MƯỢN LỬA - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-04-16 20:26:28
Lượt xem: 1,240

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Lần em sẽ nhận bộ phim , lập tức đồng ý diễn nam chính, yêu cầu duy nhất là em tham gia. Có mới giữ vai diễn cho em. Nói cho cùng, lúc đó hai đứa còn quá trẻ. Em nên chấp nhận rằng con ai cũng lúc phạm sai lầm. Dù nữa, xong bộ phim chỉ lợi cho em thôi."

Tôi gật đầu, theo chị Mạn đến hiện trường. Giản Mặc đang chụp ảnh định trang, còn nam thứ Diệp Tân thì đang mỉm ngọt ngào ống kính. Một Omega xinh , tin tức tố mùi đào mật.

"Thầy Giản đúng là trai nha!" Diệp Tân ảnh định trang, ngọt ngào khen ngợi: "Được hợp tác với thầy Giản đúng là may mắn quá !"

Ngay từ khoảnh khắc bước studio, Giản Mặc khóa chặt tầm mắt . Dù chỉ là thoáng qua, cũng thể cảm nhận ngọn lửa giận dữ của em . Bởi vì trả lời tin nhắn.

Quả nhiên, chụp xong em chẳng buồn kiểm tra ảnh mà sải bước thẳng đến mặt . Chiều cao hơn mét tám của em khiến chị Mạn chút ngẩn ngơ.

Ngay đó, gương mặt lạnh lùng nở một nụ xã giao giả tạo, "Chị Mạn, em mượn thầy Lâm chuyện một lát."

Nói em kéo tuột góc khuất, cúi thì thầm tai : "Tại trả lời tin nhắn?"

Tôi rụt cổ .

"Miếng dán ức chế cũng dán?" Giản Mặc khẽ cau mày.

Hả? Liên quan gì đến em chứ?

Em kéo phòng nghỉ riêng, lục lọi trong túi một miếng dán ức chế xoay , "Dù sinh con , cũng dán cho t.ử tế ."

Xé bao bì, lớp gel mát lạnh áp lên da thịt .

"Gã chồng quá cố của nghèo đến mức nào ? Lần thấy miếng dán dùng vẫn là phiên bản 1.0, cái đó thì tác dụng gì chứ?"

Tôi thấy bóng ngoài cửa, một lớp áo len màu trắng. Là Diệp Tân.

"Cảm ơn."

Giản Mặc nắm chặt cánh tay : "Tại trả lời tin nhắn? Hot search đó, gỡ ?"

Tôi ngước mắt em : "Cậu thích gỡ thì gỡ, tùy ý."

Cảm nhận lực tay của Giản Mặc đang tăng dần, đành hạ thấp giọng: "Giản Mặc, làm thế thật sự chẳng ý nghĩa gì cả. Cậu ngủ với , , cho ngủ, những thứ khác nghĩ cũng chẳng bận tâm . Bây giờ bày cái vẻ thâm tình biển sâu làm gì? Thấy năm đó một kẻ lụy tình như rời bỏ , làm mất mặt ? Nếu đúng là , xin ! Có thể tha cho ..."

Lời còn dứt, Giản Mặc ép chặt lên cửa. Cạch một tiếng - cửa khóa trái.

Tiếp đó là nụ hôn như vũ bão của Giản Mặc tràn tới. Em ngậm lấy cánh môi , liên tục l.i.ế.m láp và c.ắ.n xé. Bàn tay cũng chẳng để yên mà bắt đầu châm lửa .

Tôi động đón nhận. Cũng , nếu em chỉ thứ . Tôi như chấp nhận phận mà nhắm nghiền mắt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/muon-lua/chuong-4.html.]

"Thầy Lâm ? Đến lượt chụp ảnh ."

Tiếng của trợ lý vang lên bên ngoài cửa. Tôi hoảng loạn đẩy Giản Mặc, nhưng em vẫn quấn lấy lưỡi buông.

Mãi đến khi tiếng giục giã bên ngoài vang lên nữa, em mới rời khỏi môi , "Tối nay đưa về, từ chối."

Nói em mở cửa, nhẹ nhàng đẩy ngoài.

04.

Buổi chụp hình diễn khá suôn sẻ, nếu như tính đến sự hiện diện của Diệp Tân.

Chàng trai trông ngoan hiền, nhưng cực kỳ cách mượn gió bẻ măng. Ngay khi thành bộ trang phục đầu tiên, mang gương mặt vô hại đó tiến gần, "Thầy Lâm giỏi quá mất, bốn năm chụp mà vẫn phong độ như xưa, đúng là gừng càng già càng cay nha~!"

Đang chê già đấy ?

"Chả trách lúc nãy thầy Giản ôn chuyện cũ với thầy."

"A~! Em bảo tin đồn bên ngoài là giả thôi mà, quan hệ giữa thầy và thầy Giản thế mà~!"

"Trước đây thầy Giản cứ nhắc về thầy với em mãi, còn bảo hai đứa trông khá là giống nữa."

Ồ? Thân thiết thế cơ ? Thế ?

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

" em thấy hai chúng cùng một đẳng cấp chút nào ."

Ý là bằng chứ gì?

Dĩ nhiên chẳng thể lời nào, vì hiện tại Diệp Tân đang là cái tên cực kỳ ăn khách. Tôi chỉ mỉm đối phó vài câu. Nói dài dai thành dại, rõ ràng là tới đây với ý đồ .

Cũng may Diệp Tân nhiều lịch trình, trợ lý của nhanh đến đón . Sau khi thành hai bộ ảnh còn , chuẩn thu dọn đồ đạc về. Vừa mở điện thoại lên thấy tin nhắn của chị Mạn, rằng Giản Mặc bảo sẽ đưa về nên chị .

Không chứ chị Mạn, rốt cuộc chị là của phe nào ?

Chưa kịp trả lời tin nhắn của chị, cuộc gọi từ Giản Mặc tới.

"Chụp xong ? Xuống hầm gửi xe, khu B."

"Đừng giở trò mà bỏ chạy đấy."

Tôi thở dài, lết bộ xuống hầm gửi xe. Một chiếc Bentley màu đen nháy đèn hai cái. Cửa kính hạ xuống, lộ gương mặt của Giản Mặc. Vốn dĩ định ghế , nhưng sự giám sát từ ánh mắt của em , đành leo lên ghế phó lái.

Giản Mặc giúp thắt dây an , hệt như ngày .

Loading...