Một lời khó nói hết - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-25 13:53:31
Lượt xem: 12

300 năm , hút m.á.u quỷ.

 

300 năm , quỷ hút m.á.u .

 

Tôi thiếu niên bệnh tật yếu ớt mặt, dương lời tuyên bố sẽ bảo vệ cả đời.

 

Thế nhưng cuối cùng, Bạch Kỳ xoay đè lên thể , thả bên tai những lời dịu dàng mà đầy trêu ngươi.

 

Giọng mềm mỏng: "Anh trai, em lớn hơn tận ba trăm tuổi đấy."

 

1

 

Cây bút trượt khỏi kẽ tay khi đang xoay, cúi nhặt lên ngẩng đầu thì thấy giáo viên dẫn một nam sinh lớp.

 

Cậu cúi đầu, đội mũ áo hoodie, nhưng vẫn che nổi làn da trắng bệch đến mức chút bệnh tật.

 

Cậu tên Bạch Kỳ.

 

Tôi nhướng mày, với bạn bên cạnh: "Trông trắng thật đấy."

 

Cậu trong góc khuất, nơi lấy một tia nắng rọi .

 

Tôi đầu quan sát , thầm nghĩ liệu bạch tạng vì màu tóc cũng nhạt.

 

Giáo viên bắt đầu giảng bài nên để ý đến nữa.

 

Tiết Lịch sử sinh học.

 

Giọng điệu của giáo viên vô vị còn lẫn cả giọng địa phương, que chỉ bảng hướng một bức ảnh da bọc xương PPT: "Hôm nay chúng sẽ giảng về nguồn gốc của ma cà rồng..."

 

2

 

Bạch Kỳ gầy, đây là kết luận rút đó.

 

Cậu luôn trốn trong góc tối để ăn cơm, nhưng một nhóm côn đồ vẫn cầm thức ăn thừa đổ ập xuống đầu từ cao.

 

Chẳng cần bất kỳ lý do gì thì vẫn sẽ luôn sinh những định kiến xa.

 

Nước canh màu nâu chảy dọc theo vùng cổ lộ rõ mạch m.á.u của , tạo nên một sự tương phản cực kỳ rõ rệt.

 

Tôi ở phía chếch về một bên của Bạch Kỳ, thực sự làm ngơ nổi nữa nên quát lên một tiếng.

 

Nhóm côn đồ bỏ còn Bạch Kỳ vẫn ngẩn tại chỗ, trông ngốc.

 

Tôi cầm khay thức ăn mang đến khu xử lý xoay .

 

Cậu vẫn bất động như một gỗ nhỏ.

 

Tôi bước tới đưa cho một tờ khăn giấy sạch: "Tôi tên Thẩm Trục."

 

Bạch Kỳ ngẩng đầu , đồng t.ử màu nhạt và ánh sắc hồng.

 

Cậu mím môi nhận lấy khăn giấy của , ngón tay chạm lòng bàn tay thấy lạnh.

 

Tôi bảo : "Sau ăn cơm cùng nhé."

 

Cậu cúi đầu, ngay khi tưởng rằng sẽ đáp và định trừ rời thì lên tiếng, mà giọng chút mềm yếu: "Anh trai."

 

3

 

"Cảm ơn khăn giấy của ."

 

Cậu vẫn từ chối , lẽ là sợ những khác sẽ gây sự lây sang .

 

kết bạn WeChat với , ảnh đại diện là một chú mèo nhỏ vẽ bằng những nét hoạt hình đang nhe răng trợn mắt đáng yêu.

 

Tôi khẽ gõ chữ: "Tại từ chối , đau lòng lắm đó T_T."

 

Giao diện WeChat hiển thị đối phương đang nhập văn bản, lâu.

 

Cuối cùng như còn cách nào khác, hồi đáp: "Anh trai, ... tùy tình hình chúng cùng ăn."

 

"Tại gọi trai?" Tôi trêu .

 

Lại hiển thị đang nhập, nhưng nhanh: "Cảm thấy Thẩm Trục thể bảo vệ em, sẽ làm hại em."

 

Tôi gửi một nhãn dán " bảo kê chú" hổ mà dụ dỗ : "Gửi một đoạn tin nhắn thoại ."

 

Gửi xong cảm thấy quá trớn định thu hồi thì một đoạn tin nhắn thoại bật .

 

Giọng của thực sự mềm, giống như đang làm nũng: "Cầu xin trai bảo vệ em cả đời."

 

4

 

Lần là ở lối thoát hiểm cầu thang.

 

Cậu ấn xuống đất, mấy tên côn đồ đó vung những nắm đ.ấ.m thật mạnh xuống khiến đ.á.n.h như một con búp bê vải rách nát còn tri giác, cũng đường mà tránh cứ đờ đẫn đón nhận những cú đấm.

 

Tôi vội vàng lao tới kéo một tên côn đồ thúc đầu gối thật mạnh bụng .

 

Một trận hỗn chiến nổ khiến cả hai chúng đều thương.

 

Nghe thấy tiếng giáo viên đến, bọn chúng lập tức bỏ chạy.

 

Tôi cõng Bạch Kỳ trốn ngay nhà vệ sinh, khi đặt xuống để vững, mở vòi nước rửa sạch vết m.á.u tay thấp giọng mắng .

 

Cũng đường mà tránh, thì hét thật to lên chứ đừng để đ.á.n.h như con gà con thế .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mot-loi-kho-noi-het/chuong-1.html.]

Cậu ngây ngốc gật đầu, ánh mắt chăm chú bồn rửa tay nơi những giọt nước pha lẫn chút m.á.u hiện sắc đỏ chu sa nhạt thành bồn.

 

Tôi hất nước mặt hỏi xem nhớ .

 

Cậu đáp: "Em nhớ trai."

 

Tôi nhận cứ hễ gọi trai thì chẳng thể lời nào nặng nề nữa.

 

Tôi giơ tay xoa nhẹ mái tóc màu nhạt mềm mại của dắt rời .

 

5

 

Tiếng chuông tan học vang lên.

 

Tôi tựa lưng khung cửa, chậm rãi thu dọn đồ đạc, đội mũ, đeo cặp sách lên vai cúi đầu về phía cửa nơi đang .

 

Ngay khi sắp va , lên tiếng: “Bạch Kỳ.”

 

Cậu tiếng liền ngẩng đầu, đôi đồng t.ử ánh hồng ngập nước , khiến chợt nhận lông mi dài cong.

 

“Đi thôi, hộ tống em về nhà.”

 

Đường về im ắng, cột điện dán đầy những mẩu quảng cáo nhỏ.

 

[Nhận nuôi thú cưng ma cà rồng nhỏ, siêu ngoan nhé.]

 

[Mua bán nội tạng ma cà rồng, tỷ lệ cấy ghép thành công cao tới 100%!]

 

Bạch Kỳ nắm chặt dây đeo cặp sách, sang thì thấy hình như cũng cao xấp xỉ .

 

Tôi hỏi nhà , bảo để dẫn đường, đồng ý.

 

Thực tò mò về , nhưng hỏi thẳng thì đường đột, thôi thì cứ chờ dịp khác .

 

Trời tối sầm, chỉ những ngọn đèn đường vàng vọt tỏa ánh sáng yếu ớt.

 

Cậu vẫn đội mũ che kín, hỏi: “Ở nhà ai ?”

 

“C.h.ế.t hết lâu .”

 

Cái miệng hại của thật sự.

 

Tôi mở lời xin , định gì đó nhưng thôi, buông dây đeo cặp sách để nắm lấy tay .

 

Cậu vội vàng dùng hành động để chứng minh, những ngón tay gầy guộc vội vã đan kẽ tay , mười ngón tay cứ thế nắm chặt lấy .

 

6

 

Kết quả kỳ thi mấy ngày , môn Sinh học của nhất tỉnh.

 

Tôi quá quen với việc .

 

Trước đây từng trêu chọc, chỉ hai nốt ruồi đỏ tươi cổ rằng là hậu duệ của nhà sinh học , chính là nghiên cứu ma cà rồng.

 

Tôi chỉ hì hì hỏi ngược : “Sao là hậu duệ chứ chuyển thế? Thật chính là nhà sinh học cực ngầu đó đây.”

 

Tiếc ... cuối cùng ông tự sát.

 

Tôi sắp xếp bài thi, mà thực cũng chẳng gì để dọn dẹp.

 

Tan học, chạy tìm Bạch Kỳ.

 

Cậu thi , cũng đúng thôi, quả thật đề chút khó khăn.

 

Cậu cúi đầu, ngón tay tinh nghịch mô phỏng động tác bước , từng bước từng bước leo lên mu bàn tay .

 

Bạch Kỳ nhỏ giọng khẩn cầu: “Anh trai, dạy thêm cho em nhé?”

 

Ngón tay xoay vòng vẽ những vòng tròn nhỏ mu bàn tay , khiến chỉ cam chịu mà thu dọn đống bài thi của .

 

7

 

Sau tiết tự học tối, mang theo đống bài thi soạn cùng về nhà.

 

Trong nhà tối, định bật đèn trần nhưng ngăn .

 

“Đèn hỏng sửa, dùng đèn bàn .”

 

Cậu hăng hái mang đèn bàn , ánh sáng trắng lóa chiếu sáng cả bàn .

 

Bạch Kỳ dời hai chiếc ghế đẩu nhỏ đến sát cạnh .

 

Đầu óc xoay chuyển, như nhớ điều gì đó bèn nhanh chân chạy rót hai ly nước, bưng tới đặt bàn.

 

Cậu bảo đó là nước ép nam việt quất.

 

Màu đỏ đến tím thẫm in ánh đèn, hắt những bóng đỏ trong trẻo.

 

Tôi nhấp một ngụm nhỏ, phát hiện vị của nó thực sự ngon, ngọt lịm và chút dư vị tanh nhẹ của trái cây tươi.

 

Tôi giảng bài cho , phối hợp và tiếp thu cũng nhanh, làm nảy sinh một cảm giác tự hào khó tả.

 

Bên ngoài bắt đầu lác đác mưa rơi, đột nhiên một tiếng “Uỳnh…” vang lên, mưa bắt đầu nặng hạt hơn.

 

Tôi đồng hồ, quá muộn .

 

Mắt sáng rực lên: “Anh trai ở đây ! Em dọn phòng khách.”

 

Nói đoạn, lướt mất dạng.

Loading...