Editor: Trang Thảo.
Ta bắt đầu ý thức rằng lẽ một con chỉnh từ khi nào?
Không chờ đến khi xuất hiện. Thực còn sớm hơn thế nhiều, từ năm trải qua lôi kiếp Trúc Cơ.
Lôi kiếp Trúc Cơ của khác chỉ ba đạo, của lên đến chín đạo. Khi đạo lôi điện cuối cùng giáng xuống, thấy một hư ảnh mờ ảo. Y phục trắng, tóc đen, giữa tầng mây kiếp sâu thẳm, rũ mắt xuống . Ánh mắt đạm mạc, vô hồn, như đang một món đồ vật.
Sau đó, lôi kiếp tan .
Ta chuyện với A Nghiên. Lúc đang cuống cuồng tìm đan d.ư.ợ.c chữa thương cho . Hắn lục tung cả Tàng Bảo Các, cuối cùng ôm một đống bình bình lọ lọ xông phòng , mồ hôi nhễ nhại đầy mặt.
“Ngươi làm sợ c.h.ế.t khiếp.”
Hắn nhét đan d.ư.ợ.c miệng , đôi tay vẫn còn run rẩy.
“Chín đạo lôi kiếp! Ta cứ ngỡ ngươi...”
Hắn nghẹn ngào, nên lời.
Ta nuốt viên đan dược, giơ tay lau giọt nước nơi khóe mắt .
“Không , mệnh cứng lắm.”
Thực , chẳng mạng cứng cỏi gì. Mà là nọ cho phép c.h.ế.t.
Về , những chuyện tương tự xảy nhiều . Khi suýt yêu thú xé xác trong bí cảnh, khi luyện công tẩu hỏa nhập ma, thậm chí lúc xuống núi trừ ma ma tu tự bạo làm ảnh hưởng. Luôn một luồng sức mạnh bảo vệ khoảnh khắc cuối cùng.
Giống như một sợi dây vô hình đang buộc chặt lấy mạng sống của . truy cứu đến cùng.
Bởi vì A Nghiên cần .
Vị thiếu tông chủ của nhất tông môn , một “tiên nhị đại” chẳng thiếu bất cứ tài nguyên nào đời, thực chất là một vô cùng cô độc. Những kẻ vây quanh , kẻ thì mưu đồ quyền thế của cha , ham hố linh thạch của .
A Nghiên bảo rằng, chỉ mới thực sự coi là bằng hữu của .
Khi đó nội môn. Bởi vì thiên phú xuất hàn vi nên mấy tên con cháu thế gia làm khó dễ. A Nghiên ngang qua, tùy tay ném một túi linh thạch.
“Ồn ào cái gì, cút hết .”
Hắn chẳng thèm liếc những kẻ đó lấy một cái, nhưng khi ánh mắt dừng mặt thì khựng một chút.
“Ngươi...” Hắn chỉ : “Tên là gì?”
“Lâm Sơ.”
“Lâm Sơ...”
Hắn lặp một , đột nhiên mỉm .
“Tên đấy. Sau theo , che chở cho ngươi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/muoi-lam-lan-chet-cua-thanh-mai-truc-ma/chuong-9-phien-ngoai-goc-nhin-cua-lam-so.html.]
Đáng lẽ nên từ chối. Ta là loại nào: kiêu căng, tùy hứng, tu luyện thì bữa đực bữa cái, dựa đan d.ư.ợ.c để đắp lên tu vi. Đến gần chỉ rước thêm nhiều lời đàm tiếu.
Thế nhưng đôi mắt lúc quá sáng, sáng đến mức như từng sự ô trọc của thế gian vấy bẩn.
“Được.” Ta đáp.
Thế là chúng trở thành bằng hữu. Một sự kết hợp kỳ lạ: một bên là con độc nhất của tông chủ muôn vây quanh, một bên là t.ử bình dân danh tiếng.
Hắn dẫn đến tửu lầu đắt nhất, gọi một bàn thức ăn những món thích. Hắn tặng pháp bảo linh d.ư.ợ.c mà mắt chẳng chớp lấy một cái. Thậm chí trong kỳ đại tỷ tông môn, còn vì mà đ.á.n.h với cháu trai của một vị trưởng lão.
“Hắn mắng ngươi.” A Nghiên lau vệt m.á.u nơi khóe môi, đôi mắt trợn tròn giận dữ: “Hắn ngươi dựa ôm chân mới nội môn, đúng là láo.”
Nhìn bộ dạng mặt mũi bầm dập mà vẫn vẻ đầy lý lẽ của , nhịn mà bật .
“Cười cái gì!” Hắn càng giận hơn: “Ta đang đòi công bằng cho ngươi đấy.”
“Biết .” Ta lấy t.h.u.ố.c trị thương bôi cho : “Cảm ơn ngươi.”
Hắn ngẩn , vành tai từ từ ửng hồng.
“Cảm... cảm ơn cái gì...” Hắn mặt chỗ khác: “Chúng là mà.”
“Huynh ”, cái từ luôn treo ở bên miệng.
Chúng cùng tu luyện, cùng xuống núi, cùng gây họa cùng phụ của phạt quỳ trong từ đường. Hắn là kẻ quỳ nổi, chẳng bao lâu bắt đầu ngủ gà ngủ gật. Cái đầu nhỏ cứ gật lên gật xuống, cuối cùng tựa hẳn vai mà chìm giấc ngủ.
Ta tiếng hít thở đều đặn của , ánh nến lay động trong từ đường. Lần đầu tiên nảy sinh ý nghĩ: thế cũng tồi.
Chẳng sợ rõ những ngày tháng như sẽ chẳng thể kéo dài.
Bởi vì dị thường ngày càng nhiều.
Có đôi khi tu luyện một nửa, đột nhiên thấy những hình ảnh xa lạ. Núi non sông ngòi, bí cảnh động phủ, thậm chí cả những vùng cấm địa cổ xưa. Những nơi đó từng đặt chân đến, nhưng quen thuộc như thể qua hàng nghìn .
Còn cả công pháp nữa. Một kiếm quyết, thuật pháp cao thâm, chỉ cần xem qua một là thể lĩnh ngộ. Không vì thiên phú , mà là cảm giác giống như từng quen . Giống như đang ôn bài cũ .
vẫn giữ kín, chẳng gì cả. Ta chỉ càng nỗ lực tu luyện hơn, càng nghiêm túc đốc thúc A Nghiên hơn. Ta nghĩ chỉ cần trở nên đủ mạnh, mạnh đến mức thể tự khống chế vận mệnh của chính , lẽ thể mãi mãi ở bên cạnh .
Cho đến bí cảnh đó.
Khi thanh kiếm tẩm độc từ trong bóng tối đ.á.n.h úp , gần như theo bản năng đẩy A Nghiên . Khoảnh khắc mũi kiếm xuyên thấu lồng n.g.ự.c cũng chẳng đau lắm, chỉ cảm thấy thật lạnh.
Tiếng kêu của A Nghiên đ.â.m thủng màng nhĩ. Hắn ôm lấy , tay run rẩy dữ dội, liều mạng nhét đan d.ư.ợ.c miệng . vô dụng thôi, mà. Loại độc tên là “Kiến Huyết Phong Hầu”, vô phương cứu chữa.
“Đừng... đừng ...” Ta giơ tay lau nước mắt cho , nhưng chẳng còn chút sức lực nào.
“Ngươi câm miệng!” Hắn gào lên với , nước mắt rơi càng dữ dội: “Ai mượn ngươi chắn, ai mượn ngươi...”
Trang Thảo
Hắn bỗng nhiên dừng , như thể nhớ điều gì đó. Đôi mắt sáng đến đáng sợ.
“Chờ ...” Hắn bóp chặt lấy tay , dùng sức đến phát đau: “Lâm Sơ, ngươi chờ . Ta nhất định sẽ cứu ngươi.”
Sau đó, c.h.ế.t. Hoặc đúng hơn là tưởng c.h.ế.t.