Một Giấc Ngủ Dậy, Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Đã Trở Thành Bạn Trai Của Tôi - Chương 48
Cập nhật lúc: 2026-05-08 12:38:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Trầm Phong lấy một chiếc hộp nhung từ trong túi, mở , quỳ một gối xuống đất, Quý Vân Chu và : “Chu Chu, lấy nhé?”
Quý Vân Chu chút do dự gật đầu, đó đưa tay . Cố Trầm Phong chậm rãi đeo chiếc nhẫn lên tay , cúi xuống hôn nhẹ lên đầu ngón tay mới dậy, tiếp: “Đến lượt em đeo nhẫn cho .”
Anh đưa chiếc hộp nhẫn cho Quý Vân Chu, nhận lấy lấy chiếc nhẫn bên trong, chậm rãi đeo lên tay Cố Trầm Phong. Nhìn hai đều mang nhẫn tay, Quý Vân Chu đưa bàn tay nhẫn nắm lấy tay .
Dưới bầu trời đầy , hai trao một nụ hôn sâu. Những cánh hoa hồng rải đất cùng ánh đèn mờ ảo khiến khung cảnh trở nên vô cùng lãng mạn.
Khoảng ba phút , nụ hôn mới kết thúc. Gió nhẹ thổi qua má hai . Cố Trầm Phong cởi áo vest khoác lên Quý Vân Chu, đó ôm bước về phía .
Mặt Quý Vân Chu đỏ bừng theo đến một gốc cây lớn, khó hiểu . Thấy , Cố Trầm Phong chỉ tay lên , lúc mới phát hiện cây một ngôi nhà gỗ nhỏ, bất ngờ đến mức giấu nổi niềm vui.
Cố Trầm Phong : “Bảo bối, em leo , ở đỡ.”
Lúc Quý Vân Chu trèo lên dây thừng còn sợ, nhưng nghĩ đến việc Cố Trầm Phong đang chờ bên , trong lòng bình tĩnh hơn nhiều. Cậu lấy hết can đảm trèo lên tới ngôi nhà cây, đó đầu thấy sắp leo lên, bèn đưa tay kéo một cái.
Cả hai cùng nắm tay bước nhà cây. Không gian bên trong trang trí ấm cúng, tủ làm hình chiếc lá, chiếc giường lớn ở giữa hình dạng như một bông hoa, đó còn đặt gối ôm hình con ong nhỏ.
Cố Trầm Phong thấy Quý Vân Chu còn đang ngẩn , bèn kéo ngã xuống chiếc giường hoa mềm mại, cả hai sát mặt , trao một nụ hôn ngọt ngào.
Hôn xong, Quý Vân Chu giơ tay lên chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, phát hiện vòng nhẫn khắc một chiếc lá đặc biệt. Cậu nghi hoặc hỏi: “Chiếc lá là lá gì ?”
Cố Trầm Phong đáp nhẹ: “Lá chanh.”
Quý Vân Chu kỹ tay , : “Trông cũng đấy.”
Sau đó kéo tay , tỉ mỉ quan sát chiếc nhẫn của Cố Trầm Phong. Viên kim cương thì giống y hệt, nhưng vòng nhẫn của trơn nhẵn, khắc gì cả.
“Sao nhẫn của gì hết ?”
Cố Trầm Phong tháo nhẫn đưa cho , lúc Quý Vân Chu mới thấy bên trong khắc một con ong nhỏ.
Cậu lẩm bẩm: “Anh mới là con ong nhỏ .”
Cố Trầm Phong gật đầu :
“Ừm, là con ong lấy mật.”
Quý Vân Chu đỏ mặt trừng mắt , véo má một cái. Cố Trầm Phong cưng chiều chạm mũi , đó giữ đầu , hôn lên đôi môi mềm mại. Ngón tay ấn tuyến thể gáy , tay còn thì vuốt ve lưng.
Quý Vân Chu hôn đến mềm cả , vô lực ôm lấy vai , lông mi khẽ run rẩy.
Không bao lâu , hai mới tách môi. Cố Trầm Phong thỏa mãn : “Quả nhiên ngọt.”
Quý Vân Chu tức giận trừng mắt liếc , chỉ một ánh khiến yết hầu của Cố Trầm Phong khẽ chuyển động. Anh cúi xuống, định hôn tiếp thì đột nhiên giọng của hệ thống Tiểu Ái vang lên: “Chúc mừng hai bạn thành bộ nội dung truyện. Thời gian đệm đến, chuẩn truyền tống trở về thế giới ban đầu.”
Quý Vân Chu còn kịp phản ứng, truyền tống trở . Cậu mơ mơ màng màng dậy, căn phòng quen thuộc xung quanh, bên cạnh còn Cố Trầm Phong nữa, phần quen.
Cậu liếc đồng hồ treo tường, ngày 16 tháng 6, một giờ chiều. Lúc Quý Vân Chu mới nhớ ký ức khi xuyên sách. Hôm đó, và Cố Trầm Phong đóng máy bộ phim cùng đóng, tối dự tiệc đóng máy uống nhiều, chẳng hiểu xuyên sách luôn.
Nghĩ đến đây, bắt đầu hoài nghi, liệu những chuyện trải qua là thật ?
Cậu thật sự xuyên ? Hay chỉ là giấc mơ do say rượu?
Một lúc lâu, Quý Vân Chu phân biệt là thực là mơ. cho dù là thật mộng, đều cảm thấy thật sự yêu Cố Trầm Phong. Vừa nghĩ đến , lòng ngọt lịm, khoé miệng cũng khẽ cong lên.
Cậu định tìm điện thoại, nhưng thấy . Thử gọi một tiếng “hệ thống”, phản hồi. Lại gọi “Tiểu Ái”, vẫn phản hồi.
Lòng Quý Vân Chu bắt đầu lo lắng. Cậu sợ tất cả chỉ là mơ.
lúc , tiếng chuông điện thoại vang lên.
Cậu theo âm thanh, thấy điện thoại giữa kẽ ghế sofa giường. Vừa thấy tên lưu là “Chó ngốc”, Quý Vân Chu ngay là Cố Trầm Phong gọi tới.
Cậu vội vàng bắt máy, đầu dây bên vang lên giọng khàn khàn lười biếng: “Bảo bối, lâu mới máy?”
Quý Vân Chu thấy giọng dịu dàng , suýt nữa bật . Không hiểu , bỗng trở nên nhạy cảm lạ thường, hít mũi một cái : “Ông xã… hu…”
Cố Trầm Phong thấy giọng mềm mại như sắp của , liền hỏi dồn: “Bảo bối, ? Em đang ở ? Anh đến liền.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mot-giac-ngu-day-ke-thu-khong-doi-troi-chung-da-tro-thanh-ban-trai-cua-toi/chuong-48.html.]
Quý Vân Chu ngượng ngùng : “Em đang ở căn hộ Hoa Phủ, toà 12, phòng 11-2.”
Rồi vội thêm: “Anh yên tâm, em , đừng vội.”
Cố Trầm Phong “ừm” một tiếng dịu dàng dặn: “Bảo bối ngoan ngoãn ở nhà chờ nhé.”
Quý Vân Chu gật đầu lia lịa:
“Ừm, đừng tắt máy nhé?”
Cố Trầm Phong dịu dàng :
“Được.”
Rồi Quý Vân Chu thấy đầu dây bên tiếng mở cửa, tiếng bước chân, lòng cũng dần bình tĩnh , chút mong chờ gặp .
Cậu bước khỏi sofa, đến cửa sổ bên ngoài, là đầu tiên thấy xe của Cố Trầm Phong.
sực nhớ , thể đến nhanh như , bèn hỏi: “Anh còn bao lâu nữa tới nơi?”
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
“Khoảng nửa tiếng nữa.”
Nghe , Quý Vân Chu cảm thấy xa cách thế thật quen, nhịn thở dài một . Rồi hỏi: “Anh ăn gì ?”
Cố Trầm Phong bình thản đáp:
“Chưa.”
Quý Vân Chu :
“Vậy để em làm chút đồ ăn, đến là cái ăn liền.”
Cố Trầm Phong : “Không cần bảo bối, lát nữa dẫn em ngoài ăn.”
Quý Vân Chu “ồ” một tiếng:
“Cũng . em làm ít bánh snack mang theo ăn dọc đường nhé.”
Cố Trầm Phong xong lòng liền ấm áp: “Được.”
Thế là Quý Vân Chu bếp làm ít bánh quy, nướng thêm vài cái bánh mì nhỏ.
Làm xong, thấy bột mì, tranh thủ thời gian tắm, một bộ đồ ở nhà mềm mại. Vừa định sấy tóc thì chuông cửa vang lên.
“Đinh đông…”
“Đinh đông…”
Cậu bỏ máy sấy xuống, chạy mở cửa, thấy gương mặt trai của Cố Trầm Phong. Dù từng xuyên một thế giới, giữa hai vẫn chẳng hề chút xa lạ, cảm giác thuộc vẫn nguyên vẹn, lập tức nghiêng cho .
Cố Trầm Phong nhà, dép xong thì phát hiện Quý Vân Chu đang chân trần. Anh lập tức bế lên: “Chu Chu, em chân đất !”
“Không ngoan chút nào!”
Quý Vân Chu “hì hì hì”, ngờ Cố Trầm Phong gõ đầu một cái, khiến vội ôm cổ làm nũng: “Em làm chút bánh quy nè, mau nếm thử .”
Cố Trầm Phong cúi đầu : “Không vội, sấy tóc cho em .”
Thấy nhắc gì đến việc chân đất nữa, Quý Vân Chu cũng điều thêm. Cậu ngoan ngoãn giường, ôm trong lòng, sấy tóc cho.
Ngón tay luồn trong tóc , gió nóng phả khiến Quý Vân Chu thấy ấm áp vô cùng.
Cậu tận hưởng sự yên bình , chẳng mấy chốc mà tóc khô. Cố Trầm Phong xoa mạnh đầu một cái : “Đi đồ, ăn.”
Quý Vân Chu gật đầu, bộ vest đen của , liền lục tủ lấy một bộ vest trắng. Cậu phát hiện nó giống hệt vest của Cố Trầm Phong, liền kỹ hơn, quả thật y chang.
Cậu ngạc nhiên: “Không ngờ tủ em bộ y hệt của , trùng hợp ghê.”
Trong lòng còn thầm nghĩ: [Thì gu thẩm mỹ của Cố Trầm Phong giờ giống .]
Cố Trầm Phong nhạt: “Không trùng hợp. Bộ vest mặc là đặt theo mẫu bộ của em đấy.”
Quý Vân Chu xong liền ngạc nhiên: “Không thích thầm em từ lâu đấy chứ?”