lúc đầu, họ bắt ép chữa trị bằng những phương pháp mê tín, bắt uống thứ gọi là nước bùa, đó còn đ.á.n.h đập. Chẳng nơi nào chữa cái "bệnh" cả, chỉ cơ thể là ngày càng yếu . Chỉ cần trời trở gió một chút là đổ bệnh.
Tôi cũng trách cứ họ. Họ chỉ là những bình thường, thể chấp nhận một kẻ dị biệt như mà thôi. Lúc đó, bên cạnh vẫn còn một cọng rơm cứu mạng.
…
Buổi tối khi bóc bát mì tôm thì tiếng gõ cửa. Đứng ngoài cửa là một phụ nữ trung niên.
"Dạ, xin hỏi bác là..."
Tạ Mạt từ lưng bà nhảy bổ : "Anh trai, thôi, ba lên , sang nhà em ăn cơm !"
Em gọi là trai. Em là "ba ". Đôi mắt bỗng dưng lời, thấy cay cay.
Mấy hàng xóm xung quanh thò đầu ngó nghiêng: "Ái chà, ba hai đứa lên chơi đấy ?"
Tạ Mạt đắc ý vô cùng: "Vâng ạ, cháu bảo thương hai em cháu nên mang bao nhiêu đồ ăn lên cho. Bác ơi, tí nữa cháu mang sang biếu bác một ít, đặc sản quê cháu đấy, xào rau thơm nức mũi luôn!"
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Tạ Mạt cách lấy lòng khác, cái miệng cứ như bôi mật . Ai xung quanh cũng yêu quý em .
Lúc bước cửa vẫn còn thấy gượng gạo, mhưng của Tạ Mạt vô cùng dịu dàng: "Cảm ơn cháu chăm sóc cho Tạ Mạt nhà bác. Bác nó kể chuyện lấy bưu phẩm, gọi đồ ăn hộ đều là cháu làm cả. Cả những lúc nó làm ca đêm cũng là cháu đưa đón."
Tôi sợ bác gái hiểu lầm nên vội vàng xua tay: "Dạ gì ạ, cháu cũng chỉ là rảnh rỗi quá thôi."
Mẹ Tạ Mạt : "Chuyện của cháu Tạ Mạt cũng kể với bác , đúng là một đứa trẻ đáng thương. Sau cháu cứ coi như trai của Tạ Mạt . Với cháu bây giờ việc làm mà vẫn mua đồ ngon cho nó, bác cảm ơn cháu mới đúng."
Ba của Tạ Mạt là ít . bác cũng hề tỏ vẻ ghét bỏ , chỉ một bên xem phim truyền hình như bình thường. Bác trông vẻ chấp nhận như một thành viên trong gia đình, đến mức ngay cả những lời khách sáo thừa thãi cũng chẳng buồn .
Tôi chợt nhớ đến Cố Minh. Lúc đề nghị chia tay với rằng: "Xin em, cứ ngỡ thể bên em cả đời. đều ủng hộ, mệt !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mua-ha-nam-ay/chuong-4.html.]
Lúc cố gắng níu kéo, phũ phàng hất tay . Khoảnh khắc chợt hiểu , bắt đầu thấy phiền phức và rẻ rúng .
7.
Tôi bên cạnh ba của Tạ Mạt xem bác đ.á.n.h cờ tướng, bác thích vỉa hè so tài với mấy ông cụ trong khu. Ở chỗ , chẳng cái lệ "xem cờ ", lúc nào cũng thấy tranh giành, cãi cọ ỏm tỏi cả lên.
Tôi một bên cũng phụ họa chỉ dẫn vài chiêu, ba của Tạ Mạt thắng thế, bác vui sướng giơ ngón tay cái về phía : "Con trai giỏi lắm, tí về ba mua gà cho mà ăn!"
Tôi đang mỉm thì ngẩng đầu lên, chợt thấy một quen. Không kịp chào ba của Tạ Mạt lấy một câu, đầu chạy biến. nhanh đó Cố Minh đuổi kịp.
"Sao tìm ?"
Cố Minh : "Trang cá nhân của em, đều theo dõi cả. Anh chỉ em thôi, lo cho em lắm."
Thật nực làm . Chính là vứt bỏ , giờ chạy đến đây để tỏ lo lắng cho , "Anh thấy đấy, vẫn , ."
Anh thở dài: "Hạ Mộc, em hề . Làm hiểu em cho , những gì em đăng lên mạng đều là giả dối hết."
là nực , "Thật giả thì liên quan gì đến ?"
Tôi lưng bỏ . Anh bất ngờ kéo tay , thô bạo ôm chầm lấy lòng, "Hạ Mộc, xin , chỉ đến xem em sống thế nào thôi! Anh thấy nhớ em."
Tôi tặng cho một cái tát cháy má, "Cố Minh, thật ghê tởm!" Tôi đẩy mạnh , "Anh chọn cô thì nên bảo vệ cô cả đời. Anh với chia tay , làm thế thì với ai trong hai chúng đây?"
Tôi lùi một bước: "Sau đừng liên lạc nữa, hiện tại sống . Cố Minh , , Hạ Mộc vẫn thể sống ."
Ánh mắt đầy vẻ xót xa. Anh sải bước tiến lên phía . Rồi bất chợt túm lấy cánh tay : "Nếu sống , em cho cái là cái gì? Từng tấm hình trang cá nhân của em đều xem kỹ, phát hiện chỗ nên mới hối hả chạy về đây ngay lập tức."
Anh vẫn luôn tinh tế với như , hệt như ngày xưa. Tôi cúi đầu vết sẹo cổ tay . Giống như cái phần thấp kém, tồi tệ nhất của bản đột nhiên phơi bày bàn dân thiên hạ . Tôi chẳng còn nhớ rõ đây là vết tích từ lúc nào nữa. mỗi dường như đều là trong cơn mê m.ô.n.g lung, đến khi tỉnh táo thì vết thương .
Tôi tự giễu: "Anh hiểu ? Cái chỉ là làm màu thôi chứ c.h.ế.t thật . Chẳng mgười , c.h.ế.t thật thì chẳng bao giờ cơ hội thấy họ , họ cứ thế lặng lẽ mà thôi."