Một Quả Táo Nhỏ - Chương 5: Cái Đuôi Mềm Mại, Khóe Miệng Ngọt Ngào

Cập nhật lúc: 2026-04-11 15:19:03
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ khi Khương Phùng ban đêm lén lút làm chuyện đó, Khương Quả cứ thỉnh thoảng nhịn trộm , mấy còn bắt quả tang tại trận.

“Tại em cứ mãi thế?”

Khương Phùng hiểu nên hỏi thẳng, ngược làm Khương Quả chẳng trả lời cho . Dù cũng nghĩ đến lòng tự trọng của chứ.

Khương Quả chống cằm bò lên quầy, hỏi: “Sao mắt màu ?”

Khương Phùng thì dừng động tác, xoay , dùng một loại ánh mắt mà hiểu nổi để từng bước tiến gần: “... Tại em hỏi thế?”

Tiếp xúc quá gần làm Khương Quả thấy mặt nóng lên, ngả , ngước đầu : “Trước đây nuôi một chú mèo, mắt hai giống .”

Khương Phùng một tiếng, trông chẳng vẻ gì là vui: “Mèo của em?”

Được ! Khương Quả vốn chột , hỏi như liền nhớ tới bóng lưng rời quyết tuyệt của Quả Táo Nhỏ, nỗi buồn từ ập đến, xả hết sạch: “Không mèo của ! Tôi , nó chỉ coi là cái phiếu cơm thôi, thích thì đến, dùng xong thì chạy, nó hơn một tháng thèm tới thăm lấy một !”

Tay Khương Phùng khẽ cử động, hỏi: “Em ?”

“Làm ! Tôi còn mắng chuyện ngày nào nó cũng tha chuột với cóc đặt cửa ! Đã bảo là đừng tặng nữa mà...” Thật là, một câu cũng cho , đồ mèo hư.

Khương Phùng chỏm tóc bồng bềnh đầu Khương Quả, thôi, cuối cùng chỉ khẽ đáp: “Có lẽ nó đang giận .”

“Hử?” Khương Quả đột ngột ngẩng đầu, hiểu ý là gì.

Khương Phùng dời mắt , chậm: “Có lẽ... lẽ nó cảm thấy thật vô dụng, giúp gì cho em...”

Khương Quả bất ngờ dậy, áp sát Khương Phùng, đăm đăm mắt thật lâu, đến mức chóp mũi rịn mồ hôi mới : “Anh hiểu loài mèo quá nhỉ?”

Đến cả hạt mèo còn thích ăn, lẽ là " mèo" trong truyền thuyết đô thị huyền bí nào đó ? Khương Phùng thế mà phủ nhận, mặt đỏ bừng khẽ “Ừm” một tiếng.

Kỳ quái quá sức!

Khương Quả dường như thực sự ai để dốc bầu tâm sự, khó khăn lắm mới túm một sẵn lòng nên chẳng dừng , cứ thế lải nhải: “Tôi giận nó, cũng cần nó làm gì giúp . Một chú mèo nhỏ thôi mà, chỉ cần ăn ngon ngủ kỹ là mãn nguyện lắm . Đương nhiên, nếu nó chịu theo về nhà, làm chú mèo nhỏ của riêng thôi, thì chắc chắn sẽ còn vui hơn bây giờ nhiều...”

Đồng t.ử Khương Phùng co , đôi môi run rẩy, dường như thầm câu gì đó.

“Cái gì cơ?” Khương Quả rõ.

Khương Phùng rũ mắt, lặp nữa: “Nó tự nguyện.”

“Xì, cái đồ lương tâm á,” Khương Quả chẳng tin, “Còn chẳng thèm kìa. Mà đến chuyện về nhà, tối nay dọn qua nhà . Ba nhà, hai đàn ông với chắc cũng gì bất tiện .”

Khương Phùng sững sờ, mặt càng đỏ hơn, cứ thôi suốt nửa ngày. Thấy Khương Quả bắt đầu mất kiên nhẫn, mới ấp úng đáp: “Cảm ơn em...”

Hai chữ cuối cứ như là "chủ nhân"?

Khương Quả xua tay: “Chủ nhân cái gì chứ, còn chẳng tính là ông chủ của . Gọi , đúng, bao nhiêu tuổi? Nhìn lớn thế mà gọi thì kỳ quá, thôi, cứ gọi thẳng tên Khương Quả là .”

Khương Phùng ngơ ngác đực , dường như bộ não xử lý kịp chuỗi thông tin dài dằng dặc . Khương Quả vỗ nhẹ tay một cái, mới hồn: “Được, Khương Quả.”

Ngày đầu tiên ở chung phòng, Khương Quả cảm thấy với tư cách là ông chủ kiêm bạn cùng phòng nên thể hiện sự hào phóng một chút. Cậu chuẩn một nồi sườn hầm, bốn món mặn một món canh, vô cùng phong phú.

Chẳng rõ Khương Phùng thích , ăn uống văn nhã. Khương Quả , nhớ tới cảnh ăn vụng hạt mèo đêm qua, thế là gắp thêm mấy miếng sườn bát , gật đầu với Khương Phùng đang ngơ ngác:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mot-qua-tao-nho/chuong-5-cai-duoi-mem-mai-khoe-mieng-ngot-ngao.html.]

“Ăn nhiều , đừng để đói.”

Tốt nhất là đừng lén ăn hạt mèo nữa, cái đó là cho mèo, ăn nhiều .

Sợ Khương Phùng câu nệ, Khương Quả còn vỗ vỗ vai trấn an.

Khương Phùng ngoan ngoãn ăn xong tự giác rửa bát đĩa. Khương Quả tắm xong, lôi một bộ đồ ngủ của đưa cho : “Phòng tắm ở đằng , nhiệt độ nước điều chỉnh xong . Quên mua đồ ngủ mới cho , mặc tạm bộ , giặt sạch , nhỏ một chút, chịu khó nhé.”

Khương Phùng cúi đầu, khứu giác cực nhạy, mùi hương bộ đồ ngủ ngoài hương bột giặt còn cả mùi trái cây thanh khiết Khương Quả.

Bộ đồ nhỏ quá, mặc chật khít, chỗ nào cũng bó chặt lấy. Mặt Khương Phùng đột nhiên đỏ lựng, lúc ánh mắt đang lảng tránh thì vô tình thấy làn da trắng ngần cổ áo ngủ của Khương Quả. Hắn lập tức nghiêm chỉnh, đó một lời chui tọt phòng tắm.

Khương Quả chẳng hiểu chuyện gì, gãi đầu một hồi về phòng ngủ.

Điều hòa thổi gió mát lạnh, rèm cửa kéo kín để lộ vài vệt sáng len lỏi. Khương Quả chìm giấc mộng.

Trong mơ, Quả Táo Nhỏ trở về, những ngoan hơn mà còn ngủ chung giường với . Đầu mèo mềm mại, cái đuôi mèo nắm trong tay cũng hề giận dỗi, ngược còn vươn cái lưỡi nhỏ l.i.ế.m từ cằm xuống tận xương quai xanh.

“Quả Táo Nhỏ, đừng l.i.ế.m nữa, nhột quá.” Khương Quả đưa tay cản, chợt nhận giấc mơ gì đó sai sai. Đầu mèo làm gì mà to thế ?

Không mèo, là cái gì...

Khương Quả đột ngột mở mắt, cổ họng phát tiếng kêu kinh hãi: “Khương Phùng!”

Cái đầu đang làm loạn n.g.ự.c ngẩng lên, để lộ đôi mắt vàng kim lấp lánh nước, mơ màng : “Chủ nhân, ?”

Tay Khương Quả siết chặt, sống lưng Khương Phùng khẽ run rẩy, phát tiếng rên rỉ trầm thấp.

“Đây là... cái đuôi?!”

Khương Quả sợ đến mức giọng biến điệu hẳn . Theo hướng lớp lông mềm, tầm mắt dừng ở phần xương cụt của Khương Phùng. Cậu buông tay, quăng cái đuôi xa, đó thẳng cẳng nhắm mắt , tự nhủ chắc chắn vẫn đang mơ thôi. Mơ cái khỉ gì chứ!

Khương Phùng vẫn kiên trì bò tới cọ tới cọ lui . Khương Quả thể nhịn nữa, đẩy đàn ông đang định cúi xuống l.i.ế.m , gắt lên: “Chuyện rốt cuộc là thế nào!”

“Chủ nhân,” Ánh mắt Khương Phùng mê ly, mặt Khương Quả, “Tôi khó chịu quá.”

Khương Quả thể , để như bỏng mà vội vàng dời mắt chỗ khác. Thật là... quá sức loạn xị ngầu. Bộ đồ ngủ bó sát lấy cơ thể Khương Phùng, chiếc cúc cùng bung , để lộ lồng n.g.ự.c săn chắc.

Khương Phùng áp sát gần hơn, mặt cọ vai Khương Quả, thì thầm: “Tôi cũng tại nữa... Đồ ngủ thơm quá, còn chật, thích... ngửi một lát... bỗng thấy nóng quá... Chủ nhân... Ba ba...”

Khương Quả hai cái xưng hô dọa cho suýt hét lên. Trong lúc xô đẩy, đại não vận hành hết công suất, cuối cùng cũng bắt một tia suy nghĩ lóe lên giữa hàng loạt sự kiện quái dị.

Chuyện đến nước còn gì mà rõ nữa, đưa tay chặn trán Khương Phùng, nóng đến mức chẳng dám thu tay về, ướm thử gọi một tiếng: “Quả Táo Nhỏ?”

Mắt Khương Phùng sáng rực lên, nhào tới bao phủ lấy bộ cơ thể Khương Quả bên , chôn mặt hõm cổ cọ lấy cọ để. “Em nhận ,” Hắn lộ vẻ mặt thỏa mãn, cứ như thể sắp ngất vì hạnh phúc, “Tôi vui quá.”

Khương Quả vò đầu bứt tai trong tuyệt vọng, thực sự chuyện quái quỷ gì đang diễn nữa. Khương Phùng thì đang khó chịu đến phát điên, chỗ cọ dần chuyển sang những vị trí "nhạy cảm". Khương Quả đá chân một cái, nhưng vì Khương Phùng quá to cao nên chẳng hề cảm giác gì.

Ngược , như thể nhận lời cổ vũ nào đó, cúi xuống hôn lên môi Khương Quả. Đệch!

Khương Quả bắt đầu vùng vẫy, nhưng Khương Phùng rõ ràng biến nụ hôn thành một nụ hôn sâu. Khương Quả hung hăng c.ắ.n mạnh một cái môi , để một dấu răng rõ rệt.

Khương Phùng đau nên buông tay, vươn đầu lưỡi l.i.ế.m vết thương đang rướm m.á.u môi , lẩm bẩm: “Khóe miệng, ngọt quá.” Sau đó lăn ngất lịm.

Loading...