Cậu quý trọng sức khỏe của , nên cố gắng rút ngắn thời gian học, nhưng trong mắt bác sĩ thì vẫn là làm việc quá sức.
Tửu Lâu Của Dạ
Bác sĩ điều trị chính còn trẻ, nghiêm khắc, cổ hủ, nhưng từng đoạt ít giải thưởng, là chuyên gia tiếng trong lĩnh vực .
Người đó chằm chằm bàn tay đang cầm bút của thiếu niên, lời nào, nhưng Giang Chước Sương , nên tĩnh dưỡng.
Bản nhạc trải rộng lộn xộn bàn, Giang Chước Sương xoay cây bút dùng để nhạc, hì hì.
“Bác sĩ Tiêu, nếu tĩnh dưỡng của là bắt tiếp tục ngơ ngẩn đây, thì thà tự sát ngay còn hơn.”
Tiêu Tạc Chi : “Cậu sẽ tự sát .”
“Hừ, chán c.h.ế.t .” Giang Chước Sương bĩu môi: “Lúc là nếu thấy chán, sẽ đến bên chứ.”
Tiêu Tạc Chi khẽ mím môi: “Tôi chẳng làm gì nhiều.”
Giang Chước Sương nghĩ một lát: “Anh cuốn sách kể dở, thể kể chuyện cho mà.”
nghĩ cũng , chắc chắn sẽ đồng ý…
Tiêu Tạc Chi: “Được.”
Giang Chước Sương: “… Gì cơ?”
Tiêu Tạc Chi ngẩng đầu: “Nếu thấy chán, bất cứ lúc nào cũng thể tìm , dù là kể chuyện việc khác, sẽ đến.”
Giang Chước Sương nhanh hiểu .
Chắc Tiêu Tạc Chi tưởng rằng đang ép … Ừm, dù bệnh viện cũng là tài sản của nhà họ Giang.
Vì đối phương mang áp lực trong quá trình điều trị , Giang Chước Sương quyết định nên giải thích hiểu lầm thì hơn, nhưng kịp mở miệng, Tiêu Tạc Chi một tiếng “xin ”, bỏ đầu .
Giang Chước Sương từng nghĩ, nếu là bác sĩ, gặp bệnh nhân như thế , chắc chắn sẽ thấy chán ghét, nhưng đó, phát hiện bức tường nguyện vọng trong bệnh viện, nhiều hạc giấy gấp cho , phần ký tên chỉ một chữ.
“Tạc.”
Tâm trí Giang Chước Sương trôi dạt xa xăm, mãi đến khi giáo sư gọi một tiếng, mới sực tỉnh.
“Frost, thầy bỗng một ý tưởng, em ?”
Giang Chước Sương lướt tay dây đàn hạc, phát âm thanh êm ái: “Sau khi yêu cầu xong, em quyền từ chối ?”
Giáo sư tinh nghịch chớp mắt.
“Hiện giờ em cũng chẳng quyền từ chối .”
Giáo sư tiếp tục : “Thầy em lấy Frost làm chủ đề, sáng tác bản nhạc sơ khảo cho Cúp Thịnh Tinh.”
Vòng sơ khảo của Cúp Thịnh Tinh là sáng tác tự do, hiển nhiên khó hơn nhiều so với sáng tác theo đề tài.
Bị ép mua bán .
“Có thời hạn ạ?”
Giáo sư chỉnh cổ áo: “Cho em hai tuần.”
Ông cảm thấy những lời là nực .
“Thầy nghiêm túc ?” Giang Chước Sương nhướng mày. “Cúp Thịnh Tinh cho tận hai tháng để sáng tác cơ mà.”
Giáo sư xoa xoa chòm râu, hề hề.
Trong lòng Giang Chước Sương thầm nghĩ: giống hệt mấy NPC trong game.
Loại dân làng tà ác ở thôn tân thủ, lắm lời mà còn thể bỏ qua đoạn thoại.
Giáo sư : “Nếu thầy , bản diễn tấu của em khiến thầy hài lòng, thầy sẽ giúp em hẹn một buổi hướng dẫn riêng với thầy Thomas thì ?”
Thomas.
Cái tên thật quen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/my-nam-benh-yeu-van-nguoi-me-la-thieu-gia-gia/chuong-14.html.]
Biểu cảm của Giang Chước Sương lập tức trở nên nghiêm túc, cung kính: “Là vị giáo sư đoạt giải Echo Award dạo đúng ạ?”
“Chính ông .” Giáo sư xoa râu: “Tình cờ , là bạn lâu năm của ông .”
Giang Chước Sương lập tức xoay chuyển thái độ, xóa sạch bất mãn trong lòng.
“Thầy đúng là quá lợi hại! May mà em là học trò của thầy!”
Sự thật chứng minh, bất kể là giáo sư tính cách thế nào cũng thể cưỡng khi học trò nịnh một trận tưng bừng.
Ông giáo sư khẽ ho một tiếng, bất chợt liếc cửa sổ như phát hiện điều gì đó.
“Frost, ngoài là đang đợi em ?”
Giang Chước Sương cửa, chạm ánh mắt của Tạ Liêm. Người cắt ngang cuộc trò chuyện của hai .
Lúc mới nhớ , suýt quên là hôm nay hẹn với .
Ánh mắt các giáo sư khác thường ánh lên vẻ thông tuệ, riêng giáo sư của Giang Chước Sương thì là ánh đầy hóng hớt.
“Frost, là bạn trai mới của em hả? Thế còn trai tóc vàng Đức thì ?”
Giang Chước Sương nghĩ một lúc mới nhớ thầy đang đến ai, chắc là tóc vàng đây suýt nữa hẹn hò.
Sau khi hai giận dỗi cắt đứt liên lạc, chuyển trường, nhiều năm gặp, cũng giờ .
“Người Đức… là cây violin trong dàn nhạc học sinh trường em ? Hình như tên là Bruce?”
“Bruce là con ch.ó mà nuôi.” Giáo sư bất lực. “Cậu tên là Kaspar, mới vài năm mà em quên ?”
Trong lòng Giang Chước Sương lẩm bẩm: Mấy năm , quên cũng thôi.
quả thật nhớ con ch.ó của Kaspar rõ.
Nó bám , nhưng vì to quá nên Kaspar thường xuyên ngăn nó khỏi nhào lên , thì và ch.ó khi ngã dúi dụi.
“Không đúng.” Giang Chước Sương bỗng phản ứng : “Sao thầy cả chuyện trong dàn nhạc của em?”
Giáo sư hề hề: “Frost , em đ.á.n.h giá thấp danh tiếng của ở Châu Âu . Bất kể là tài năng … đời tư của em.”
Dàn nhạc học sinh lập như trò chơi đối phó bài thi, ngoài Frost và Kaspar thì thực lực đều bình thường.
Thế mà nhờ hai bọn họ, đến tận khi giải tán, dàn nhạc vẫn tiếng trong giới chuyên môn.
Giang Chước Sương nghiêng đầu, vẻ mặt khó hiểu:
“Tài năng thì em nhận, nhưng đời tư thì phong lưu chỗ nào chứ?”
Cậu từng yêu đương bao giờ, thậm chí còn từng bạn học nước ngoài trêu là “em bé lời trai”.
Frost, luôn thích cạnh tranh, suýt nữa vì ganh đua mà yêu thử một , đối tượng chính là Kaspar.
Bạn học từng trêu chọc Giang Chước Sương, khi chuyện thì giận xanh mặt.
Phải đến khi Kaspar chuyển trường, Giang Chước Sương mới … đối phương lúc đó tưởng đang tán tỉnh.
Sau sự việc đó, Giang Chước Sương càng quyết tâm về nước.
Không ưa nổi đám nước ngoài miệng nam mô bụng một bồ d.a.o găm.
Ít Trung Quốc quanh biến thái thì cũng là kiểu thẳng thắn.
Giáo sư kinh ngạc: “Chẳng lẽ em với Kaspar là… thuần khiết thật?”
Giang Chước Sương xoa trán: “Nói chính xác thì, em từng bạn trai.”
Giáo sư nghiêm túc: “Frost, điều quan trọng nhất giữa với là sự thành thật, đừng lừa .”
Giang Chước Sương cũng nghiêm túc phản bác:
“Thầy, đa nghi là con d.a.o sắc nhất cứa lòng đó.”