Một Quả Táo Nhỏ - Chương 10: Là Quả Táo Nhỏ, Cũng Là Bạn Trai

Cập nhật lúc: 2026-04-15 12:45:40
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thân phận của Khương Quả từ chủ nhân biến thành ông chủ, từ ông chủ biến thành bạn trai, và hiện tại, Khương Quả thành công thăng cấp thành thầy giáo riêng của Khương Phùng.

“Tôi hỏi , nếu mua táo hết 12 đồng, lê hết 17 đồng 8 hào, thêm một quả dưa hấu 32 đồng 5 hào nữa. Người đưa cho tờ 100 đồng, thì trả bao nhiêu tiền?”

Khương Quả và Khương Phùng cùng ánh đèn bàn. Tóc Khương Phùng chính vò cho rối tung cả lên, toán học đối với quả thực là một cực hình. Khương Phùng thử đáp: “37 đồng 7 hào?”

"Cốp" một cái rõ đau gáy, Khương Phùng ôm đầu, thấy Khương Quả mắng: “Ngốc!”

Khương Quả cầm bút gạch gạch lên giấy: “Anh tính cho chẵn lẻ chứ! Trả 38 đồng, ?”

“Biết ạ.” Khương Phùng bỗng dưng chẳng làm nữa, làm mệt quá, học tập mà khó thế .

Khương Quả cũng thể một sớm một chiều mà dạy ngay , tính con gần đúng thế là giỏi lắm . Để khen thưởng, cho phép Khương Phùng đêm nay học đến đây thôi.

“Chỉ phần thưởng thôi ?” Khương Phùng thất vọng tràn trề.

Khương Quả thừa loại phần thưởng nào, nhưng giả vờ như , còn bồi thêm một câu: “Anh đến kỳ động d.ụ.c mà khó chịu cái gì.”

Hóa , cứ động d.ụ.c mới ...

Khương Phùng cảm thấy dường như lĩnh hội thêm điều gì đó, nở một nụ với Khương Quả, đến mức lòng Khương Quả tê dại cả . Quả nhiên, đến lúc chuẩn ngủ, Khương Quả âm thanh bên tai dọa cho tỉnh cả sáo.

“Chủ nhân,” Khương Phùng cúi đầu nhẹ nhàng l.i.ế.m lên vai Khương Quả, “Ba ba...”

Khương Quả thấy lạnh ngứa, rụt cổ trốn tránh nhưng thoát nổi, Khương Phùng ấn chặt lòng.

Bắp chân một thứ lông xù quấn lấy, cái tên rốt cuộc là đang diễn là thật cũng chẳng phân biệt nổi nữa. Cậu đưa tay gãi gãi đầu chóp đuôi của Khương Phùng, “a” một tiếng, tiếng kêu trực tiếp làm Khương Quả hình.

“Anh gọi bậy cái gì đấy!” Khương Quả nước mắt, ngờ nhanh chóng Khương Phùng kéo xuống cái hố còn liêm sỉ thế .

Khương Phùng bày bộ dạng đáng thương đó: “Tôi khó chịu mà, đói bụng.”

Khương Quả hít sâu một , phát hiện cái đuôi đang quấn chân siết chặt thêm một chút. Khương Phùng chui trong chăn, lộ đôi mắt sáng lấp lánh đầy ý đồ : “Đói bụng thì lấp đầy bụng thôi.”

Những chuyện tiếp theo thì Khương Quả nhớ rõ lắm, dù phát âm thanh nỉ non biến thành .

Mùi vị trong phòng trở nên kỳ lạ. Khương Quả bủn rủn như sợi bún, Khương Phùng rút khăn giấy từ tủ đầu giường lau sạch bụng nhỏ cho Khương Quả, cuối cùng mới lau miệng .

Máy điều hòa vẫn kêu o o, Khương Quả giường hồi lâu vẫn hồn, đúng là quá kích thích. Khương Phùng bò bên cạnh, gác đầu lên bụng .

“Anh đè nặng .”

“Ừm.” Khương Phùng nhích lên phía , gác cằm lên n.g.ự.c Khương Quả.

“... Chỗ cũng nặng.”

Khương Phùng thành khẩn hỏi: “Thế gác bây giờ?”

Khương Quả suy nghĩ một chút, ấn đầu Khương Phùng bên cạnh vai : “Chỗ .”

Khương Phùng mãn nguyện cọ cọ, cái đuôi quấn lấy cổ tay Khương Quả.

Ngày mai đồn công an nhận căn cước công dân. Lần tay bắt biến thái còn chú cảnh sát khen ngợi, Khương Phùng cảm thấy đang ngày càng gần với việc trở thành một con thực thụ.

“Cười cái gì đấy?” Khương Quả phát hiện Khương Phùng đang trộm.

Khương Phùng bảo: “Tôi sắp thành .”

“Phải đấy?” Khương Quả trêu .

Khương Phùng vốn ngốc nghếch chịu nổi trêu chọc: “Thôi , cũng hẳn là .”

Khương Quả phì : “Thế là cái gì?”

Câu hỏi dường như khó, Khương Phùng suy nghĩ lâu mới thiếu tự tin : “Tôi là mèo của em... Khương Quả, ?”

Khương Quả mèo nhỏ đang thiếu cảm giác an , trêu nữa mà khẳng định chắc nịch: “Đương nhiên , là mèo của , là con trai cưng của , là Quả Táo Nhỏ của .”

Khương Phùng siết chặt cánh tay và cái đuôi, giam cầm Khương Quả trong ngực, vui : “Chỉ thế thôi ?”

Khương Quả “Ai u” một tiếng, nhưng nhất quyết chịu ba chữ . Khương Phùng vùi đầu định cắn, c.ắ.n nữa là sưng lên mất, Khương Quả đành đầu hàng, nhận sai: “Là bạn trai nữa, ?”

Thật là chẳng tình nguyện chút nào, chẳng nghiêm túc chút nào, quá sức lấy lệ!

Khương Phùng giận, nhưng chẳng dám thực sự buông tay, thèm đếm xỉa đến , sợ Khương Quả chẳng thèm dỗ lấy một câu. Thế nên chỉ thể giận dỗi hôn Khương Quả, hôn đến khi eo Khương Quả mềm nhũn mới chịu dừng .

Tối qua lăn lộn quá lâu nên sáng Khương Quả ngủ nướng, nhưng Khương Phùng cho phép. Hắn bò bên mép giường, hết tiếng đến tiếng khác gọi tên Khương Quả, mưu đồ đ.á.n.h thức lương tri của vị "cựu chủ nhân" kiêm "tân bạn trai" .

“Đã là đưa cùng mà, dám một đến đồn công an .”

Thấy Khương Quả quyết tâm giả vờ ngủ, giọng Khương Phùng ngày càng nhỏ , cả con mèo héo rũ .

Khương Quả chịu nổi nhất là lúc mèo như thế , lăn lộn vài vòng giường mới dậy, bảo: “Để trẫm quần áo .”

Khương Phùng ngẩn một lát, đó vùi mặt eo cọ lấy cọ để, lí nhí lời cảm ơn.

Trên đường đến đồn công an, Khương Phùng cứ luôn căng thẳng, Khương Quả để mặc cho nắm tay. Anh shipper đạp xe ngang qua, ném một ánh mắt cực kỳ phức tạp. Khương Quả nhe răng một cái, trong lòng cũng thấy ngại.

Vì Khương Phùng và Khương Quả quan hệ huyết thống chính thức nên chỉ thể tên một sổ hộ khẩu riêng. Khương Phùng thực , nhưng Khương Quả bảo, chẳng lẽ điền quan hệ là "cha con", thế thì thành l.o.ạ.n l.u.â.n mất, .

Khương Phùng tình nguyện làm chủ hộ, nhưng hôm nay lúc nhận căn cước công dân, trông vẫn vui vẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mot-qua-tao-nho/chuong-10-la-qua-tao-nho-cung-la-ban-trai.html.]

“Chúc mừng nhé, từ nay về thể làm mèo, thể làm .”

Khương Quả vỗ vỗ đỉnh đầu Khương Phùng, vẫn là cái thủ pháp vuốt mèo quen thuộc.

Khương Phùng đính chính: “Tôi biến nữa , chỉ thể làm thôi.” Ý ngoại ngôn ngoại chính là Khương Quả chịu trách nhiệm đến cùng.

Khương Quả khoác vai Khương Phùng, hích mạnh một cái: “Tôi mà là hạng tra nam bội tình bạc nghĩa ? Tôi sống nghĩa khí hơn con mèo nào đó nhiều, ít nhất kiểu vứt con cóc bỏ một lời từ biệt.”

“Ai nha,” Khương Phùng chột , “Tôi , em vu oan giá họa cho .”

Nhìn xem, con mèo chẳng ngốc chút nào, mới học hành bao lâu mà dùng thành ngữ bốn chữ .

Khương Quả hắc hắc, xoa nắn mặt Khương Phùng một hồi, kìm lòng mà thốt lên: “Thông minh thật đấy.”

Lúc tiệm trái cây, shipper vặn tới lấy đơn.

“Nha, lĩnh chứng về đấy ?”

Mặt Khương Quả thoắt cái chuyển từ đen sang đỏ: “Lĩnh chứng gì cơ, là nhận căn cước công dân!”

“À,” shipper hai với ánh mắt đầy ẩn ý, “Thế là định lĩnh chứng gì?”

Khương Phùng định mở miệng, Khương Quả nhanh tay bịt miệng , với shipper: “Lần lĩnh chứng là đổi giấy phép kinh doanh, còn leo nữa là trừ tiền ship của đấy.”

Anh shipper hì hì chạy biến.

Khương Phùng gỡ tay Khương Quả khỏi miệng , l.i.ế.m nhẹ lòng bàn tay một cái.

“Anh làm cái gì thế!”

“Em bịt miệng ,” Khương Phùng lý sự cùn, “Tôi hôn em mà em cho, l.i.ế.m một cái thì .”

Khương Quả nghẹn họng, nửa ngày mới rặn một câu: “Ở tiệm làm thế.”

“Thế ở nhà thì ?”

“... Cũng .”

Tai Khương Quả đỏ bừng, sắp xếp kệ hàng, thèm để ý đến nữa. Khương Phùng lẽo đẽo theo như một cái đuôi: “Khương Quả, em đang thẹn thùng ?”

“Im miệng.” Khương Quả hung dữ.

Yên lặng tầm ba giây, Khương Phùng : “Khương Quả, thích em lắm.”

Quả táo tay Khương Quả suýt chút nữa rơi xuống đất, Khương Phùng hì hì sát gần, hôn một cái lên má . Lần thế mà né tránh, cũng mắng , thật là hạnh phúc quá .

Tối đến, Khương Quả giường điện thoại thẫn thờ. Khương Phùng nhận vài mặt chữ, nhưng vẫn đủ dùng, màn hình điện thoại cứ như thiên thư , hỏi Khương Quả đang làm gì.

Ngón tay Khương Quả dừng bàn phím, sang , trịnh trọng : “Tôi đang chịu trách nhiệm với đây.”

Nói xong, cúi đầu gõ vài chữ nhấn gửi.

[Tình hình nhân sự của Khương thị tập đoàn biến động, nhân viên biến thành nhà — Tôi và Khương Phùng đang yêu .]

Lão Lý gửi tới một cái icon giơ ngón cái tán thưởng, còn lão Khương thì gửi một đoạn tin nhắn thoại: “Con trai, ở tiệm hôn nhé, mỗi camera báo động là nó cứ kêu inh ỏi lên đấy.”

Đệch... còn vụ nữa hả!

Khương Quả rú lên một tiếng, giấu tiệt điện thoại xuống gối, vùi mặt trong chăn.

Quá hổ, quá nhục nhã, Khương Quả hậm hực nhắn nhóm: “Mọi cứ ở ngoài đó du lịch luôn , đừng về nữa!”

Khương Phùng ở bên cạnh bật , chóp đuôi cứ quét qua quét bụng Khương Quả. Qua một hồi lâu, Khương Quả mới ló mặt khỏi chăn, lên trần nhà.

“Quả Táo Nhỏ .”

Lỗ tai Khương Phùng khẽ động đậy, tỏ ý đang .

Khương Quả đè cái chóp đuôi đang làm loạn , hỏi: “Anh sẽ luôn như thế chứ?”

“Như thế nào cơ?”

“Thì là...” Khương Quả nghĩ ngợi một chút, “Như thế , ở bên cạnh , vĩnh viễn bỏ chạy.”

Khương Phùng vùi mặt cổ Khương Quả: “Không chạy, cũng .”

“Lừa là làm cún nhé.” Khương Quả đưa tay kéo tai mèo của .

Khương Phùng mặc cho kéo, nhưng miệng vẫn phản bác: “Tôi là mèo mà.”

“Thế bảo làm , lừa thì là con gì?”

Khương Phùng suy nghĩ một lát: “Lừa thì làm con cóc.”

Khương Quả bật thành tiếng, thế mà chủ động hôn một cái lên môi Khương Phùng.

Khương Phùng hôn đến ngẩn ngơ, thẹn thùng ôm chặt lấy Khương Quả lời nào. Khương Quả cũng thấy buồn ngủ, cảm giác ôm ấp mềm mại thế thật thoải mái, nhắm mắt chìm giấc ngủ sâu.

Khương Phùng bò bên cạnh ngắm góc nghiêng của Khương Quả, đó khẽ ngẩng đầu, chạm nhẹ môi lên trán .

“Khương Quả,” giọng nhẹ, tựa như sợ làm thức tỉnh một điều gì đó, “Cảm ơn em nhặt .”

--- TOÀN VĂN HOÀN --

Loading...