Mùa hè sắp kết thúc, như ùa về bên họ.
“Anh ghen tị với em .” Tạ Liêm c.ắ.n môi : “Sao em thành thạo thế hả?”
Giang Chước Sương ngây thơ: “Chuyện cũng học ? Cảm xúc dâng trào là sẽ thôi mà.”
Tạ Liêm khẽ, ôm lòng.
Người lời ngọt ngào, thật chắc là động tâm nhất.
Tửu Lâu Của Dạ
“Anh đúng là thiên tài biến thái đó.” Giang Chước Sương ngẩng đầu hôn hôn yết hầu : “Kỹ năng hôn tiến bộ nhanh thật.”
Tạ Liêm nuốt khan: “Nếu chỉ biến thái với em thì sến quá ?”
Giang Chước Sương gật đầu: “Nghe dở quá, đổi câu khác .”
Cặp đôi mới yêu khó tránh khỏi dính như sam.
Tạ Liêm rõ ràng vẫn thỏa mãn với nụ hôn , cúi đầu hôn trộm công chúa trong lòng.
Tạ Liêm : “Sợ dọa em.”
Giang Chước Sương tự tin: “Không thể nào.”
Tạ Liêm khẽ , thì thầm:
“Khi hôn em, mặt em đỏ lắm. Nhìn em như , nhớ đến hôm đó... lúc em lên đỉnh trong miệng . Lúc nào hôn em, cũng hôn sâu hơn... vì thấy em…”
Giang Chước Sương tít mắt: “Nói tiếp mà.”
Tạ Liêm trong giọng ẩn ý đe dọa, liền điều mím môi một cái, hiệu ngậm miệng .
Hơi nóng oi ả của mùa hè bao trùm quanh họ, giữa bầu khí mờ ám đang dâng lên, đột nhiên sắc mặt Tạ Liêm trở nên cảnh giác, về phía hành lang.
Có tiếng bước chân nhẹ nhàng đang dần rời xa.
Giang Chước Sương thì vẻ mấy bận tâm, ngược là Tạ Liêm sắc mặt khó coi, liền bước về phía phát âm thanh.
Không thấy ai cả, chỉ còn mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt trong khí, nhưng kiểu mùi khét khó chịu của điếu t.h.u.ố.c đang cháy.
Tạ Liêm sang chiếc thùng rác bên cạnh, cái gạt tàn kim loại phía một gói t.h.u.ố.c lá bẻ gãy từng điếu.
Giang Chước Sương chậm rãi tới, khi thấy gói t.h.u.ố.c bẻ gãy từng điếu thì vẻ mặt thoáng biến đổi.
Tạ Liêm nhanh nhạy phát hiện sự đổi cảm xúc đó, nhưng vì nghĩ đến điều gì đó nên hỏi.
Anh lặng lẽ nắm lấy tay Giang Chước Sương: “Đi thôi, sắp đến giờ nhận xét ảnh , chẳng em chụp nhiều bánh ngọt lắm ?”
Giang Chước Sương ngẩng đầu , hời hợt hôn một cái: “Tạ Liêm, em chút việc, về , đợi em nhé.”
Tạ Liêm buông tay, ngược còn siết chặt hơn.
Giang Chước Sương bất lực thở dài: “Nửa tiếng nữa, nếu em , nhớ đến tìm em.”
Cậu cố ý nhấn mạnh thời gian, giống như lời dặn dò thông thường, mà giống như đang ngầm nhắc nhở ai đó trong bóng tối rằng “hãy điều một chút”.
Dù cam lòng, cuối cùng Tạ Liêm vẫn ngoan ngoãn lời rời .
Sau khi , cánh cửa phòng dụng cụ phía Giang Chước Sương khẽ động, trong đó hiện lên bóng lờ mờ.
Giang Chước Sương bước trong, dù chuẩn tâm lý nhưng vẫn hành động của đối phương làm giật .
Chàng trai nước ngoài tóc vàng mắt xanh giống như một con dã thú mất kiểm soát, nhào tới đè xuống tấm t.h.ả.m xốp.
Nếu cẩn thận đưa tay đỡ đầu thì cảnh tượng lẽ đáng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/my-nam-benh-yeu-van-nguoi-me-la-thieu-gia-gia/chuong-67.html.]
Giang Chước Sương ngửa tấm thảm, đôi mắt đào hoa mở to như mèo con vì bất ngờ.
Kaspar mặt biểu cảm , thở chậm rãi.
Một lúc lâu , Giang Chước Sương vô tội : “Nhìn đáng sợ quá , Kaspar, đừng giận nữa mà.”
Cậu thiếu niên như khi, uỷ khuất làm nũng với .
Kaspar dễ dàng thao túng như nữa: “Frost, đây là thứ hai đá .”
Kaspar giơ tay lên đầy căm tức, nhưng cuối cùng nỡ làm gì, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve gò má bên thiếu niên.
Giang Chước Sương nghiêng đầu, như mèo con đưa mũi ngửi ngón tay : “Tay mùi t.h.u.ố.c lá, khó ngửi lắm.”
Trong đầu Kaspar vang vọng những lời của Tạ Liêm, đầy ngôn từ lả lơi, đối với là sự sỉ nhục dành cho Giang Chước Sương.
“Cậu chuyện với như thế, giận ?”
Giang Chước Sương nghĩ, gì mà giận chứ, thừa nhận ham của bản chuyện gì hổ, nhưng trong một gian chật hẹp và kín đáo thế , cảm thấy nhất nên tiết chế ngôn từ.
Vì , đáp: “Cũng tạm, thật cũng thú vị lắm.”
Kaspar hít một thật sâu, nhắm mắt , gân tay nổi đầy mu bàn tay.
Giang Chước Sương chớp mắt.
Ừm, vẻ vẫn tiết chế đủ...
Cậu bỗng cảm thấy nguy hiểm, vì theo mấy bộ truyện từng , phòng dụng cụ thể thao độ nguy hiểm năm .
Số tối thiểu: hai, giới hạn tối đa.
Vì Giang Chước Sương bắt đầu đẩy Kaspar , cố gắng đẩy bức tường thịt đang đè lên .
Sau nhiều thất bại, nghiêng đầu, dùng tay che mắt giả vờ , cảm thấy bây giờ trông chắc đáng thương lắm.
Cậu mím môi làm vẻ uất ức, Kaspar ngơ ngác nửa khuôn mặt lộ , chỉ thấy đôi môi hồng hồng đang run run, phồng phồng trông thật hôn.
Ý thức suy nghĩ của , Kaspar bất ngờ tự tát một cái thật mạnh, khiến Giang Chước Sương giật thót.
Giang Chước Sương chậm rãi kéo tay khỏi mặt, lén Kaspar một cái, phát hiện đối phương đang chằm chằm môi chớp mắt.
Dù mặt vẫn còn dấu bàn tay, vẫn cứ .
Biết sai nhưng sửa.
Giang Chước Sương: “…”
Nhìn đáng thương thế mà trong đầu nghĩ mấy chuyện đó, đúng là cặn bã.
Cậu bụng nhắc nhở: “Tôi bạn trai .”
Kaspar gì, vẻ mặt đổi liên tục, trong đầu đang nghĩ gì.
Trong phòng dụng cụ chỉ còn tiếng thở của hai .
Một hô hấp bình tĩnh, còn thì hỗn loạn định.
Sau lặng kéo dài, Kaspar lên tiếng:
“Frost, ngoại tình với , ?”
Chỉ vài giây suy nghĩ.
Bốp! Giang Chước Sương vung tay tát thẳng lên mặt .