Editor: Trang Thảo.
“Thiếu tông chủ nén bi thương...”
Có t.ử nhỏ giọng khuyên nhủ.
Ta nhẹ nhàng đặt Lâm Sơ xuống. Khi lên, đầu gối phát tiếng kêu khẽ. Đám xung quanh tự động dạt nhường lối. Ta đầu , thẳng về phía linh phong của . Mỗi bước chân như giẫm lên những mảnh vỡ ký ức.
Ta nhớ đến đầu gặp . Lâm Sơ giữa đám t.ử ngoại môn, lưng thẳng như tùng. Khi vì buồn chán nên chạy đến xem kỳ khảo hạch nhập môn. Vừa liếc mắt chú ý tới thiếu niên mặc y phục mộc mạc nhưng ánh mắt trong trẻo . Huynh đ.á.n.h bại đối thủ, kể cả mấy tên con cháu thế gia tự phụ. Kết thúc, thở dốc hành lễ với , những giọt mồ hôi trán lấp lánh nắng.
Sau đó thường xuyên tìm đến , lấy danh nghĩa chỉ điểm sư tu luyện, nhưng thực chất là để tận hưởng thời gian ở bên cạnh . Huynh nịnh hót như kẻ khác, cũng từng mắng lưng là phế vật.
Dù rằng thực sự là một Kim Đan dựa đan d.ư.ợ.c mà đắp thành.
Trang Thảo
Huynh nghiêm túc chỉ những sơ hở trong kiếm pháp của , mỗi khi lười biếng xụ mặt : “Thiếu tông chủ, ngươi nên tu luyện .”
Huynh thường lộ vẻ tán thành khi tiêu xài hoang phí, nhưng mỗi nhận pháp bảo tặng đỏ bừng cả tai.
“Quá quý giá .”
Huynh luôn như .
“Ta gì để báo đáp ngươi.”
“Ngươi thể ở bên cạnh chính là món quà nhất .”
Khi đó chỉ , chẳng hề để tâm.
Thật ngây thơ.
Ta cứ ngỡ chúng sẽ mãi mãi như thế. Ta tiếp tục làm kẻ ăn chơi dựa phụ , còn tiếp tục làm thiên tài bình dân cần cù khắc khổ. Đợi đến khi lên chức trưởng lão, sẽ sang ngọn núi của ăn chực uống chực, vui vẻ hưởng lạc qua ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/muoi-lam-lan-chet-cua-thanh-mai-truc-ma/chuong-2-giam-cam-de-bao-ho.html.]
Cho đến khi thanh kiếm đ.â.m xuyên n.g.ự.c , dòng m.á.u ấm nóng b.ắ.n lên mặt .
Ta mới hiểu , đời những thứ quyền thế của phụ linh thạch của đều thể mua .
Ví như mạng sống của Lâm Sơ.
---
Đẩy cửa mật thất, bước đến giá ngọc ở góc trong cùng.
Nơi đó đặt mười ba khối Lưu Ảnh Thạch, mỗi khối đều ghi một thất bại của kế hoạch cứu vớt.
Ta cầm khối đá trắng thứ mười bốn, rót linh lực . Hình ảnh hiện lên, Lâm Sơ mỉm với : “Lần chúng rốt cuộc cũng bình an trở về .” Sau đó là cảnh băng trùy rơi xuống.
Ta vô cảm đến khi hình ảnh tan biến, đặt khối đá ngay ngắn bên cạnh mười ba khối còn .
Ngoài cửa sổ, ráng chiều buông xuống. Hoa Ngọc Linh linh phong khẽ lay động trong gió đêm. Lâm Sơ thích nhất loài hoa . Năm ngoái dịp sinh thần , lén bảo t.ử Linh Thực Viên trồng đầy hoa Ngọc Linh khắp ngọn núi. Khi thấy cảnh , sững hồi lâu, cuối cùng chỉ khẽ : “Quá lãng phí linh thạch .”
Thật thích. Đêm đó chúng uống rượu giữa biển hoa. Huynh say, tựa vai : “A Nghiên, ngươi đối với quá.”
Khi trả lời thế nào nhỉ. Hình như là: “Bởi vì ngươi là bằng hữu duy nhất của .”
Bằng hữu duy nhất giờ đang trong linh đường, còn giữ nổi mạng sống của . Trong cổ họng dâng lên vị tanh của máu, nuốt ngược xuống. Sự phản phệ của Tố Thời Quyết ngày càng mạnh, kinh mạch như vạn mũi kim quấy phá.
bắt buộc làm một nữa.
Lần thứ mười lăm, cũng là cơ hội cuối cùng. Nếu vẫn thành công, đành xuống địa phủ bầu bạn với của .
Vì thế, quyết định đổi cách.
Ta còn cố gắng dẫn tránh né t.a.i n.ạ.n nữa. Những t.a.i n.ạ.n đó căn bản thể tránh khỏi, như thể một bàn tay vô hình thao túng vận mệnh của .
Nếu , sẽ tạo một môi trường thể phát sinh tai nạn. Một nơi tuyệt đối an , một nhà giam mà ngay cả Thiên Đạo cũng thể can thiệp.