MÙA HẠ NĂM ẤY - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-05-03 03:25:36
Lượt xem: 1,952

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi mua nước lạnh về chờ . Chờ lâu quá, nước ngoài vỏ chai làm ướt đẫm tay . Hơi lạnh lẽo. Vừa tiến gần : "Được, đồng ý, chúng hẹn hò ."

Mọi xung quanh reo hò ầm ĩ. Anh và khẽ lắc đầu. Tôi nghĩ, dù lòng đau thắt nhưng chọn tin tưởng . Không, là, tuy tin nhưng lòng vẫn đau thắt .

Anh hẹn chơi bóng nữa, mà thực sự sánh bước cùng cô . cuộc tình đó cũng nhanh chóng kết thúc. Phía nhà gái tố cáo nhà trai bạo lực lạnh.

Tiếng của phụ nữ luôn khiến cảm thông, tiếng của một phụ nữ xinh càng khiến xót xa. Cô nấc lên kể rằng chỉ cần cô tìm Cố Minh thì chẳng bao giờ liên lạc . Ở bên , chỉ diễn vai một bạn trai cho lệ chứ bao giờ thực sự là một bạn trai.

Lúc cô đề nghị chia tay, Cố Minh chỉ : "Cô là chia tay đấy nhé, cái trách . Nếu thấy chuyện gì đồn đại ngoài, ngại mang d.a.o đến tìm cô ."

Sau mới , cô chụp ảnh mật của và Cố Minh ở ngoài trường. Thậm chí còn rình rập lầu nhà nghỉ, chụp ảnh chúng ôm hôn qua cửa sổ.

Hồi đó vẫn còn ôm và an ủi , "Sau , sẽ đưa em nước ngoài kết hôn. Chúng sẽ đường đường chính chính hôn sự chứng kiến của ."

"Anh cầu hôn em khinh khí cầu, xung quanh đều là tiếng vỗ tay chúc phúc cho chúng ."

Anh còn thích những đoạn video chúng bên . Mỗi xem những thước phim , thậm chí còn cảm động đến mức bật . Khi , thể thấy tình yêu sâu đậm trong ánh mắt .

Càng nghĩ về quá khứ, càng hiểu rằng từng thực sự yêu . Nghe đến đây, Tạ Mạt bên cạnh tức tối thôi.

"Thế cái gã họ Cố cầu hôn vợ như thế nào?"

Hồi ức về những chuyện trong dần trở nên bình thản, "Anh đưa cô đến Thổ Nhĩ Kỳ, ở đó khinh khí cầu, và cũng cả những tiếng vỗ tay."

10.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Tôi trở trạng thái thư thả thường ngày. Ban ngày ở nhà nhận thêm việc để làm, lúc rảnh rỗi theo ba của Tạ Mạt công viên xem đấu cờ, đấu khẩu. Tôi còn học nấu ăn với Tạ Mạt, còn Tạ Mạt thì chỉ việc tận hưởng thành quả.

Cô em gái hờ lúc nào cũng líu lo: "Em ba yêu thương, giờ thêm trai cưng chiều nữa, đời em đúng là còn gì hối tiếc."

Tôi đưa miếng táo gọt vỏ cho em : "Đồ ăn cũng chặn nổi cái miệng của em nhỉ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mua-ha-nam-ay/chuong-7.html.]

Em nhai táo sấn gần : "Anh , thương lượng với chút chuyện ?"

Tôi vẫn đang bận gõ bàn phím làm việc, em bên mép giường gặm táo đung đưa chân: "Anh , em đang ôn thi công chức , mới báo danh xong, tầm tháng Mười Một, Mười Hai năm mới thi. Em gan bé lắm, nhất định cùng em đấy, ?"

Vẫn còn một năm nữa. Động tác gõ phím của khựng trong giây lát, mãi lâu mới thốt một chữ: "Được."

11.

Mùa Đông ở cái huyện nhỏ giống như ở phương Nam.

Ở đây hệ thống sưởi, giúp các khớp xương đau nhức của dịu nhiều. Chỉ là hễ khỏi cửa, vẫn thấy sợ lạnh nên lúc nào cũng bọc kín mít như một chiếc bánh chưng lớn.

Mỗi thấy như , Tạ Mạt nhạo chút nể nang: "Nhìn thế tưởng em ngược đãi đấy, ăn nhiều ."

"Được." Tôi từ chối yêu cầu của em , bởi em thực sự đối xử với .

Em dắt mua kem: "Kem mùa Đông là ngon nhất đấy, cứ bày sẵn mấy cái thùng giấy ngoài trời thế , đúng là cái tủ lạnh thiên nhiên khổng lồ."

Em chọn đủ loại hương vị, còn tiện tay mua thêm một cây kem nhỏ xíu: "Cái chỉ một tẹo kem thôi, mua cho đấy. Dạ dày nên chừng mực thôi, kẻo tí nữa nhè với em."

"Tạ Mạt, đường đường là đàn ông cao to, cái nỗi gì?" Tôi phản bác, "Chắc em sợ ba mắng vì tội bắt nạt nên mới dùng cái mẩu tí xíu để lừa chứ gì?"

Em cũng chẳng : "Ba em cái gì, là ba của luôn mà? Bây giờ hai họ lo cho còn hơn cả em nữa, chẳng ai mới là con ruột đây."

Đã lâu lắm . Em chẳng thèm để ý đến , kéo tay nũng nịu: "Anh ơi, mua kẹo hồ lô cho em !"

Có em ở bên, dần quen với tiếng gọi " ơi" dứt bên tai, và cũng quen luôn cái tính ồn ào náo nhiệt của em .

Em thi công chức, liền cùng em ôn tập. Cuối cùng em mếu máo ôm lấy : "Mẹ ơi, con học mãi mà chẳng làm đúng câu nào, trong khi làm đúng hết thôi! Hay là con thôi thi nữa, để thi , nhà chỉ cần một nhân tài là đủ ."

Mẹ của em cầm cái cây cán bột đuổi theo: "Cái đồ ý chí cầu tiến !"

Loading...