Một Quả Táo Nhỏ - Chương 9: Không Được Như Vậy, Không Thể Ăn Cơm

Cập nhật lúc: 2026-04-15 12:44:33
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cũng may, Khương Phùng hôn Khương Quả ngay xe cảnh sát.

may là, mới về đến nhà, Khương Phùng đè Khương Quả hôn rời.

“Từ từ, từ từ .” Khương Quả tranh thủ lúc lấy để xin tạm dừng, tim đập quá nhanh, cảm thấy khó thở.

Chuyện vẫn là quá sức chịu đựng của . Cuộc đời từ đến nay đến cả mộng xuân còn từng thấy, mà giờ đây hôn môi với chính con mèo nhà .

Ánh mắt Khương Phùng mê ly, hiển nhiên mùi hương của Khương Quả làm cho say đắm, “Ừm” một tiếng, tuy chút nghi hoặc và khó chịu nhưng vẫn ngoan ngoãn lời.

Sau khi nhịp thở bình một chút, Khương Quả ngẩng mặt lên, kéo dãn cách với Khương Phùng : “Tôi cảm thấy chuyện tìm hiểu vẫn nên tiến hành từng bước một thôi.”

“Không hiểu.” Khương Phùng thực chất là một kẻ mù chữ.

Khương Quả đành đổi sang cách mà kẻ mù chữ thể hiểu : “Ý là, chúng cứ bắt đầu từ việc nắm tay , ? Anh xem, hai mới ... cái đó, mới xác định quan hệ, lên hôn như thế, thích hợp cho lắm... Chủ yếu là thích ứng ...”

Khương Phùng chớp chớp mắt, dường như hiểu: “Vậy hôn em nhẹ một chút là chứ gì?”

“...” Khương Quả chẳng trả lời cho , cứ nhất thiết hôn môi mới chịu cơ chứ?

Khương Phùng cảm thấy như là Khương Quả đồng ý, ghé sát chạm nhẹ một cái lên khuôn miệng ngọt ngào của , đó rạng rỡ chờ đợi Khương Quả khen ngợi. Haiz, thôi .

Khương Quả thỏa hiệp, nhưng Khương Phùng cứ ôm chặt lấy buông, khiến ngay cả đồ ngủ cũng .

Nhắc đến đồ ngủ, Khương Quả mới nhớ , hai ngày nay mải náo loạn với Khương Phùng mà quên mua đồ mới cho . Cứ nghĩ đến cảnh Khương Phùng mặc bộ đồ ngủ của thấy thật đắn, thật mất mặt!

Hơn nữa, vạn nhất cái gã mèo nổi cơn động d.ụ.c thì làm ?

hiện tại Khương Phùng nhất quyết ngủ cùng Khương Quả, mà ngủ khỏa thì càng . Khương Quả thở dài, lôi bộ đồ ngủ đó , quên cảnh cáo Khương Phùng: “Nghiêm cấm động dục.”

Khương Phùng ôm bộ đồ ngủ đỏ mặt, ngượng ngùng xoắn xuýt: “Tôi khống chế mà, ngửi thấy mùi của em là thấy hạnh phúc lắm, mà cứ hạnh phúc là đầu óc mụ mị , cái đêm hôm đó làm gì cũng chẳng nhớ rõ nữa, em trách đấy.”

Khương Quả xua xua tay, bảo đừng nữa. Lăn lộn đến giờ , mắt sắp dính chặt , giờ chỉ cần cho cái gối là thể ngủ ngay lập tức. Thế nhưng Khương Phùng bắt đầu giở quẻ ban đêm, xong đồ ngủ là hăm hở chui tọt chăn, ôm chầm lấy Khương Quả. Tuy là cọ quậy lung tung, nhưng mà như thế thì nóng quá.

Khương Quả cái thứ phía cứ chọc tới chọc lui làm cho tâm phiền ý loạn, "bộp" một tiếng, vỗ mạnh cơ bụng của Khương Phùng, gắt: “Không chọc !”

“Ừm.” Khương Phùng vội vàng cong eo , trông chẳng khác nào một con tôm lớn.

Tuy nhiên, điều mà Khương Quả lo sợ nhất cuối cùng vẫn đến. Lúc trời mờ sáng, Khương Quả Khương Phùng cạy miệng, trao cho một nụ hôn sâu đến tận xương tủy. Lần Khương Quả vùng vẫy, cũng phản kháng. Dù thì chọc giận cuối cùng vẫn dỗ, chi bằng cứ chấp nhận hiện thực cho xong. Khương Quả khẽ nheo mắt, thế mà cảm thấy kỹ năng hôn của Khương Phùng hình như chút tiến bộ.

Có điều cứ lảm nhảm cái gì đó trong lúc hôn, Khương Quả tập trung tinh thần mới : “... Chủ nhân.”

Mắt Khương Quả trợn tròn, nâng mặt Khương Phùng bắt tránh xa một chút, liền thấy hai má ửng hồng. Quả nhiên động d.ụ.c !

Khương Phùng đang hôn đến độ sảng khoái, kéo thì tỏ vẻ vui, ghì đầu xuống định tiếp tục, Khương Quả dốc hết sức bình sinh mới thoát khỏi vòng tay của .

Cậu túm chặt cổ áo ngủ, nhẫn tâm : “Chẳng bảo , như cơ mà.”

Khương Phùng hiển nhiên mất hết lý trí, một nữa đè Khương Quả xuống, bàn tay vô tình ấn lên một chỗ mềm mại, nhịn mà bóp một cái.

“Biến ngay cho !” Khương Quả mặt đỏ bừng, nhưng khống chế mà cong lên, giống như chủ động dâng tận miệng .

Khương Phùng chằm chằm một lúc, gật đầu : “Ừm... đúng là nên ăn cơm ...”

“Á, ... từ từ , cái ăn !” Tiếng phản kháng của Khương Quả biến điệu.

Trong phòng bắt đầu vang lên những âm thanh khác lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mot-qua-tao-nho/chuong-9-khong-duoc-nhu-vay-khong-the-an-com.html.]

Khương Quả mệt mỏi, Khương Quả bật , đồng t.ử của Khương Quả bắt đầu dãn . Tại , tại mèo biến thành mà vẫn còn gai ngược?

Tại Khương Phùng làm chuyện thuần thục đến thế?

Rốt cuộc là vì , một nuôi mèo lương thiện như biến thành đồng tính nam thế ?

Không đúng.

Cũng đúng.

Khương Quả định trở , nhưng eo bóp chặt, căn bản cử động nổi.

“Tôi tắm.” Khương Quả nghiến răng nghiến lợi.

Lý trí của Khương Phùng trở , làm chuyện sai trái nên ngoan ngoãn “ừm” một tiếng chậm rãi buông tay. Eo đau chân mỏi, phía cũng đau, cảm giác cứ dính dính nhớp nhớp, tuy rằng lúc đó thì đúng là sướng thật...

Khương Phùng mắt trông mong Khương Quả phòng tắm, trong lòng chút lo lắng, thế là ngay cửa phòng tắm chờ tắm xong . Cho nên khi Khương Quả đang lau tóc bước , liền thấy ngay một gã đàn ông lực lưỡng nhưng trông cực kỳ đáng thương.

“Anh còn là mèo nữa, vẫn còn cái thói chờ tắm thế , biến thái quá .” Khương Quả lầm bầm.

Khương Phùng dậy, dính chặt lấy Khương Quả: “Tôi lo cho em mà.”

Thôi , Khương Quả thật sự là bó tay với .

Cậu kéo Khương Phùng dọn dẹp phòng ốc một lượt lăn giường, để mặc cho Khương Phùng ôm lấy. “Quả Táo Nhỏ ơi.” Khương Quả đột ngột kéo dài giọng gọi một tiếng.

Giọng vẫn còn khàn, làm Khương Phùng nhớ chuyện , lỗ tai ngứa ran, tự chủ mà ưỡn thẳng lưng chờ đợi mệnh lệnh của chủ nhân. Khương Quả như đang khen thưởng, đưa tay xoa đầu Khương Phùng một cái hỏi: “Ba ba đối xử với ?”

Khương Phùng hoảng loạn trong giây lát, chẳng dám Khương Quả. Hắn , từ "ba ba" mà dùng cho bạn đời thì đắn chút nào, Khương Quả như chứ!

mà Khương Quả lúc trông thật quyến rũ, thật xinh ... Khương Phùng gật đầu, khẽ ừ một tiếng.

Khương Quả hắc hắc: “Nếu thì đến lúc thể hiện lòng hiếu thảo đấy. Hôm nay làm, giúp mở cửa tiệm .”

“Được thôi.” Khương Phùng thực chút nào, bây giờ một khắc cũng rời xa Khương Quả.

Khương Quả đúng là mệt thật, Khương Phùng dù vui cũng thành nhiệm vụ chủ nhân giao phó.

Hắn chậm rãi mặc quần áo, chậm rãi mở cửa nhà, chậm rãi lời tạm biệt. Khương Phùng ủ rũ rầu rĩ gánh vác trọng trách của cuộc sống.

Khương Quả ngủ một mạch đến tận trưa, mở mắt là bật dậy như cá chép hóa rồng, lập tức gọi điện cho .

Chuông reo vài tiếng Khương Phùng bắt máy.

“Anh tính tiền đấy?” Khương Quả vội vàng khỏi cửa, từ nhà đến tiệm mất mười phút bộ nhưng Khương Quả gần như là chạy.

Khương Phùng lắc đầu, hồi làm mèo cần tính toán gì .

Khương Quả tối sầm mặt mũi, hỏi: “Thế bán trái cây lấy tiền kiểu gì?”

“À,” Khương Phùng hiểu Khương Quả đang lo lắng chuyện gì, “Sáng nay khách nào đến cả, là đơn giao hàng thôi.”

Cứ tưởng Khương Quả đang lo cho , thật là. Mèo vui, nhưng mèo vẫn nỗ lực làm việc.

Khương Quả thở hồng hộc chạy đến tiệm, Khương Phùng đang nghiêm túc gọt vỏ táo, cảm thấy lẽ vẫn nên đưa con mèo học thì hơn.

Loading...