“Thầy chỉ chút ít tiếng Trung thôi.” Giáo sư bằng tiếng Trung trôi chảy. “Frost, gì đó để thầy hiểu .”
Giang Chước Sương trả lời ngắn gọn:
“Em chỉ thả câu cho họ thôi.”
Người duy nhất từng hẹn hò thì đ.á.n.h với Giang Vũ mất .
Giáo sư giơ ngón cái:
“Frost, em thật là… tính đấy.”
Giang Chước Sương lễ phép chào tạm biệt thầy:
“Nếu gì nữa… hẹn thầy tuần .”
Giáo sư mỉm hiền hòa, một câu như ác ma:
“Nếu buổi biểu diễn hai tuần tới làm thầy hài lòng, thầy sẽ trừ hết điểm quá trình của em.”
Giang Chước Sương đang định vẫy tay tạm biệt, câu đó thì lập tức rụt tay .
Quả là giáo sư đáng sợ nhất thế giới.
Tiễn thầy khỏi phòng, Giang Chước Sương đến cửa , vỗ vai Tạ Liêm: “Đi thôi.”
Tạ Liêm chậm rãi bước theo bên cạnh Giang Chước Sương.
“Giang thiếu gia, đến tìm như , giận ?”
Giang Chước Sương phía , lười biếng đáp:
“Tôi chặn , đến tận nơi thì chẳng lẽ trông mong chúng tâm linh tương thông mà gặp ?”
Hôm nay Tạ Liêm ăn mặc chỉnh tề hơn hôm , tuy vẫn đơn giản nhưng rõ ràng chăm chút hơn. Cả bộ đồ đều mới, vẻ thuộc một thương hiệu thời trang cao cấp bình dân, tuy là hàng mốt nhưng cũng rẻ.
Điện thoại rung hai cái, Giang Chước Sương liếc .
[Trần Gia Diên: Sương Sương, trai tìm đấy, hình như chuyện gấp. Cậu về nhà ?]
Giang Chước Sương cảm thấy gì đó là lạ.
Trước giờ Giang Vũ bao giờ nhờ khác nhắn tin.
Nếu chuyện gấp, nhất định sẽ nhân cơ hội đến trường.
Giang Chước Sương mở khung trò chuyện với Giang Vũ, định hỏi thử chuyện gì, nhưng lỡ tay bấm nhóm công việc của tập đoàn Giang thị bên .
Cậu lướt sơ qua, lạnh.
Sau đó chụp màn hình, gửi cho Trần Gia Diên.
[Frost: Sao nhân viên đang họp ở công ty? Giải thích giúp với nào, trai Gia Diên?]
Khung “đối phương đang nhập tin nhắn” hiện lên biến mất.
Tửu Lâu Của Dạ
Giang Chước Sương từ tốn gõ một dòng mới.
[Frost: Gạt về nhà là tính làm gì đây?]
[Trần Gia Diên: ∧_∧ <Trái tim>]
[Trần Gia Diên: Sương Sương, buổi tối vẫn về chứ?]
Dòng thứ hai gửi xong thì thu hồi.
Giang Chước Sương chẳng buồn , cũng tò mò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/my-nam-benh-yeu-van-nguoi-me-la-thieu-gia-gia/chuong-15.html.]
“Tiểu thiếu gia.” Tạ Liêm bên cạnh bất chợt lên tiếng: “Cậu trò chuyện với giáo sư lâu, vẻ thầy giao cho một thử thách khó nhỉ?”
Nhắc đến giáo sư, Giang Chước Sương nhớ tới chuyện sắp gặp thầy Thomas, tâm trạng liền hơn.
“Cũng khó lắm, chỉ là nếu giả vờ làm bộ vất vả một chút, ông nhất định sẽ giao đề còn biến thái hơn.”
Tạ Liêm thuận miệng khen: “Thiếu gia thông minh thật.”
Giang Chước Sương nghĩ một lúc :
“Trừ bắt gặp , mấy khác, chắc cũng theo dõi đúng ?”
Tạ Liêm lảng tránh ánh mắt.
“Gọi là theo dõi… cũng hẳn…”
Đi ngang qua máy bán nước, Giang Chước Sương thấy khát, bèn dừng mua một chai nước khoáng.
“Giáo sư giao cho đề tài là Frost, nên hỏi , theo dõi lâu như , thấy là như thế nào?”
Tạ Liêm thoáng nghiêm túc, nghĩ một lúc đáp:
“Thiếu gia xinh , lúc biểu diễn trông sống động rực rỡ.”
Anh xem tất cả các buổi hòa nhạc của Giang Chước Sương. Khi cây đàn hạc tựa vai , ai thể sánh bằng khí chất .
Buổi biểu diễn chính thức đầu tiên của Giang Chước Sương là đệm đàn cho một tiền bối nổi tiếng từ lâu.
Các nhạc công trong buổi hôm đó đều dày dạn kinh nghiệm, chỉ Giang Chước Sương là đầu biểu diễn thương mại.
Giữa những giai điệu thuần thục và điêu luyện của các bậc tiền bối, là trẻ nhất vẫn giữ bình tĩnh, mắc nào.
Không cần ánh sáng riêng biệt, chỉ với khúc dạo của , thu hút ngay từ cái đầu tiên.
Khi ánh đèn tình cờ lướt qua khuôn mặt , đường nét sáng bừng lên như rượu vang nồng đậm, chỉ cần ngắm từ xa cũng thể say mê.
Giang Chước Sương mở nắp chai, tựa tường nhướng mày.
Cậu ngẩng cằm lên uống nước, ý bảo Tạ Liêm tiếp.
Ánh mắt Tạ Liêm bất giác dừng ở đôi môi đỏ ướt của , nhanh chóng khi nhận .
“Cậu từng nghĩ, giáo sư Frost chỉ , mà là một cơn tuyết trong tự nhiên, thứ gì khác ?”
Giang Chước Sương ngậm một ngụm nước, từ từ nuốt xuống.
Tên Frost gắn bó với từ buổi hòa nhạc đầu tiên.
Tạ Liêm cẩn thận lựa lời, ngừng một lát :
“Chính là , tiểu thiếu gia, thật sự…”
Tạ Liêm khó mà tìm từ chính xác.
Giang Chước Sương bình thản chờ câu tiếp theo.
Nếu Tạ Liêm mà kiêu ngạo tự phụ, sẽ lập tức hắt luôn chai nước mặt , nhưng Tạ Liêm như tưởng.
Tạ Liêm cực kỳ nghiêm túc, từng chữ một:
“Thiếu gia, như một con chim sơn ca tự do .”