90 , cứ dán mắt màn hình nhỏ thế , sợ tăng nhãn áp ?”
Hắn còn nhớ trong nhà một cái TV thông minh gì đó, “Dì Kiều, cái máy chiếu để ?”
Lão thái thái giơ tay giật máy tính bảng:
“Con gì chứ? Màn hình lớn thì thật, nhưng xa quá. Xem cái khác còn , chứ xem Mị Mị thì vẫn dùng cái .”
Bà giơ tay so cách,
“Đặt trong lòng bàn tay mới chuẩn.”
Chu Kinh Niên sắp bà chọc phát điên.
“ , tăng nhãn áp lão thị đến nơi, để bé Mị Mị cầm đồ chơi d.a.o phẫu thuật đến mổ mắt cho bà nhé, bà thích ghê.”
Lão thái thái lườm một cái:
“Đi làm việc của con . Cái nhà hết , cần con bận tâm.”
Chu Kinh Niên vốn cũng chỉ định chào hỏi một tiếng , giờ thật sự dậy rời .
Vừa vặn gặp ba từ lầu xuống, ngẩng đầu :
“Ba, con công ty đây.”
Chu phụ nghiêm túc dặn dò:
“Chuyện giao đừng quên, Hàn bá bá tầm thường, khi An Thành nhớ điều tra kỹ, đừng để đến nơi chỉ một câu sai thành đắc tội .”
Chu Kinh Niên thu vẻ cợt với bà nội, trở dáng vẻ nghiêm túc thường ngày:
“Vâng, con sẽ điều tra rõ .”
Việc quan trọng, nhưng cần vội, còn về nghiên cứu kỹ thêm.
“Đi .” Chu phụ phất tay, tuy nhịn nhắc vài câu, nhưng ông , con trai ông chẳng cần dạy thêm gì nhiều từ nhỏ ông nội một tay dạy dỗ, chín chắn, làm việc chu .
Chu Kinh Niên xe vẫn đang nghĩ đến chuyện Hàn bá bá ở An Thành, nhưng nhịn nhớ đến bộ dạng bà nội khi xem bé Mị Mị.
Sau đó, suy nghĩ trôi xa hơn, nhớ Tô Yến Hồi từng , do cơ quan sinh sản phát triển đầy đủ, nên thể mang thai.
Nghĩ thì, bao nhiêu lời ngọt ngào giả tạo, khi chỉ mỗi câu đó là thật.
Nắng chiều xuyên qua cửa kính chiếu lên gương mặt Chu Kinh Niên, đôi mắt hồ ly nheo , nhạt.
Cũng trách , sắc mê hoặc, trí khôn vứt sạch.