Một Ngày Nắng Đẹp - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-11-23 08:20:40
Lượt xem: 14
Sau khi từ một chú cún con biến thành , bắt đầu hành trình ngàn dặm tìm chủ nhân.
Tìm , nhưng cần nữa!
Khó khăn lắm mới ở nhà .
Thế mà lỏm định tống viện nghiên cứu để làm thí nghiệm!
Cún con còn làm cái nư .
Tôi cũng chẳng đem m.ổ x.ẻ làm thí nghiệm.
Thế là ngay ngày hôm , thu dọn hành lý chuẩn "bỏ của chạy lấy ".
Ngờ đến cửa thì Dư Kính Dã chặn đường.
"Không ở bên mãi mãi ? Chạy cái gì?"
Cổ lạnh toát, một chiếc vòng cổ tinh xảo đeo .
Thôi xong đời !
1
"Xin chào, em là cún cưng của đây."
Ba giây , đáp là cánh cửa đóng sầm chút nể nang.
Gương mặt quen thuộc cũng biến mất mắt , cứ như thứ chỉ là một giấc mơ.
cún con sợ, chủ nhân giờ vẫn tính nết như mà.
Chắc chắn là giận vì lâu quá về tìm .
Trước đây mỗi mải chơi với bạn của chủ nhân, cũng giận dỗi thế .
Thế là giơ tay lên, gõ cửa nữa.
đợi mãi cũng chẳng thấy ai mở.
Tâm trạng bắt đầu chùng xuống.
Sao chủ nhân mở cửa cho cún con nhỉ?
Chẳng lẽ chủ nhân cún mới nên mở cửa cho nữa ?
Tôi kiên trì gõ cửa ngừng nghỉ.
Cuối cùng cũng khiến bên trong bực mà .
Cửa mở, suýt thì gương mặt lạnh tanh của Dư Kính Dã làm cho đóng băng.
"Có bệnh thì viện, đừng đến đây làm phiền ."
Lời định cứ thế nghẹn ứ ở cổ họng.
"Em... cún con bệnh, chẳng cứ cách một thời gian đưa em khám định kỳ chủ nhân?"
2
Kể từ khi Dư Kính Dã mang về nhà, là quan tâm đến nhất.
Vì nuôi nhưng ký túc xá trường cho phép, nộp đơn xin ngoài thuê trọ.
Cho nên bệnh , chẳng là rõ nhất .
Sắc mặt Dư Kính Dã càng lúc càng tệ.
So với cuối cùng gặp , gầy nhiều, sắc mặt nhợt nhạt, tâm trạng trông cũng tồi tệ.
Qua vai , liếc phòng khách.
Quả nhiên rèm cửa hề kéo .
Trước đây vốn thích phơi nắng, nhưng vì luôn thích ngủ ở những chỗ nắng.
Nên việc đầu tiên làm mỗi sáng thức dậy là kéo rèm cửa.
bây giờ.
Rèm cửa kéo kín mít, một tia nắng cũng lọt .
"Mày điên ? Ông đây cái sở thích quái đản đó, còn đến quấy rối nữa là tao báo cảnh sát đấy."
Giây tiếp theo, cánh cửa đóng sầm ngay mặt .
Chỉ cần gần thêm chút nữa thôi là cái mũi coi như tong.
Chủ nhân vô tình quá .
Tôi , chỉ xổm xuống cửa.
Tôi hiểu mà, chủ nhân chỉ đang trách thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mot-ngay-nang-dep/chuong-1.html.]
Lâu như về tìm , chắc chắn là đang giận chuyện .
Ngồi xổm lâu quá nên tê chân, loạng choạng xuống vườn hoa lầu .
Trước đây ngày nào chủ nhân cũng dắt xuống đây dạo.
Sau đó ghế đá .
Chơi ném đĩa với .
Thường xuyên mấy cô gái đến xin phương thức liên lạc của .
đều từ chối hết.
"Cháu gì ơi, mau về nhà , sắp mưa đấy, dầm mưa là cảm lạnh đó."
Tôi ngẩng đầu phụ nữ mặt, là quen.
Là hàng xóm của chủ nhân.
Dì Trương.
Tôi thích dì .
Vì dì cũng thích chó, xoa đầu cún con lắm.
3
"Dạ , cháu cảm ơn dì Trương ạ!"
Dì Trương với ánh mắt kỳ lạ.
dì cũng nhanh chóng rời .
Tôi định lầu.
phát hiện cửa sảnh chung cư khóa, ai , cũng thẻ từ, nên chẳng thể .
Tiêu .
Chủ nhân giận thêm nhỉ?
Chưa kịp nghĩ đến hậu quả, thấy một bóng dáng xa lạ phản chiếu trong tấm kính.
A.
Tôi tại chủ nhân nhận .
Vì từ cún con biến thành mất .
Mọi chuyện bắt đầu từ hai tháng .
Lúc đó cún con vẫn là cún con, mỗi ngày chỉ cần nghĩ cách làm cho chủ nhân vui là .
Chỉ là, cơn mưa hôm gây một tai nạn.
Tôi cứu chủ nhân, nhưng bản xe tông bay .
Rất đau, đau.
Máu chảy nhiều.
Tôi còn thấy bóng dáng chủ nhân lao về phía .
Chỉ là...
Mèo con của Yu
Sau đó chuyện gì xảy nhỉ?
Tôi nữa.
Dù thì khi tỉnh , biến thành con .
Tôi nhớ nơi chủ nhân sống, cũng học đại học ở .
Trên đường gặp bụng nên mới chở đến đây.
Tiếc là.
Chủ nhân nhận .
Càng hỏi cún con xem hôm đó xe tông đau .
Anh chỉ bảo cún con cút .
Chủ nhân tính.
Tôi , cũng bằng cách nào, đành co ro cửa sảnh, cố gắng tránh để nước mưa tạt .
Trước khi mơ màng ngủ .
Tôi chỉ cảm thấy lạnh thấu xương.
Nếu vẫn là cún con, giờ chắc đang ngủ cùng chủ nhân một chiếc giường ấm áp.
Chủ nhân sẽ tựa đầu lòng , sẽ xoa đầu cún con và chúc ngủ ngon.