Một lời khó nói hết - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-25 13:54:24
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

19

 

đấy, là Bạch Kỳ.

 

Trời dần tối hẳn, quấn kín đầu từng bước nặng nề về hướng quen thuộc.

 

Vì một miếng ăn mà gần như vứt bỏ tất cả, dù sẽ cho .

 

Cậu tất cả là do gây , nên nếu tìm thì sẽ chỉ coi như một con ch.ó ghê tởm một sinh vật hèn hạ mà thôi.

 

Tôi chùn bước vì là con , dù c.h.ế.t cũng cầu xin .

 

Đột nhiên ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, mùi nước ép nam việt quất cực kỳ thơm ngọt.

 

Yết hầu lên xuống liên tục, thầm mong nể tình đây từng giúp thì hãy giúp .

 

20

 

Tôi cửa, ngón tay co chậm chạp gõ vang cửa phòng.

 

Cửa sẽ mở chứ, nên hy vọng mở , là thôi ...

 

Giây tiếp theo cửa mở, Bạch Kỳ mặt dù chiều cao tương đương nhưng dám .

 

Cậu khẽ hỏi: "Đến ?"

 

Tôi cúi đầu vùi mặt trong mũ, nhỏ giọng đáp: "Vâng."

 

Cậu xoay , tiếng bước chân từng nhịp rõ mồn một sàn nhà: "Bò ."

 

Tôi sững sờ tại chỗ vì câu làm cho vững.

 

"Nghe hiểu ?" Cậu đối diện với , giọng dịu xuống đầy mỉa mai: "Anh trai, em bảo quỳ xuống, bò đây như một con chó."

 

Tôi khẩn khoản cầu xin: "Cầu xin ... nể tình từng giúp ..."

 

" trai ... chuyện của ba năm đó thì tính đây?"

 

Tim run lên bần bật cuối cùng cũng ngẩng đầu .

 

Cậu vẫn mang dáng vẻ tuổi mười bảy nhưng giống mười bảy tuổi của ngày xưa, là vì ?

 

Nắm đ.ấ.m của siết chặt, tròng trắng vằn vện tia m.á.u khiến đôi chân nhũn và quỳ sụp xuống cửa.

 

"Xin ... thực sự xin , ..."

 

21

 

Cậu bắt bò, mà nhốt phòng khách.

 

Mỗi ngày, cứ đúng giờ đúng giấc, ném phòng một túi nước ép nam việt quất.

 

Tôi thứ đó làm từ gì, nhưng ý thức dần trở nên phục tùng, thậm chí còn mong chờ lúc vui vẻ sẽ phòng thăm .

 

Ngày nào cũng đến thăm, còn thì chẳng bao giờ thẳng dậy nữa.

 

Mọi chuyện dường như lên, nhưng cũng hình như tồi tệ hơn.

 

Tôi mím môi, chỉ mải mê nghĩ xem bao giờ thì túi đồ uống tiếp theo mới tới.

 

Thế nhưng một ngày vắng, đây là đầu tiên ngoài ngần ngày.

 

Mất nguồn cung cấp đồ uống, ánh mắt dần khôi phục vẻ tỉnh táo.

 

Nhìn sợi xích sắt cổ, bất lực phát những tiếng gầm gừ nhưng thế , chuyện nên là thế .

 

Tôi làn da dần trắng bệch và những mạch m.á.u màu tím xanh ngày càng hiện rõ, tự hỏi bản còn tiếp tục như ?

 

22

 

Cậu về, thấy tiếng bước chân của .

 

Cậu đến thăm , nhận ánh mắt tỉnh táo nên khẽ đỡ trán, thở dài khổ: "Quên để cho vài túi ?"

 

Tôi cảm xúc mà bảo mang qua đây vì uống ngay bây giờ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mot-loi-kho-noi-het/chuong-4.html.]

Cậu sững , khóe miệng trĩu xuống xoay lấy một túi đưa cho .

 

Tôi lớp bao bì nhựa cực kỳ đơn giản, c.ắ.n mở đổ miệng, chậm rãi nhắm mắt .

 

Đến khi mở mắt nữa, cảm giác khao khát tiếp cận tràn ngập khắp .

 

Tôi dùng cả tay lẫn chân chống xuống đất, bò về phía gối đầu lên đùi của .

 

23

 

Buổi tối mơ, là những nội dung hề trong giấc mơ đó.

 

Tôi cửa phòng thí nghiệm, đối diện là một nhóm mặc vest giày da sang trọng.

 

"Ông là nhà sinh học hàng đầu hiện nay, chỉ cần thành thí nghiệm , chúng thể giúp sự nghiệp của ông tiến xa hơn nữa."

 

Tôi từ chối vì thí nghiệm quá đỗi khắc nghiệt, thậm chí còn bất kỳ loại t.h.u.ố.c gây tê nào.

 

Bọn họ bằng giọng đầy chính nghĩa rằng t.h.u.ố.c tê sẽ ảnh hưởng đến kết quả thí nghiệm, còn đe dọa nếu làm thì sẽ tìm đến học trò của – một cũng thiên phú.

 

Tôi thể liên lạc với bên ngoài vì bọn họ sợ sẽ tiết lộ bí mật.

 

Cậu học trò chạy thoát, trong phòng thí nghiệm đều là những bình m.á.u đóng chai của .

 

Cậu để một dấu ký hiệu ngay cổ rằng một ngày nào đó sẽ tìm .

 

Tôi mỉm để tâm, từ xa ngắm phong cảnh tự do cuối khi gieo từ sân thượng xuống.

 

24

 

Tôi ngủ một thời gian dài, khi tỉnh dậy thì trời tối hẳn.

 

Cậu bên cạnh , tay cầm một túi nước ép nam việt quất.

 

Đột nhiên hết tất cả, nhưng giải thích với thế nào và liệu tin .

 

Tôi cúi đầu để mặc nước mắt tuôn rơi lã chã, một nữa khẩn cầu liệu thể uống nữa .

 

Cậu lẽ cảm thấy khó hiểu nên đưa tay mạnh bạo nâng cằm lên, thấy khuôn mặt đầy nước mắt của .

 

Tôi nghẹn ngào hỏi tại hận đến thế, vì là ông chuyện rõ ràng do ông gây .

 

Tôi thực sự cách nào cứu nên xin hãy buông tha cho , để .

 

Tôi lảm nhảm nhiều điều, nhưng nếu kỹ thì chẳng thấy logic gì cả.

 

Cậu hề đáp .

 

25

 

Cái c.h.ế.t là gì? Đó thực sự là một khái niệm phức tạp.

 

Nó là sự chấm dứt của sự sống, là quỹ đạo chỉnh của một thực thể hữu cơ, lẽ cái c.h.ế.t chính là màn đêm buông xuống để ánh và ánh trăng cơ hội hiện hình.

 

Vào lúc bình minh, cõng lưng, từng bước từng bước lên phía .

 

Chúng lên đến tầng thượng, những tia sáng yếu ớt chiếu xuống khiến cảm thấy đau rát.

 

Cậu bảo hãy đây đợi ánh mặt trời rọi xuống thì sẽ chịu khổ nữa.

 

Nghe , sải bước về phía , xuống bên rìa mái nhà.

 

Tôi c.h.ế.t thì sẽ giải thoát.

 

Đã lâu lắm mới dịp cảnh đường phố, tuy nhưng khí trong lành và ánh nắng ấm áp là những điều lâu cảm nhận.

 

Mặt trời mọc rạng rỡ như tỏa ánh kim quang, thả lỏng , chống tay lên bệ đá thô ráp, bắp chân đung đưa như thể đang đối mặt với cái c.h.ế.t.

 

Đau quá... đau đến thế ?

 

Tôi nhắm mắt , chậm rãi thở một .

 

Ngay giây tiếp theo, một vòng tay nhấc bổng lên khỏi bệ đá.

 

Bạch Kỳ bế chỗ tối, run rẩy, giọng nghẹn ngào: "Xin , thực sự xin ..."

 

Loading...