Tôi run rẩy xuống, khó nhọc kéo , lôi Bạch Ngọc Trì. Bước suối nóng, cởi bỏ y phục, cuối cùng cũng thấy rõ thương tích của .
Trên lưng chằng chịt hàng chục vết roi, da thịt lật , m.á.u tươi loang lổ. So với đó, những vết bầm ngực, bụng, gốc đùi do bóp mạnh, cùng sự sưng đỏ nơi hạ , dường như chẳng đáng kể, nhưng khiến nghẹn nơi cổ họng.
Trong khoảnh khắc, như mộng về đêm đông năm mười bốn tuổi.
“Tiểu công gia, phòng tằm , còn tưởng là quý nhân ?”
“Gọi ! Sao gọi? Đều là hạ nhân, ngươi giả vờ cao quý gì chứ?!”
“Nhân lúc chém, hôm nay bọn cho ngươi nếm thử mùi vị d.ụ.c vọng.”
“…”
Bị đ.á.n.h nát chỉ là đầu gối. Không thoát . Cái ổ rơm tối tăm chật hẹp , co ro suốt mười hai năm. Mà oan gia, giờ ở đây.
Oán hận và căm ghét mọc lên như cỏ dại, gặp lửa, gặp gió, bùng cháy dữ dội, khiến mắt nóng rát. Tôi siết chặt năm ngón, mạnh đến mức khớp xương như gãy.
Đã hạ nhân chuẩn sẵn điếu thuốc, đặt khay ngọc. Lý Hoài Tố linh thú bạch ngọc bên bờ, để tiểu đồng châm lửa Ngọc Lộ Cao, khẽ hút, nhả làn khói uốn lượn, gương mặt mờ ảo, thần sắc m.ô.n.g lung.
Tôi trườn tới, giật lấy điếu thuốc, ngậm miệng. Lý Hoài Tố chằm chằm , cho đến khi hút hết nửa đấu Ngọc Lộ Cao còn . Hắn nâng mặt , cúi xuống hút lấy khói cuối cùng từ miệng .
“Lý Hoài Tố…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mot-thai-giam-tro-thanh-mau-nghi-thien-ha-dung-la-tro-cuoi-the-gian/chuong-6.html.]
Tôi vươn ôm lấy cổ , tay siết gáy, ngón tay luồn ba nghìn sợi tóc. Bất chợt, sinh một cơn xung động mãnh liệt, điên cuồng, túm tóc , ấn xuống nước. kìm .
Tôi chỉ ôm , khẽ : “Ngươi trận Vân Lĩnh mười hai năm ? Mười hai năm , Trấn Quốc Công cố chấp, quân lệnh, g.i.ế.c sứ giả nước địch, từ chối thư hàng, truy kích tàn quân, kết quả rơi bẫy, khiến Nam phủ binh vây ở Trường Phong Cốc, bốn vạn tướng sĩ chôn sống.
sự thật . Chín đạo chiếu lệnh, một đạo nào đến tay phụ . Trong quân kẻ phản bội, sứ giả U Thác ám sát. Cái gọi là ‘tàn quân’, vốn U Thác. Vây khốn Nam phủ binh, g.i.ế.c bốn vạn tướng sĩ, chính là U Vũ Vệ.”
09
CoolWithYou.
Mưa gấp gõ cửa sổ, cuồng phong lay động cây cối. Một tiếng sét nổ vang, x.é to.ạc màn đêm ngột ngạt. Tôi rõ ràng thấy đồng t.ử của Lý Hoài Tố co rút vì kinh hãi.
Không thể tin nổi ? Tôi bật , đến nghẹt thở, đến khóe mắt rớm lệ.
“Biết vì ? Bởi thế gia quá lớn, Mạnh gia càng hơn. Tiên đế truyền ngôi cho con út, mở đường cho đó!”
Câu , gào lên. Một vị tanh ngọt dâng lên cổ họng, gần như ảo giác rằng ngay đó sẽ nôn máu.
“Cuối năm, biên cương khởi chiến, khi khác đoàn tụ, phụ cùng bộ nam nhân trưởng thành trong tộc trận, cuối cùng c.h.ế.t tay địch, mà c.h.ế.t bởi tính toán của quân thượng. Nam phủ binh quân diệt, nam nhân trưởng thành của Mạnh thị một ai sống sót, tin truyền về kinh, cùng chiếu tội giáng xuống.
Tổ mẫu tin dữ, chịu nổi đả kích, tại chỗ qua đời. Nhị thẩm tính tình cứng rắn, đợi quan binh bắt, đập đầu c.h.ế.t bên cột. Nhị đường tẩu và cô mẫu ôm , cùng uống vàng tự tận. Mẫu vốn yếu, ít khi mặt, lúc tiếp chỉ cũng rời giường bệnh. Tôi đẩy cửa , thấy một dải lụa trắng treo xà, mặt bà tím tái, mắt nhắm chặt, còn thở.
Tiểu thư Lan gia, đính hôn với tam đường ca, ôm hương bao dính máu, mà xông , hạ nhân đ.á.n.h ngất mang về. Đại đường tẩu mang thai, dám hủy , nhẫn nhục ngục, c.h.ế.t tư hình…”
Từng chữ như dao, từng câu như máu. Lý Hoài Tố cứng đờ, gần như trói chặt.
Tôi chậm rãi thẳng, ép xuống , một tay bóp cổ, một tay ấn vết thương trắng bệch phồng rộp vì ngâm nước, từng chút một tăng lực, cảm nhận cơ bắp lưng và bụng căng cứng, run rẩy.
“Lý Hoài Tố, ngươi ghen tỵ ngươi đến mức nào ? Sinh trong dòng chính, đầy sủng ái. Đế hậu tình thâm, yêu thương ngươi vô độ. Các hoàng t.ử khác thấy hoàng đế quỳ gọi ‘phụ hoàng’, chỉ riêng ngươi thể xông ngự thư phòng, đùa lao lòng hoàng đế gọi ‘A Gia’.