“Lần đầu tiên thấy lái siêu xe mà nhạc cổ điển.”
Cố Tu Dương tiện tay véo má Giang Chước Sương một cái: “Điều đó chứng minh chỉ tiền, mà còn gu.”
“Lái xe thì đừng mất tập trung.”
Giang Chước Sương vỗ tay : “Cấm cấp lợi dụng chức quyền để quấy rối nhân viên.”
Vì trong xe một tiểu thiếu gia kén chọn, nên sự đe dọa của , chiếc siêu xe đành chạy đường với tốc độ vô cùng ấm ức.
Giang Chước Sương hạ cửa kính, chống tay lên, đầu tựa khung cửa xe: “Tôi bảo giữ kín tiếng một chút mà.”
“Xin .” Cố Tu Dương lời xin mà chẳng chút thành ý: “Trong gara chỉ mỗi chiếc xe là ba .”
Thực còn một chiếc xe thương mại nữa, nhưng đủ ngầu. Đi gặp Giang Chước Sương, đương nhiên thể hiện mặt nhất của .
Cố Tu Dương đắc ý nghĩ, thể như cái tên nam sinh bên cạnh , ôm cái máy ảnh, cách ăn mặc thì quê mùa, nhà họ Cố ba đời ai ăn mặc t.h.ả.m hại đến .
Từ lúc lên xe, Tạ Liêm vẫn luôn chăm chú xem ảnh trong máy, hề chen cuộc trò chuyện giữa hai .
Cố Tu Dương liếc Tạ Liêm qua khoé mắt, lơ đãng hỏi hai quen bao lâu .
Khi nhận câu trả lời “ lâu”, Cố Tu Dương đầy ẩn ý: “Tôi và Chước Sương quen bao nhiêu năm nay, mà đây là đầu tiên để đưa đến câu lạc bộ đấy.”
Tạ Liêm giả vờ sự khoe khoang trong giọng điệu của .
Anh cúi đầu, lễ phép đáp: “Tôi cũng bất ngờ, vì và tiểu thiếu gia mới quen mà chịu dẫn theo.”
Cố Tu Dương bực bội c.ắ.n răng: “Chậc.”
Hắn sang Giang Chước Sương, bằng ánh mắt như hỏi: Cậu quen cái tên xanh từ thế?
Giang Chước Sương nhún vai, tăng âm lượng nhạc, biểu thị rõ ràng rằng dính cuộc đấu khẩu của họ.
Cố Tu Dương cả hai bên ghẻ lạnh, quyết định lấy phong độ ông chủ, nghiêm mặt làm tài xế.
Chiếc xe chạy thẳng đến khu vực đắt đỏ nhất trung tâm thành phố.
Đây là câu lạc bộ mô tô mà Giang Chước Sương thường lui tới.
Bên trong câu lạc bộ phát nhạc heavy metal, phòng trưng bày bày vài chiếc mô tô đua, phần lớn là phiên bản giới hạn ngừng sản xuất.
Ba theo nhân viên dẫn đường đến phòng bao riêng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/my-nam-benh-yeu-van-nguoi-me-la-thieu-gia-gia/chuong-20.html.]
Nhân viên phục vụ tuy đầu gặp Giang Chước Sương, nhưng vẫn giấu ánh phấn khích.
Khi ngang qua bức tường danh dự của câu lạc bộ, Giang Chước Sương dừng , hỏi nhân viên: “Người ở cùng là ai?”
Trên tường bảng xếp hạng hình kim tự tháp, hội viên thể đặt làm một tấm bảng tên và treo lên đó để nhận lời thách đấu.
Rõ ràng đây là chiêu bài của ông chủ để hội viên chịu chi tiền, nên các cuộc đua chủ yếu mang tính giao lưu vui vẻ, từng xảy tranh chấp.
Vị trí đỉnh tháp ông chủ đặc biệt dành cho Giang Chước Sương.
Dù từng treo bảng tên lên, nhưng ai thường đến đây đều , vị trí thuộc về một thiếu niên biệt danh Frost.
Hiện tại, đỉnh tháp trống trải ai đó ngạo nghễ treo bảng tên của , thiết kế theo phong cách tối giản, chỉ khắc một chữ duy nhất:
“Trình.”
Họ Trình ở Tô Thành cũng khá tiếng.
Giang Chước Sương hứng thú hỏi: “Cái tên công t.ử nhà họ Trình , từ bao giờ cũng chơi mô tô ?”
Nhân viên còn kịp trả lời, thì góc hành lang phía vang lên tiếng đùa ồn ào.
“Mày thật sự định thi với Frost ? Thôi , ngay cả Arthur còn xếp đấy.”
Tửu Lâu Của Dạ
Người hỏi khẩy một tiếng đầy khinh thường:
“Cái bảng xếp hạng mà Arthur cũng tính là hạng trung thượng? Trình độ của Frost thể hơn thế bao nhiêu?”
Một nhóm bước từ khúc cua.
Nhìn thấy dẫn đầu, Giang Chước Sương nhướng mày.
Chính là đàn phiền phức hôm làm thủ tục nhập học.
Lương Trình Tấn cái mà coi thường tên Frost chính là Giang Chước Sương, nhưng vô thức im bặt.
Liêu Thương từng nhắc với tên tiếng Anh của Giang Chước Sương là Frost, nhưng nghĩ nhiều.
Một nghệ sĩ biểu diễn với ngón tay bay lượn sân khấu và một tay đua m.á.u lửa đường đua, khó mà liên tưởng hai hình ảnh là một .
Giang Chước Sương ở khúc cua, Lương Trình Tấn đang sửng sốt, chào hỏi: “Lại gặp , đàn .”