13
Không hề quá, giây phút rõ từng lời của Dư Kính Dã, cảm giác bầu trời của cún con sụp đổ .
Sao thể lừa dối cún con như thế, cứ tưởng thực sự bắt đầu chấp nhận chuyện là cún con của chứ.
Giờ xem , thực tế bao giờ tin lời là thật.
Hóa chỉ là lợi dụng thôi.
Tuy hiểu lắm tại cảm xúc con thể đổi nhanh như chong chóng thế.
hiểu , tại hôm đó tỉnh dậy xe, ánh mắt như .
Chẳng qua là vì, phát hiện ở bên cạnh thể ngủ , là một chuyện kỳ lạ, hóa chủ nhân mất ngủ lâu .
Thật lúc còn làm cún con của , cảm nhận giấc ngủ của .
Không bắt đầu từ bao giờ.
Từ lúc mang về nhà, thường xuyên mất ngủ ban đêm.
Hay thức đến tận khuya mới ngủ, từng khám bác sĩ cũng từng uống thuốc.
tác dụng lớn, thế là bảo , là nuôi thú cưng .
Thế là .
Và giấc ngủ của dường như lên thật, thế là chỗ ngủ của cũng chuyển từ cái ổ nhỏ lên giường của .
Kể cả lúc rụng lông, mỗi sáng đều dọn giường.
Anh cũng từng nghĩ đến việc đuổi xuống.
Tôi còn tưởng cún con chữa khỏi cho .
Hóa vẫn khỏi hẳn .
Mèo con của Yu
Vậy bây giờ khỏi thật ?
Khỏi , nên cần cún con nữa.
14
Là thế ?
Chắc là thế .
Tôi , cũng cố gắng giải thích rằng thật sự bệnh, cũng phát tiếng động nào.
Chỉ là trong lòng vẫn khó chịu.
Nhìn những món đồ cũ của , lòng càng thêm thắt .
Nếu biến thành , nếu chỉ là cún con.
Thì sẽ đưa .
Cuối cùng chọn cách rời khỏi nhà , là .
Tôi chỉ là.
Tôi chỉ là ngoài ngắm thế giới bên ngoài thôi.
Dạo ngoài ít quá.
ông trời cũng đang bắt nạt cún con , mới khỏi cửa trời còn nắng.
Đi mấy bước trời bỗng đổi gió.
Mưa rào trút xuống ngay lập tức.
Mà ngoài chẳng mang theo gì, mang ô, cũng mang tiền.
Đến cái điện thoại Dư Kính Dã đưa cho để liên lạc cũng mang.
Thế là đành chui đại một cửa hàng ven đường để trú, định đợi mưa nhỏ bớt tự về, dù cũng thể tùy tiện bỏ .
Cún con mà chủ nhân.
Sẽ c.h.ế.t đói ngoài đường mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mot-ngay-nang-dep/chuong-5.html.]
Ngay lúc đang suy nghĩ, rốt cuộc dùng cách nào để Dư Kính Dã giữ .
Nếu bệnh của khỏi, thì sẽ cần .
vẫn hy vọng bệnh của thể khỏi.
Ít nhất.
Anh thể vui vẻ.
Chủ nhân vui vẻ, cún con mới vui vẻ .
"Cậu là chó? Hay là ? Trên mùi quen thuộc, nhưng giờ là , đột biến ?"
Lúc đang ở cửa ngắm mưa.
Bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng .
Làm giật b.ắ.n .
Quay đầu xung quanh, xác định một bóng nào.
Tôi chìm thế giới của riêng .
Là ảo giác thôi.
15
"Đồ ngốc, trong !"
Tiếng vang lên nữa, khiến càng thêm kinh ngạc.
Quay đầu trong, phát hiện bên cửa kính một chú ch.ó Labrador đang ghé sát .
Nếu nhầm thì, tiếng là do nó phát ?
" , là đây, chú mày nhầm , bây giờ, cái tên là ch.ó , đẩy cửa bước đây."
Tôi trong, đây là một cửa hàng thú cưng.
Trước khi Dư Kính Dã mang về nhà, cũng từng ở nơi như thế .
"Em á?"
Tôi nghi hoặc chỉ .
"Chứ còn ai? Nếu chú mày con coi là bệnh thần kinh thì cứ ngoài đó chuyện một tiếp ."
Tôi .
Cũng ai như thế nữa.
Vì Dư Kính Dã cứ thế suốt.
Thế là trong tiệm, hình như , cứ mở cửa hàng thế mà sợ .
Nghĩ đoạn, vẫn đẩy cửa bước .
Đã chủ tiệm ở đây, thì trong thời gian , giúp họ trông tiệm miễn phí .
Tiện thể, tán gẫu với mấy bạn ch.ó của .
Kỳ lạ thật.
Tôi thế mà vẫn hiểu tiếng chúng nó.
Anh Labrador là lớn tuổi nhất trong tiệm, ở đây nhiều năm .
"Mỗi mua đại ca, đại ca đều làm cái mặt sang chảnh thèm để ý, cũng chẳng nhiệt tình, nên chẳng thèm ngó tới."
Bé Golden bên cạnh giải thích với .
Tôi gật gù.
Đại ca quả nhiên cá tính.
Nếu là .
Tôi chắc chắn sẽ thể hiện sự nhiệt tình nhất của .
Dù chẳng bé cún nào là một mái nhà của riêng cả.
"Hừ, ở đây còn sướng hơn bọn họ mua về, nhỡ giữa đường nuôi nổi, mày thành ch.ó hoang ? Hơn nữa chủ tiệm lắm, mày chẳng ."