4
Không khí im phăng phắc.
Chu Nhất Hứa vội kéo chăn quấn quanh eo, bật dậy như cá chép:
“Ra ngoài!”
Tôi ăn trọn mấy cái tát, tai ù ù, chỉ nghĩ —
quá giỏi, mới đó chân còn mềm, giờ vung cả gió!
là thần y truyền công.
Bị đá bay cửa, đầu óc vẫn lặp hình ảnh khuôn mặt đỏ rực của —
trai thật, gần thế càng giống một con mèo bông dựng lông.
Đáng yêu c.h.ế.t .
Chợt nhận đang nghĩ gì, hoảng, mở máy nhắn cho giáo sư:
【Thưa thầy, em lỡ châm kim làm thẳng thành cong . Online, gấp lắm!】
Giáo sư: 【Châm ai cong? Đưa qua đây, thầy châm cho thẳng.】
Tôi: 【Là… em.】
Phải, em châm khác, chính cong luôn.
Giáo sư gửi định vị: 【Khó thở, đỏ mặt, tim nhanh — coi chừng viêm cơ tim. Viết luận văn cho lành.】
Tôi: 【Không thầy ạ, em thẳng !】
Luận văn nghiệp của dựa ca điều trị thực tế,
nhưng mấy tháng nay tìm hoài chẳng bệnh nhân chịu hợp tác.
Thời buổi máy móc hiện đại, mấy ai còn tin châm cứu,
huống chi chịu để sinh viên mới nghiệp cắm kim lên .
Chúng , những bác sĩ trẻ, vượt qua chỉ bệnh lý, mà còn sự nghi ngờ của xã hội.
Tôi đang suy nghĩ thì điện thoại hiện thông báo — fanclub Chu Nhất Hứa.
【Tin nóng! Mau lên hotsearch!】
Tôi mở ảnh — là Chu Nhất Hứa,
đang bên chiếc ba bánh, khung cảnh quê mùa, gương mặt cau mở cửa xe cho .
Bên cạnh là ảnh cũ — bục vô địch, bên chiếc xe đua đỏ rực.
Hai bức cùng màu xe. Dòng chữ to tướng:
【Từ huy hoàng đến tàn tạ: ngôi đua xe giờ chạy xe lậu!】
Bên là hàng ngàn bình luận chế giễu.
Tôi màn hình, bản đề tài luận văn — và ngộ .
Đây chính là duyên trời định!
Tôi lập tức chạy thẳng lên lầu, gõ cửa phòng .
Bên trong vọng giọng cộc cằn:
“Nói nhanh!”
Tôi gào lên:
“Cho xem cái chân!”
Cửa bật mở. Anh đó, tay cầm... búa.
Tôi hoảng, vội nắm tay :
“Tôi xem vết thương chân trái của ! Tôi chữa !
Tôi thể giúp đường đua!”
Anh khựng , nắm búa lỏng —
“rầm” — rơi trúng bàn chân .
Đau buốt lên tận óc, ngất xỉu.
5
Tỉnh dậy thì trời tối.
Tôi giường lạ, ở cuối giường chơi game, liếc lên:
“Cuối cùng cũng tỉnh.”
“Sao ở đây?”
Bàn chân nhói đau, dán miếng băng Doraemon.
“Tôi lỡ tay đánh rơi búa trúng chân . Chắc đau quá nên ngất thôi.”
Giọng nhàn nhạt, chẳng chút hối nào.
Tôi há miệng, cứng lưỡi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mui-kim-thu-ba-toi-khien-trai-thang-gay-roi/2.html.]
“Thế bỏ đấy luôn ? Ông ?”
“Tôi với ông là uống nhiều canh cá quá, say nên ngủ ở nhà .”
Tôi c.h.ế.t lặng.
Gây họa xong còn dối!
Chu Nhất Hứa — thánh đường đua, nhưng EQ thì bằng… con cá vàng.
Anh liếc , chân sưng tím, khẽ ho khan:
“Cậu là bác sĩ mà, tự chữa chứ…”
“Tôi là bác sĩ, Tôn Ngộ Không, gãy xương thì cũng mất trăm ngày!”
Anh chột , nhân cơ hội nảy ý:
“Thế nhé, để chữa chân cho , xem như hòa nhé?”
Anh sững , như thằng ngốc:
“Cậu chữa chân cho … là fetish hả?”
“Không! Tôi cần ca thực tế để làm luận văn thôi!”
Tôi cố giải thích, nhưng đau quá đành ngã phịch xuống.
Có lẽ thấy tội, nghĩ chúng lớn quen , đành đồng ý.
Còn cho ở một đêm.
Dù , cả làng đồn “ uống say canh cá,” mà giờ lết về chắc đồn thêm “vô nhà đàn ông.”
Nằm giường, mở siêu thoại của Chu Nhất Hứa.
Những bài huy hoàng của ngày xưa đều lưu cả.
Bây giờ mặc quần đùi đỏ hoa to, chơi game, chỉ thấy — siêu thực.
Một ngày, nhiều chuyện đến kỳ lạ.
Tôi nhớ rõ đầu đến là hồi năm hai.
Thầy giảng về “phân tích gãy xương”, bật tivi trực tiếp đua xe.
Chiếc xe của ép khỏi đường đua, đ.â.m đá.
Thầy chỉ màn hình:
“Chỗ cổ tay sưng thế , là sai khớp nhẹ, cần nắn chỉnh ngay.”
trong video chỉ siết chặt băng cổ tay,
hiệu cho đội kỹ thuật sửa xe, lên xe đua tiếp như chẳng chuyện gì.
Tôi gặp nhiều nỗ lực, nhưng từng thấy ai liều mạng vì ước mơ như .
Khi đang ngắm thần tượng, ngẩng lên thấy —
đang chăm chú màn hình máy tính.
Tôi khẽ ho:
“Anh Chu, cận .”
“Rồi ?”
“Nên hết mấy dòng tra mạng.”
“…”
Mặt đơ . Trên khung tìm kiếm hiện rõ:
【Ngủ chung với gay cần chú ý gì】
【Gay thích thì làm 】
【Quần sắt chống biến thái – giao ngay trong thành phố】
“…”
6
Tối đó, vẫn chở về nhà chiếc ba bánh cũ.
Hôm , ông hỏi chân thế, bịa đại: “Vấp ngã thôi ạ.”
Rồi cà nhắc sang tìm Chu Nhất Hứa.
Có lẽ thấy thảm quá, cũng bớt cáu, hậm hực bước phòng,
xắn quần lên:
“Đấy, fan ruột phúc lợi thì cho.”
Tôi cúi xuống, tim thắt .
Từ đầu gối xuống mắt cá, chi chít sẹo —
đặc biệt là vết mổ khâu chằng chịt cẳng chân, thôi thấy rợn.
Tôi nghẹn lời.
Anh bên giường, gác chân lên vai , còn dùng mu bàn chân khẽ đụng cằm :
“Ngẩn làm gì, đồ gay, mau trị .”