Mọi bàn bạc một chút, quyết định để Cố Tu Dương ở đỉnh núi trông hai , còn cùng về trại thông báo tình hình.
Nhiệt độ núi tuyết hạ xuống âm độ, đống lửa tuy cháy nhưng chẳng đủ ấm trong cái lạnh thấu xương.
Cố Tu Dương chằm chằm đống lửa, trong đó một phần là lá cờ của Barry, bẻ đôi làm củi đốt.
Còn lá cờ của Giang Chước Sương...
Cố Tu Dương đảo mắt tìm quanh, phát hiện nó vẫn cắm vững sườn dốc gần đó, như đang âm thầm tuyên bố chiến thắng của .
Cũng giống như chủ nhân của nó, luôn một kiểu kiêu hãnh bướng bỉnh đến cực đoan.
Cố Tu Dương kiểm tra nữa, xe của Barry hỏng khá nặng, còn đầu xe của Giang Chước Sương thì gần như nát bét.
Dù cái miệng Barry xóc xỉa, nhưng ít cũng còn chút lương tâm.
Hắn thành thật khai báo ngọn nguồn:
“Xe trượt bánh suýt bay khỏi vách đá, là Frost tông một cú đẩy ngược .”
Cố Tu Dương nhướn mày: “Tông hả?”
Cách cứu gì mà... hoang dã và trực tiếp đến thế.
Giang Chước Sương đưa tay gần ngọn lửa, thờ ơ :
“Không lẽ dang tay ngăn , cầu xin đừng rơi xuống?”
Chiều còn một buổi học nâng cao, giờ thì kẹt núi tuyết, kế hoạch đều đổ bể.
Tâm trạng cực kỳ tệ, ngay cả Giang Vũ mà mặt ở đây, chắc cũng sẽ mắng te tua.
Cố Tu Dương trừ:
“Không cảm thấy khó tin. Chỉ là nghĩ... thật sự dũng cảm.”
Trong môi trường tốc độ cao thế , cái c.h.ế.t thể ập đến bất cứ lúc nào, bản năng sinh tồn sẽ luôn đặt lên hàng đầu.
Vậy mà lúc t.a.i n.ạ.n xảy , Giang Chước Sương vẫn chọn hy sinh tỉ lệ sống sót gần như tuyệt đối của để cứu .
Điều đó chứng minh rằng dù ngoài mặt lạnh lùng, còn lương thiện hơn cả những mang danh .
… Dù bao giờ chủ động làm ai vui lòng cả.
Barry lí nhí:
“Xin Frost, xe đắt, nhất định sẽ đền cho …”
“Đền cái xe của làm gì?”
Giang Chước Sương bực bội mặt.
“Tối nay một buổi học nâng cao với thầy Damon đấy.”
Cậu chào hỏi mỗi buổi sáng, mỗi buổi tối suốt ba tháng mới cái gật đầu hiếm hoi , mà giờ lỡ hẹn.
Barry thầy Damon là ai, nhưng cảm thấy khí đang quá căng thẳng, bèn vội vã kể một câu chuyện để xả tình huống.
Cười khan hai tiếng... nhận chẳng ai theo cả.
Giang Chước Sương lười biếng tựa tảng đá phía , mặt lạnh như băng:
“Đạo đức của tạm thời vẫn đủ hối hận vì cứu , nhưng nếu còn thêm nữa thì chắc .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/my-nam-benh-yeu-van-nguoi-me-la-thieu-gia-gia/chuong-24.html.]
Barry ngậm miệng ngay lập tức.
“Nguyện Chúa phù hộ cho giữ kiên nhẫn…”
Cố Tu Dương gạt mấy cành củi khô mặt để lửa cháy rực hơn:
“Nếu tới là thầy Harper thì thể giúp.”
Giang Chước Sương phản ứng hệt như một con mèo săn mồi, ánh mắt lập tức xoáy tới, giọng cũng mềm thấy rõ:
“Thật á? Có cách nào ?”
“Công ty từng hợp tác với thầy Harper. Nếu mặt, lẽ thầy sẽ nể mặt một chút.”
Giang Chước Sương làm vẻ sững sờ, hít mạnh một lạnh lật đật dịch tới sát bên Cố Tu Dương.
“Vậy nhờ cậy đấy, Cố tổng tuổi trẻ tài cao … thật sự gặp thầy Damon!”
Đống lửa mặt lách tách nổ lên vài tia lửa nhỏ, nhưng mặt đất băng giá , nhiệt độ chẳng tồn tại bao lâu.
Cố Tu Dương ánh mắt mong chờ tha thiết của Giang Chước Sương chằm chằm mà hiểu thấy ngọn lửa ấm hơn hẳn.
Hắn cảm thấy... lẽ họ hợp để làm bạn.
Cố Tu Dương từng ngại kể cho khác về những kỷ niệm giữa và Giang Chước Sương. Không để khoe khoang, mà là để hiểu rằng là một đến nhường nào. Cho nên... chẳng thích cũng là chuyện đương nhiên ?
Trên đường đua, trận đấu giữa hai sắp đến hồi kết, chỉ còn vài khúc cua nữa là phân thắng bại.
Lương Trình Tấn hiện đang thua hai xe, cách dần rút ngắn, nhưng việc vượt lên từ phía vẫn vô cùng nguy hiểm.
Trong cuộc đua mô tô, việc ngã xe va chạm là điều hiếm thấy.
Tốc độ của Lương Trình Tấn bắt đầu biến hóa rõ rệt, đang tìm thời điểm để vượt Giang Chước Sương, nhưng đối phương lộ trình cực kỳ định, gối quệt xuống mặt đường, nghiêng tối đa để ép góc cua, đẩy tốc độ đến cực hạn.
Rõ ràng là một chim hoàng yến nuôi trong nhung lụa, mà giờ như một con chim ưng lao xé bầu trời.
Cố Tu Dương xoay xoay chiếc bật lửa trong tay, hỏi:
“Cậu nghĩ Lương Trình Tấn định vượt ?”
Trước đây vì xã giao nên hút thuốc, nhưng từ khi quen Giang Chước Sương bỏ hẳn.
Liêu Thương do dự một lúc:
“Nguy hiểm lắm, chắc .”
Năm trăm triệu với nhà họ Lương con nhỏ, nhưng cũng đến mức lấy mạng cược.
Liêu Thương cho rằng đây chỉ là một cuộc đua cá nhân, ai điên đến mức đ.á.n.h đổi cả tính mạng.
Tửu Lâu Của Dạ
“Có đấy.” Cố Tu Dương bật khe khẽ:
“Nếu đang thua là Frost, sẽ vượt.”
Từ lúc sinh , nguyền rủa rằng thể sống lâu, nên với Giang Chước Sương, mạng sống bao giờ là thứ bắt buộc trân trọng.
Với Frost, sống ngắn ngủi là bất hạnh đủ , vì thế trở thành kẻ chiến thắng chính là điều duy nhất bao giờ cho phép từ bỏ.
Giang Chước Sương luôn là như thế, kiêu ngạo đến tận xương tủy.
Và vì từng thua bao giờ, nên ngay cả sự kiêu ngạo đó... cũng giống như một phẩm chất đáng ngưỡng mộ.