Mượn Giống Xong Tôi Liền Chạy Trốn - Chương 1: Kế hoạch mượn giống
Cập nhật lúc: 2026-03-24 12:57:10
Lượt xem: 83
Editor: Trang Thảo.
Trước khi bước phòng trọ, cố ý hắng giọng.
Tôi cố làm cho giọng trở nên thanh mảnh, dịu dàng hơn một chút, cho giống con gái nhất thể.
"Em về đây."
Chu Kiêu giường, hai mắt vô thần, hề phản ứng lời .
Đặt túi cơm lên bàn, lập tức sán gần, lả lơi định hôn đàn ông mù , nhưng hôn . Chu Kiêu khẽ nghiêng đầu sang một bên né tránh.
Tôi trợn mắt, bóp chặt cổ .
"Này Chu Kiêu, lúc rõ , cứu thì làm ấm giường cho . Bây giờ hai đứa ngủ với bao nhiêu , còn giả bộ dè dặt cái gì nữa?"
"Không ."
"Không thì hôn một cái, bằng cứu công ?"
"..."
Lần Chu Kiêu từ chối nữa.
Tôi ghì chặt lấy , hôn một trận cho thỏa. Nếu vì làm ở công trường về kịp tắm rửa, sớm đè giường .
"Được , ăn cơm , em tắm ."
Chu Kiêu vô cảm lau vệt nước bọt còn sót môi, lặng lẽ nhẫn nhịn. Hắn mò xuống bàn. Dù đang ăn cơm hộp nhưng dáng của vẫn toát lên vẻ cao quý. Với ngũ quan lập thể và vóc dáng vai rộng eo thon cực phẩm , nhịn mà l.i.ế.m môi.
Chậc. Để làm cha của con thì còn gì hợp hơn nữa chứ.
Trong phòng tắm đơn sơ ngăn bằng ván gỗ, chằm chằm que thử t.h.a.i chỉ một vạch mà ủ rũ.
Phiền thật.
Chu Kiêu nhặt về cũng hơn một tháng , mãi vẫn trúng nhỉ? Chẳng lẽ ? Không nên thế chứ, phần cứng của hăng hái lắm mà. Chẳng lẽ là ? Cũng đúng, cái gì cần đều đủ cả.
Tôi ngước mắt bóng dáng kỳ dị của chính trong gương, thẫn thờ.
Khoảng thời gian , nghĩ đến việc đời thể kết hôn với cô gái nào, trong đầu chợt nảy một ý định táo bạo. Tôi quyết định tự sinh một đứa con để dưỡng già.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/muon-giong-xong-toi-lien-chay-tron/chuong-1-ke-hoach-muon-giong.html.]
khổ nỗi đàn ông nào phù hợp để lựa chọn. Tôi sợ gã đàn ông nào đó bước xuống giường đem bí mật cơ thể rêu rao khắp nơi, đến lúc đó chắc chỉ nước c.h.ế.t xã hội.
Ngay lúc đang vò đầu bứt tai thì Chu Kiêu xuất hiện. Hắn ở cổng công trường, đầy vết máu. Những làm công ngang qua đều coi như thấy bên vệ đường. Chỉ dừng bước. Chẳng vì lý do gì khác, chỉ vì Chu Kiêu quá trai.
Trang Thảo
Quần áo ướt sũng dính sát , để lộ cơ bắp rắn chắc đầy nam tính. Khuôn mặt dù bẩn thỉu nhưng vẫn vô cùng tuấn. Tôi tốn bao công sức mới kéo về phòng trọ.
Bác sĩ phòng khám đến kiểm tra, vết thương ngoài da đáng ngại, điều nghiêm trọng duy nhất là trong đầu thể m.á.u bầm dẫn đến mù lòa. Nếu thấy gì thì khi tính sổ cũng chắc nhận .
Hoàn mỹ. Tôi sung sướng trong lòng. Một đàn ông ưu tú như , gien di truyền cho con tuyệt đối thể tệ .
Vì thế khi Chu Kiêu tỉnh , dối là phụ nữ. Tôi lấy việc thu lưu làm điều kiện, yêu cầu Chu Kiêu làm ấm giường cho . Chu Kiêu đồng ý một cách bất ngờ. Từ đó ở trong phòng trọ, suốt ngày quấn quýt bên .
Kết quả là hổ đến mức mà thế quái nào vẫn thai.
Haiz. Không . Đêm nay thử nữa.
Bác sĩ mắt Chu Kiêu mù chỉ là tạm thời, sớm muộn gì cũng sẽ khôi phục. Tôi m.a.n.g t.h.a.i khi lấy thị lực, nếu thì đến lúc đó chắc c.h.ế.t chắc.
Ném que thử t.h.a.i thùng rác, bước khỏi phòng tắm.
Chu Kiêu vẫn còn lương tâm, ăn hết phần cơm mà để cho hơn một nửa.
Tôi mắng kén ăn, ăn sạch chỗ cơm đó. Đến khi cái bụng đói cồn cào lấp đầy, mới thấy dễ chịu hơn một chút. Ăn no thì làm việc chính.
Để bại lộ cơ thể kỳ dị cũng như phận đàn ông, lên Chu Kiêu, nhắc “lệnh cấm” cũ: “Đêm nay vẫn như , sờ em, để em tự làm.”
“Ừ, nhưng em quên tháo thắt lưng ?” Chu Kiêu bình thản lên tiếng.
Thắt lưng? Một đứa dọn gạch như thì cần gì đến thứ đó. Tôi cúi đầu , tim suýt chút nữa nhảy ngoài.
“Khụ, em sơ ý thôi. Sao còn kỹ tính hơn cả... hơn cả đám con gái bọn em thế nhỉ?”
“Xin .”
“Xin suông thì chán lắm, hôn một cái cưng.”
Tôi mặt dày cúi xuống hôn . Chu Kiêu đáp , đột nhiên hỏi: “Tống Dị, tại em để tóc dài?”
Tôi khựng . Chẳng lẽ thấy ? Tôi mím môi, dò xét: “Sao tóc em ngắn?”
“Bởi vì mỗi em cúi xuống hôn , bao giờ sợi tóc nào rũ xuống.”