Một lời khó nói hết - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-25 13:53:49
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
8
Tiếng mưa lớn đến đáng sợ.
Chớp giật từng hồi làm sáng rực cả căn phòng với màu trắng bệch.
Tôi tựa lưng tường, mặt hướng cửa sổ chơi điện thoại.
Bỗng nhiên cảm thấy lạnh toát, dư quang liếc thấy một bóng đen vụt qua rèm cửa.
Trong khoảnh khắc đó, thở như bóp nghẹt.
Tiếng sấm rền vang nối gót theo , thận trọng giơ điện thoại lên, dùng ánh sáng yếu ớt để dò xét tấm rèm.
Giây tiếp theo, cửa mở .
Tôi kinh hãi nín thở, tiếng bước chân từng bước một tiến về phía bậu cửa sổ.
“Anh trai?”
Tôi lập tức trút gánh nặng trong lòng.
Bạch Kỳ ôm gối ở vị trí gần cửa sổ, bước tới gần: “Em sợ, em ngủ chung với ?”
Tôi thở dài, vén chăn lên cho chui .
Cậu giống như con búp bê ôm hồi nhỏ, lời ngoan ngoãn thu trong lòng .
Tôi khẽ : “Ngủ sớm .”
“Vâng.”
Tôi lim dim buồn ngủ, mơ màng ngửi thấy mùi nước ép nam việt quất giữa những sợi tóc của .
“Buổi tối đừng uống nhiều nước trái cây như .”
“Em nhớ trai.”
Vì quá buồn ngủ, cuộn trong mùi hương chìm giấc nồng.
Cảm giác cằm một thứ gì đó ẩm mềm chạm , rúc lòng , nhỏ giọng chúc: “Ngủ ngon, trai.”
9
Tôi đến một nơi cực kỳ trống trải và hư vô.
Tôi hét lớn một tiếng, nhưng âm thanh dường như gian nuốt chửng.
Tôi chậm rãi bước về phía trong sự nghi ngờ, nhưng chân bắt đầu trở nên nhớp nháp và trơn trượt.
Xung quanh xuất hiện vài ống thuốc, hầu hết đều trống rỗng.
Màu đất đổi, môi trường cũng đổi.
Tôi gào thét cầu cứu: “Thả ! Cầu xin ông thả ! Á á á á á!”
Tiếng hét đột ngột dừng , ngay đó là tiếng “Tí tách... Tí tách… Tí tách tí tách tí tách”.
Đó là âm thanh đặc quánh của m.á.u đang nhỏ xuống.
Giây tiếp theo, một khuôn mặt to lớn dữ tợn xuất hiện ngay mắt , hận thể dán chặt .
Tôi dọa cho giật tỉnh giấc, mới phát hiện đó chỉ là một giấc mơ.
Bạch Kỳ cũng tỉnh , mặc áo hoodie, đội mũ lên nở một nụ ôn hòa.
“Anh trai ngủ ngon ?”
9 (Chương tiếp theo theo raw)
Tiết tự học tối hủy vì đêm mưa xảy quá nhiều sự cố.
Ma cà rồng bạo động.
Tôi nhớ sáng nay lúc cùng Bạch Kỳ đến trường thấy nhiều chó, nhiều đến mức mỗi ngõ ngách đều hai ba con đang vùi đầu c.ắ.n xé thứ gì đó.
Giáo viên trấn an: “Các em yên tâm, đây chỉ là một biến cố nhỏ thôi.”
Dẫu ma cà rồng sinh là để phục vụ con .
Tuổi thọ dài lâu của chúng cung cấp nguồn m.á.u và nội tạng bất tận cho nhân loại, tất cả đều nhờ nhà sinh học vĩ đại .
Giáo viên giảng bài: “Ma cà rồng lây truyền qua quan hệ tình dục, từ sang con và đường máu. m.á.u và nội tạng lưu trữ trong bệnh viện xử lý nên thể miễn dịch, các em đừng tin những quảng cáo ven đường...”
Đầu ngón tay đang xoay bút, bỗng "cạch" một cái, bút rơi .
Tôi nhớ cảnh tượng đầu gặp Bạch Kỳ, bèn đầu lén .
Cậu đang , là vì nhận đang ?
Cậu nhếch một bên khóe miệng, đôi môi vốn màu nhạt giờ đây trông đỏ hồng nhuận sắc.
Lại đang uống nước trái cây ...
10
Chúng rúc ở nhà xem tin tức.
“Ma cà rồng yêu cầu quyền bình đẳng, hiện đang thảo luận và tranh thủ sớm đạt kết quả. Tiếp theo là bản tin về vụ tranh cãi trứng gà ở chợ là vô lý căn cứ...”
Bạch Kỳ dốc cạn giọt nước trái cây cuối cùng miệng l.i.ế.m môi: “Anh trai sợ ?”
Tôi nhấp một ngụm nước trái cây: “Em ma cà rồng hả? Ừm, cũng bình thường, thực đôi khi cảm thấy bọn họ cũng khá khổ.”
“ , công bằng.” Cậu hùa theo : “Anh trai, cảm thấy công bằng là gì?”
“Công bằng , đời làm gì sự công bằng tuyệt đối, nhưng...” Tôi khựng một chút: “Có những chuyện chỉ cần bỏ thêm chút tiền là công bằng ngay.”
“Anh trai nghĩ thực tế thật đấy.”
“Anh một câu mạng, đại loại là nếu đ.á.n.h bắt đ.á.n.h trả, đó công bằng vì vốn ý định đ.á.n.h . Thế nên khiến kẻ đó cảm nhận nỗi đau gấp nghìn , đó mới gọi là công bằng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mot-loi-kho-noi-het/chuong-2.html.]
“Anh trai.” Giọng nhẹ: “Em một thế giới công bằng.”
11
Mấy tên côn đồ học nữa, bạn bè bảo bọn chúng đ.á.n.h nên thôi học .
Mấy đêm nay đều ngủ cùng Bạch Kỳ, dù trời mưa cũng sấm.
ở bên luôn mang một cảm giác ôn hòa.
Ma cà rồng ngày càng ngang ngược, đó là sự thật mà tin tức thể che đậy nữa.
Tôi và rúc trong tấm chăn bông mềm mại, đồng t.ử của quá sáng, lấp lánh ánh sáng yếu ớt trong bóng tối.
Mỗi tối đều lén lút rướn đầu tới, đặt một nụ hôn cằm .
Tối nay thì vẫn đến giờ.
Tôi mân mê vành tai thỉnh thoảng bóp nhẹ dái tai .
Cậu đột nhiên khẽ gọi tên .
Tôi cúi đầu, trán hai gần như chạm .
Tôi thấy đôi môi hồng hào của mấp máy, thốt mấy chữ: “Anh trai thể ở bên em ?”
Lời dứt, như sợ thấy câu trả lời từ chối, lập tức trùm chăn kín mít cả đầu.
Tôi khẽ một tiếng, vòng tay qua eo kéo sát gần , xương hông cách một lớp quần ngủ mỏng manh va chạm : “Em đoán xem.”
12
Kỹ thuật hôn của vụng về, tất nhiên cũng chẳng khá hơn là bao.
Giữa giường chiếu, chúng trán chạm trán, chỉ đơn giản là hai cánh môi dán chặt lấy .
Bạch Kỳ như chợt nghĩ điều gì, đầu lưỡi l.i.ế.m qua kẽ môi đang mím chặt của , ẩm ướt mềm mại.
Hai thiếu niên mười bảy tuổi vốn đang ở độ tuổi hăng máu, xoay đè lên , mạnh bạo cạy mở đôi môi l.i.ế.m qua từng chiếc răng của .
Cậu thở nổi nên túm chặt áo dừng , nhưng như một thằng nhóc bồng bột chẳng thèm quan tâm.
“Xoẹt…”
Áo ngủ tuột chỉ.
Tôi nở một nụ trêu chọc : “Ngoan nào, vẫn đến bước đó .”
Cậu trả đũa bằng cách c.ắ.n một cái vai , sợ đau nên thè đầu lưỡi ẩm nóng chầm chậm l.i.ế.m láp như một chú ch.ó nhỏ.
Mẹ nó chứ...
Tôi bảo ngủ chạy biến phòng tắm dội nước lạnh.
13
Chúng thường xuyên hôn .
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, vùi chiếc mũ rộng của để hôn thật sâu.
Lúc ở nhà bật tivi, truyền một ngụm nước trái cây chua ngọt sang miệng .
Hình như mắc hội chứng khát khao đụng chạm da thịt nên lúc nào cũng dính lấy .
Sinh nhật mười tám tuổi của đến và thật trùng hợp khi chúng sinh cùng ngày.
Chúng thắp hai cây nến cùng thổi tắt.
Tôi hỏi ước điều gì.
Cậu chớp chớp mắt , đôi mắt ngập nước như một chú nai nhỏ ngây ngô.
Cậu ngập ngừng mở miệng: “Anh trai, em cùng ...”
Tôi gần như thể kiềm chế nữa, dòng m.á.u dần nóng bừng lên, trái tim như nhảy khỏi lồng ngực.
Tôi nắm chặt cổ tay , lực đạo lớn khiến tay cả hai đều run rẩy: “Em chắc chắn chứ?”
Cậu xoay đè lên , chậm rãi, thật chậm rãi quỳ giữa hai chân , hai bàn tay gầy yếu tách đôi chân .
Cậu đặt cằm ngay giữa hai chân , khóe miệng nhếch lên : “Anh trai.”
“Đây là nguyện ước sinh nhật của em, thể thỏa mãn em ?”
14
Mọi chuyện đều do làm chủ.
Tôi vốn định từ chối, nhưng khi thấy ánh mắt ướt át của thì dung túng để làm càn.
Cậu c.ắ.n mở khóa quần khiến thở nóng ẩm phả lên da thịt .
Tôi ngửa đầu, miệng kìm nén mà phát những âm thanh vụn vặt.
Đến khi hồn, thấy thứ khóe miệng , vội vàng tìm khăn giấy lau nhưng thấy vươn lưỡi l.i.ế.m sạch sẽ.
Tôi bóp lấy cằm dậy thấp giọng hỏi xem bẩn .
Cậu lắc đầu dứt khoát kéo tuột chiếc quần của xuống: "Sao trai thể bẩn ?"
Cậu dịu dàng dẫn dắt thả lỏng, thở bao phủ lên thể còn lời thì phả vành tai: "Ước nguyện của là gì?"
Đôi chân gác lên eo , nhớ câu hỏi kịp thốt đó, giọng run rẩy từng hồi: "Anh... hiểu rõ về em."
Cậu khẽ một tiếng đ.â.m nát giọng của thành từng mảnh vụn, cuối cùng mới dừng .
"Vậy thì cho một bí mật."
Sự đổi quá đột ngột khiến còn kịp định thần thì Bạch Kỳ rút , biểu cảm mà chỉnh đốn quần áo như thể từng chuyện gì xảy .
Cậu mặt , ánh mắt như đang một con ch.ó lạc lối t.h.ả.m hại nhưng giọng vẫn mềm mỏng như cũ: "Em lớn hơn tận ba trăm tuổi đấy nhé."