Editor: Trang Thảo.
Giọng lúc còn “kẻo kẹt” hơn cả lúc giả giọng con gái. Chu Kiêu vốn nên làm việc lớn lúc rũ mắt, xuống bên cạnh . Không khí chút ấm áp hiếm hoi.
Chỉ là điện thoại cứ kêu “tích tích” liên hồi.
“Tống Dị, điện thoại kêu suốt kìa.”
“Chắc quảng cáo rác thôi.”
Chu Kiêu cầm điện thoại của định chuyển sang chế độ im lặng, sắc mặt khẽ đổi.
“Người gửi tin nhắn, tự xưng là cha đẻ của , vẫn đang c.h.ử.i bới .”
Tôi chậm chạp mở mắt, giấu vẻ lạnh lẽo: “À, kệ , bọn họ c.h.ử.i một lát là thôi.”
Căn phòng yên tĩnh trong chốc lát.
“Họ đòi tiền ?”
Tôi cuống, cố trừng mắt để giữ bình tĩnh: “Anh điều tra em?”
Chu Kiêu áp sát hơn.
“Lúc để bắt , đương nhiên điều tra rõ ràng.”
Trang Thảo
“Chẳng gì đáng tò mò cả.” Tôi mặt , ánh mắt đảo liên hồi, giọng trầm xuống.
Chu Kiêu , đổi sang một vấn đề khác.
“Được , chuyện đó nữa. so với mấy chuyện , thực sự tò mò một điều hơn.”
“Hả, chuyện gì?”
Hắn : “Ví dụ như, tại lúc cứu ?”
Tôi khựng , ngáp một cái, đáp mà hỏi ngược: “Đại ca, ngày bắt em về, chẳng xe hỏi một ?”
“Thế còn đó?”
“Sau đó là ?”
“Đừng giả vờ. Sau những thứ mang về cho là đồ ăn khá đắt, còn bản thường xuyên nhịn đói làm ở công trường, gầy đến mức suy dinh dưỡng. Cậu còn bỏ tiền mua t.h.u.ố.c cho , định dùng ba mươi vạn để chữa mắt cho nữa. Rõ ràng thể mặc kệ mà. Tống Dị, tại làm thế?”
Chu Kiêu chằm chằm , ánh mắt sáng như đuốc.
“...”
Tôi nhắm mắt , đáp bừa: “Chẳng vì cả, cứ coi như đó là phần thưởng vì cho em mượn giống . Với cũng trai, c.h.ế.t thì phí lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/muon-giong-xong-toi-lien-chay-tron/chuong-8-cuoc-hoi-ngo-khong-mong-muon.html.]
“Thôi thôi, em ngủ đây. Người m.a.n.g t.h.a.i mà ngủ ngon là c.ắ.n lắm.”
Tôi giả vờ ngủ, còn cố tình ngáy vài tiếng. Chỉ cảm thấy Chu Kiêu vẫn luôn chằm chằm .
Có lẽ vì những lời bịa chuyện của về việc t.h.a.i p.h.ụ cần bộ, nên ngày hôm đó Chu Kiêu giải lệnh cấm, đồng ý cho ngoài dạo một chút.
Tôi phấn chấn hẳn lên, dự định về thành phố cũ một chuyến. Sắp đến ngày giỗ của viện trưởng viện mồ côi, về đó đốt chút vàng mã. Chu Kiêu đồng ý, đó như một cái đuôi nhỏ bám theo cùng lên xe. vì công việc bận rộn, khi đưa đến nghĩa trang, họp ngay, chỉ để vài vệ sĩ theo bảo vệ .
Đang lúc đỏ hoe mắt hóa vàng mã thì phía xa đột nhiên ồn ào. Quay đầu , thấy đám vệ sĩ đang ngăn cản một đôi vợ chồng trung niên đang định lao về phía .
“Tống Dị! Thằng ranh con! Dám điện thoại của tao!”
“Tống Dị, chúng tao là cha ruột của mày, đưa tiền cho chúng tao là nghĩa vụ của mày.”
“Sao bụng mày to thế ! Cái thứ c.h.ế.t tiệt như mày mà cũng m.a.n.g t.h.a.i ! Thật làm nhục mặt tao! May mà lúc vứt mày !”
“Giống của thằng đàn ông nào đấy! Bảo nó đưa cho chúng năm mươi vạn tiền sính lễ!”
“Hôm nay nếu đưa tiền, bọn tao sẽ tung chuyện mày là quái vật lên mạng cho thiên hạ chê!”
...
Tôi bình thản đốt xong nén nhang cuối cùng cho viện trưởng, đầu vẫy tay hiệu cho đám vệ sĩ.
“Mấy em, đem hai họ đây.”
Vệ sĩ lệnh liền áp giải cha ruột của tới, ánh mắt đầy cảnh giác. Đỡ bụng dậy, họ với vẻ mặt khinh bỉ.
“Tôi cứ tưởng là ai, hóa là hai cái đồ già dịch các .”
Cha c.h.ử.i ầm lên: “Tao là cha mày, già dịch cái gì! Cái thứ quỷ quái nhà mày đúng là đồ mất dạy.”
“Hầy, giáo d.ụ.c là do cha dạy dỗ, mà thì làm gì cha .”
Tôi nghiêng đầu , ngay đó lật mặt, nhấc chân đá mạnh đùi ông .
“Có chăng thì chỉ ... kẻ thù thôi.”
Cú đá hề nhẹ. Dù cũng làm việc ở công trường từ nhỏ, vác thép còn nhiều hơn ông ăn muối, sức lực dư thừa. Cha rú lên một tiếng quỳ rạp xuống đất, đau đến mức dậy nổi. Mẹ hét lên, vùng khỏi tay vệ sĩ nhào tới ôm lấy ông .
“Tống Dị, mày dám đá cha mày ?”
Tôi vỗ vỗ bụng trấn an nhóc con, về phía bà .
“Bà mà sinh thì nãy giờ cũng ăn một đạp , lo mà mừng thầm .”
Mẹ trợn mắt đầy hằn học. Ánh mắt đó giống như đứa con từng vứt bỏ, mà như kẻ thù đội trời chung. Tôi lười đôi co thêm để tránh ảnh hưởng đến tâm trạng t.h.a.i kỳ. Vừa định rời , ông bỗng bật dậy như phát điên, lao về phía .
“Không đưa tiền thì đừng hòng hết!”
Tôi bàng hoàng , liền thấy một tia sáng bạc lóe lên trong tay ông .