Mượn Giống Xong Tôi Liền Chạy Trốn - Chương 3: Cuộc tháo chạy lúc nửa đêm

Cập nhật lúc: 2026-03-24 13:47:46
Lượt xem: 245

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Chu Kiêu sẵn đất. Tôi ngáp một cái, tóc tai rối bù, đột nhiên lẩm bẩm: “Ngày mai khi em công trường về sẽ đưa bệnh viện nhé.”

 

Chu Kiêu đáp lời. Tôi ngủ, nhưng cũng lười thúc giục.

 

Hừ. Tôi quyết định làm kẻ ngốc , chẳng nể mặt chút nào.

 

Sáng sớm hôm tỉnh dậy, đến công trường để từ chức và đòi tiền công. Tên ông chủ khốn kiếp hết đến khác tìm lý do để quỵt nợ. Tôi báo cảnh sát, gã sợ. Tôi sẽ tố cáo lên cục lao động, gã cũng chẳng hề hấn gì.

 

, đột nhiên l.i.ế.m môi, ánh mắt đầy vẻ bỉ ổi. Cảm giác đó giống như một lớp dịch nhầy nhớp nháp dính cổ họng, khiến buồn nôn.

 

“Tống Dị, thực cũng đấy, đây một sở thích đặc biệt, đó là thích uống rượu cùng mấy nhóc trẻ trung trai như .”

 

“Cho nên?”

 

“Cho nên hôm nay chơi với một đêm, chỗ tiền công đảm bảo trả ngay.”

 

Hóa từ ngày đầu tiên công trường, gã nhắm trúng . Nếu dọn khỏi ký túc xá tạm bợ để chuyển khu trọ trong thành phố, chừng ngày gã xuất hiện trong chăn của .

 

Tôi mỉm , tiến gần gã.

 

Ngay khi gã tưởng thức thời, hưng phấn giơ tay định ôm lấy , liền chộp lấy con d.a.o gọt hoa quả bàn. Lưỡi d.a.o sắc bén cứa nhẹ một đường cổ gã, để một vệt máu. Tôi lạnh giọng uy hiếp: “Muốn tiền mạng, ông tự chọn .”

 

Tên ông chủ vốn nhát gan, lập tức thanh toán bộ tiền công cho . Tôi đ.ấ.m cho gã một trận, nhưng vẫn nhịn, rời . Không vì mềm lòng, mà vì trong bụng con, nên vận động mạnh. Coi như gã gặp may, sẽ tính sổ tiếp.

 

Đang mơ tưởng về tương lai tươi thì điện thoại reo. Là ruột gọi đến. Nụ môi nhạt dần, cúp máy . Ngay đó là một loạt tin nhắn, cần xem cũng là c.h.ử.i rủa. Tôi chẳng buồn quan tâm.

 

Trang Thảo

khi về đến khu trọ, phát hiện trong con ngõ vốn vắng vẻ đỗ một hàng siêu xe màu đen. Một nhóm mặc vest đen xung quanh, vẻ mặt nghiêm nghị, trông chẳng khác gì trong phim hành động.

 

Tôi nhíu mày, vội vàng đường vòng về nhà xem Chu Kiêu gây chuyện gì . Kết quả đến góc cua, thấy Chu Kiêu đám mặc vest vây quanh, cung kính đưa ngoài.

 

“Ông chủ, cuối cùng cũng tìm ngài. Ngài yên tâm, những kẻ phản bội và hãm hại khiến ngài mất tích đó đều xử lý sạch sẽ.”

 

“Ừ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/muon-giong-xong-toi-lien-chay-tron/chuong-3-cuoc-thao-chay-luc-nua-dem.html.]

 

“Tôi hẹn với bác sĩ khoa mắt hàng đầu. Bây giờ sẽ đưa ngài đến bệnh viện khám mắt, đây mới là việc quan trọng.”

 

Tên thuộc hạ lo lắng, đỡ lấy cánh tay Chu Kiêu vì sợ mù sẽ ngã. Chu Kiêu rũ mắt, xua tay: “Không vội, cứ ở đây đợi một với .”

 

“Đợi ai ạ?”

 

“Người nhặt về, Tống Dị.”

 

Tên thuộc hạ hỏi : “Ông chủ, ngài ban thưởng cho Tống bụng ?”

 

...

 

Chu Kiêu khựng : “Cậu gì, Tống? Cậu là đàn ông?”

 

. Sau khi ngài ở đây, điều tra rõ cứu ngài. Tống Dị, giới tính nam, học hết cấp hai, lớn lên ở viện mồ côi, hiện làm việc ở công trường.”

 

Trong vẻ mặt kinh hãi của thuộc hạ, sắc mặt Chu Kiêu càng lúc càng lạnh lẽo. Hóa bấy lâu nay một tên lưu manh nam đùa giỡn trong lòng bàn tay. Thảo nào tóc ngắn như . Thảo nào n.g.ự.c phẳng như thế. Thảo nào cho chạm .

 

... gì đó đúng. Cảm giác mỗi đêm tuyệt đối giống với một đàn ông.

 

Chu Kiêu cau mày, nghiến răng: “Đến công trường bắt về đây, tự tay phế .”

 

Đứng trong góc khuất, mặt trắng bệch, tay chân bủn rủn, trong lòng c.h.ử.i thầm ngớt. Cái đồ c.h.ế.t tiệt. Tôi cứu , cho ăn, thậm chí suýt nữa đ.â.m c.h.ế.t tên ông chủ để lấy tiền phẫu thuật cho , phế . Chẳng chỉ là giả gái ngủ với hơn một tháng thôi . Đồ hẹp hòi.

 

Phẫn uất thoáng qua gương mặt trai của Chu Kiêu cuối, ôm bụng, âm thầm rời . Vì mạng sống của và đứa con trong bụng.

 

Chạy. Phải bắt xe rời ngay lập tức.

 

Cũng may, kẻ đáy xã hội như vì quanh năm tìm việc nên thành thói quen luôn mang theo căn cước công dân và ví tiền bên .

 

Sau khi quyết đoán rút hết tiền , bắt một chuyến xe dù sang địa phương khác để đặt chân. Chỉ là trong căn phòng trọ thuê bỏ sót một món đồ vô cùng quan trọng.

 

Que thử thai.

 

Chính là chiếc que thử t.h.a.i hiện hai vạch rõ ràng đó. Tôi vốn định hôm nay về sẽ thu dọn nó . Nếu tìm thấy, chắc chắn Chu Kiêu sẽ thấy ghê tởm đến mức phế bỏ cái loại quái vật như ngay lập tức.

Loading...