Editor: Trang Thảo.
Khi Chu Kiêu chạy đến đồn cảnh sát, các chú cảnh sát vẫn còn ngơ ngác khi đối chiếu giới tính và cái bụng bầu của suốt một lúc lâu. Vừa thấy , lập tức ngượng ngùng dậy, giống như một chú ch.ó nhỏ gây họa bên ngoài, sắp chủ nhân xách cổ dạy dỗ.
“Em thật sự cố ý gây sự , là tại cái lão già dịch chơi quá.”
Chu Kiêu một lượt từ xuống . Sau khi xác định vết thương nào, gương mặt đen sì của mới dịu đôi chút. Hắn giơ tay, khẽ móc cằm , giọng dịu dàng xen lẫn bất lực.
“Cơ thể chỗ nào thoải mái ?”
“Con , mấy em vệ sĩ che chở .”
“Tôi đang hỏi cơ mà.”
Tôi há miệng, trong lòng dâng lên từng đợt sóng xao động, bối rối đáp: “Em... em vẫn khỏe.”
“Vậy thì .”
Chu Kiêu xoa mặt , cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ơ? Hắn đang quan tâm ?
Tóm , ngay khi Chu Kiêu xuất hiện, vụ việc lập tức chuyển từ ẩu đả sang hành vi cố ý gây thương tích từ phía cha ruột . Cả tội bỏ rơi và tống tiền cũng truy cứu cùng lúc. Chắc mười năm nữa họ mới cơ hội ngoài.
Tốc độ xử lý nhanh đến mức chỉ kịp ký vài chữ trong xe. Tựa đầu vai Chu Kiêu, khẽ ôm lấy eo , tay thuận thế đặt lên bụng. Một kẻ vốn mồm mép như lúc chẳng gì, chỉ thấy sống mũi cay cay.
Thật . Lúc vì thấy đó chút sức sống, quá giống với bản vứt bỏ năm xưa nên mới mủi lòng nhặt về. Giờ đây, trở thành một Chu Kiêu bảo vệ . Cảm giác che chở thật sự quá đỗi lạ lẫm.
thích.
Trở biệt thự của Chu Kiêu, tiếp tục cuộc sống hưởng thụ. Trước chỉ là “nửa đại gia”, giờ bụng to hơn nên nghiễm nhiên trở thành đại gia thực thụ. Mấy giúp việc chẳng biến mất khỏi biệt thự từ lúc nào. Tôi hỏi Chu Kiêu, , chỉ một lòng một chăm sóc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/muon-giong-xong-toi-lien-chay-tron/chuong-9-ben-do-binh-yen.html.]
Tôi khó khăn, tự cởi đồ nổi, đỡ vệ sinh. Tôi khó chịu ăn cơm, đút cho . Tôi đau xương mu đến mức ngủ , thức đêm cùng .
Một ngày nọ, thực sự nhịn nổi nữa, thẳng thừng hỏi : “Chu Kiêu, đối xử với em như là vì thích em thật, định diễn kịch đợi em sinh con xong?”
“Chẳng định kết hôn với thiên kim vua tàu thủy gì đó , tin tức đầy đấy. Có cần nhường chỗ ? Em đảm bảo làm loạn, sẽ hiểu chuyện mà rời .”
Người đàn ông sấy tóc xong cho , đặt máy sấy xuống liếc một cái. Chu Kiêu cau mày: “Em lương tâm đành, hóa cái đầu óc cũng là bã đậu ?”
“Tôi còn chẳng cần liên hôn, em nhường cái nỗi gì.”
“...“
Tôi nổi cáu, chống nạnh truy vấn: “Thế rốt cuộc là vì cái nào?”
“Tôi mà con thì thiếu gì cách, việc gì đích chăm sóc khác? Thế nên đương nhiên là vì vế . Tống Dị, thích em.”
“Khụ.”
Dù là kẻ da mặt dày như cũng tránh khỏi cảm thấy thẹn thùng. Tôi vân vê mép chăn, lầm bầm: “Em là một quái thai.”
Trang Thảo
“Quái cái gì, chẳng thấy quái chỗ nào hết.”
“Em còn là một tên lưu manh ngoài xã hội.”
“Lưu manh thì đúng thật, bằng chẳng nhặt về đầy nửa tháng, nửa đêm tự lên chơi trò lưu manh.”
Tôi giận dữ: “Nói nghiêm túc , đừng mà bậy. Em là lưu manh, học vấn chỉ hết cấp hai, còn là cao phú soái hàng thật giá thật, thế chẳng môn đăng hộ đối ?”
Chu Kiêu vén chăn xuống cạnh . Ở tư thế , cơ mặt sẽ vì trọng lực mà biến dạng, nhan sắc thường sẽ giảm sút. gương mặt của Chu Kiêu vẫn trai đến mức khiến lòng ngứa ngáy.