4
Chứ hung dữ đuổi cún con như thế .
Khi mở mắt nữa, mắt xuất hiện một bóng lưng quen thuộc.
Là chủ nhân!
Tôi bật dậy, đuổi theo , nhưng co ro cả đêm khiến lạnh cứng.
Chân tay lời, chẳng thể chạy nhanh .
Mãi đến tận cổng trường, mới đuổi kịp Dư Kính Dã.
"Chủ nhân! Đợi em với!"
Dư Kính Dã những dừng tiếng gọi của , mà còn nhanh hơn.
Thấy sắp biến mất khỏi tầm mắt.
Tôi cố sức chạy nhanh vài bước, túm chặt lấy vạt áo .
Cuối cùng cũng chịu dừng .
ánh mắt tràn đầy chán ghét.
Hung dữ quá.
Rõ ràng đây cún con làm chuyện , cũng bao giờ cún con bằng ánh mắt như mà.
Anh đổi .
"Buông tay."
Tôi lời của dọa sợ, định buông tay , nhưng nghĩ đến việc khó khăn lắm mới đuổi kịp.
Thế là nắm chặt lấy.
"Không buông, chủ nhân, em thật sự là cún con của mà. Tên cún con là Nghiên Thu, là cái tên đặt cho em đấy."
Ánh mắt Dư Kính Dã càng lúc càng lạnh lẽo.
Anh nắm chặt lấy cổ tay .
Rất đau.
Tôi nhăn mặt, vùng .
chẳng ăn thua gì.
"Chủ nhân, buông em , làm đau cún con ."
"Biết đau thì đừng chọc tao. Còn nữa, tên của nó để mày nhắc đến, phát điên thì chỗ khác, đừng diễn mặt tao."
Nói xong, định bỏ .
"Em thật sự là ch.ó của mà! Trước đây thích xoa bụng em nhất, thích hôn cún con nhất, những chuyện quên hết ? Hay là con ch.ó khác ? Anh lăng nhăng như thế!"
Giọng hề nhỏ.
Mọi xung quanh thấy đều đầu .
"Wao, nam thần trường học hóa đời tư chơi bời phóng khoáng thế cơ ."
5
Tuy hiểu họ đang cái gì, nhưng ánh mắt họ, cứ cảm giác làm sai chuyện gì đó.
Chỉ là nếu để Dư Kính Dã mất, còn thể tìm ở nữa.
Dù hôm qua khu chung cư cũng là tốn bao công sức.
Hôm nay chắc .
Dư Kính Dã đầu , vẻ mặt cực kỳ hung dữ.
"Mày linh tinh cái gì đấy?!"
Bị mắng, cũng tủi lắm chứ.
Một tay vẫn nắm chặt vạt áo , kiên quyết phản bác:
"Em linh tinh! Em chính là cún con của !"
Dư Kính Dã đám đông đang hóng hớt xung quanh.
Thậm chí còn thấy mấy bạn cùng lớp, nên càng thêm bực bội.
vẫn nắm chặt áo , là sẽ dễ dàng bỏ qua.
Anh dứt khoát vội học nữa.
Chuẩn giải quyết cái rắc rối là .
"Tiểu Giang! Xin phép giáo viên giúp , chiều sẽ nộp giấy phép bổ sung !"
Người gọi tên cũng đang mải hóng chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mot-ngay-nang-dep/chuong-2.html.]
Nghe thấy tên thì ngẩn một lúc, nhanh chóng phản ứng , gật đầu hiệu .
Mèo con của Yu
Còn vẫn túm chặt áo .
Sống c.h.ế.t chịu buông, sợ buông tay là chạy mất.
"Buông tay ."
"Em , buông là mất."
Dư Kính Dã lạnh lùng .
Khuôn mặt trai giờ trông như Diêm Vương bước từ địa ngục.
Trông đáng sợ vô cùng.
, chỉ dọa bên ngoài thôi.
Chứ thực sẽ chẳng làm gì cún con .
Chỉ là quên mất.
Trong mắt lúc , là cún con.
6
Thế là nắm tay lôi một cách thương tiếc.
Anh bước nhanh lề đường, quen lắm với cơ thể con nên suýt thì ngã sấp mặt.
bước chân của chẳng hề chậm chút nào.
Thậm chí còn nhanh hơn.
Như thể sợ chậm một giây sẽ mất mặt thêm một giây .
Tôi chỉ cố gắng đuổi theo bước chân .
Và giây tiếp theo, nhét trong xe taxi.
"Chủ nhân, em..."
Dư Kính Dã , thấy câu liền trừng mắt .
"Im miệng!"
Ồ, thôi.
Tôi lời chủ nhân nhất.
Chỉ là khi Dư Kính Dã báo địa điểm xong, bỗng cảm thấy vai nặng trĩu.
Quay đầu .
Phát hiện ngủ .
A.
Buồn ngủ đến thế ?
Hay là tối qua vì mà ngủ ?
Giấc ngủ của chủ nhân vẫn luôn lắm, chắc chắn là do tối qua đến làm phiền .
Được .
Là của .
Tôi ngoan ngoãn thẳng dậy để thể dựa thoải mái hơn.
Chỉ là trường học cách chỗ ở gần quá.
Đi xe vài phút.
Xe dừng cổng, còn kịp mở miệng thì bác tài xế lên tiếng gọi Dư Kính Dã dậy.
Anh đ.á.n.h thức, vẻ mặt vẫn còn ngơ ngác.
Trông tính tình vẻ hiền hòa hơn lúc nãy.
Trả tiền xong xuống xe.
Tôi định nhân lúc tâm trạng đang hơn một chút.
Kể cho chuyện làm từ ch.ó biến thành .
Ai ngờ đoán hành động của .
Hung dữ : "Từ bây giờ, cấm một câu nào, nếu thì cút khỏi mắt ."
Tôi nín thở.
Ý là...
Nếu chuyện thì sẽ ở bên cạnh mãi mãi ?
Thế thì quá !