Một Giấc Ngủ Dậy, Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Đã Trở Thành Bạn Trai Của Tôi - Chương 44
Cập nhật lúc: 2026-04-28 12:52:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Trầm Phong nhịn mà nuốt một cái, : “Ừm.”
Quý Vân Chu khúc khích một tiếng định dậy, nhưng Cố Trầm Phong như ý đồ của , liền trực tiếp giữ đầu mà hôn lên. Cậu hôn đến mơ màng đầu óc, đến khi kết thúc thì khỏi , môi sưng lên nữa.
Quý Vân Chu sờ môi , nhịn mà “xì” lên hai tiếng, bỗng thấy hình như đào hố tự chôn , giờ hối hận thì còn kịp ?
Sau đó, Quý Vân Chu rón rén liếc Cố Trầm Phong một cái, đối diện với đôi mắt đen thẳm sâu thấy đáy , nuốt lời định trong, sợ xong thì sáng mai còn thấy mặt trời nữa mất.
Quý Vân Chu chút bất đắc dĩ lên đùi Cố Trầm Phong, thở dài thườn thượt: “Nhà một con sói đói, cho ăn thế nào cũng no, làm đây? Khổ não quá mất.”
Cố Trầm Phong liền nhẹ nhàng bật , : “Chắc là vì cháo nhà ngọt quá, ăn bao nhiêu cũng thấy thiếu. Phải làm đây? Anh cũng đang khổ não.”
Quý Vân Chu chuyện nữa, chỉ phơi sương mặc kệ đời. Anh mới là cháo !
Cậu nghĩ lầm bầm: “Ăn cơm , no lắm, đủ thì múc thêm.” Nói xong liền bê bát cơm đưa cho Cố Trầm Phong, nhân lúc còn đang cầm bát thì nhanh chóng nhảy xuống khỏi đùi , chuyển qua bên cạnh bắt đầu vùi đầu ăn cơm.
Không Cố Trầm Phong quấy rầy nữa, Quý Vân Chu ăn ngon miệng. thấy cứ chằm chằm cổ , ánh mắt cứ trôi về phía tuyến thể, khỏi đỏ cả tai, hung dữ : “Ăn cơm nhanh lên! Cấm em! Nhìn nữa là tịch thu bát cơm đấy!”
Cố Trầm Phong nhàn nhạt: “Được.” Nói vẫn tiếp tục , khiến Quý Vân Chu chút ngượng ngùng, cảm thấy ánh mắt quá… trắng trợn, như thể lột sạch , đáng sợ thật.
Sau khi ăn xong, Quý Vân Chu vội vã chạy về phòng. Cố Trầm Phong cửa gõ mấy cái, bất đắc dĩ : “Bảo bối, ăn xong đừng liền, vận động chút, là cho sức khỏe .”
Quý Vân Chu xong liền trừng mắt cánh cửa: “Cố Trầm Phong, là tên lưu manh! Em thèm chuyện với nữa!!!”
Cố Trầm Phong vội vàng giải thích: “Anh mà lưu manh ? Anh chỉ là vận động thôi mà? Thật sự chỉ tập thể d.ụ.c với em, ý gì khác .”
Quý Vân Chu bịt tai : “Không , rùa kinh!”
Cố Trầm Phong thấy đành : “Bảo bối, em đừng quên là chìa khóa phòng ngủ đó.”
Nghe đến đó, Quý Vân Chu vội giày xuống giường, chạy ban công mở cửa sổ chuồn .
Đợi đến khi Cố Trầm Phong cầm chìa khóa phòng, thấy trong phòng ai, cánh cửa ban công mở toang mà lắc đầu bất đắc dĩ. Anh ngoài theo lối ban công, quả nhiên thấy Quý Vân Chu đang xích đu trong nhà kính.
Chiếc xích đu là do chuẩn từ mấy hôm , giờ thành chỗ yêu thích của Quý Vân Chu, rảnh rỗi là chạy đây , nên thấy trong phòng, đoán ngay là đang ở đây.
Quý Vân Chu thấy đến còn vẫy tay gọi chung. Dù đang ở ngoài trời, cũng sợ làm gì.
Đợi Cố Trầm Phong xuống, Quý Vân Chu còn chủ động dựa đầu vai , chỉ video trong điện thoại: “Cố Trầm Phong, xem con ch.ó nhỏ giỏi quá, làm toán luôn!”
Cố Trầm Phong lắc đầu bất lực: “Giả cả đấy.”
Quý Vân Chu thất vọng: “Vậy …”
Rồi vuốt tiếp video khác, hí hửng chia sẻ: “Coi nè, đứa nhóc dễ thương ghê!”
Vừa , đến mức ngả lòng Cố Trầm Phong, thẳng . Cố Trầm Phong dịu dàng , xoa đầu .
Hai cứ thế xích đu trong nhà kính cả buổi chiều. Ánh nắng xuyên qua mái kính rọi lên họ, thật ấm áp. Quý Vân Chu sưởi đến mức buồn ngủ, liền tựa sát Cố Trầm Phong .
Cố Trầm Phong đang ngủ ngon lành, cúi đầu hôn nhẹ lên mi tâm , đó bế về phòng ngủ, ôm nghỉ một lát.
Đến giờ cơm tối, Cố Trầm Phong gương mặt say ngủ của Quý Vân Chu, cúi đầu hôn lên đôi môi chu của , trực tiếp hôn tỉnh.
Quý Vân Chu còn mơ mơ màng màng ôm lấy cổ , trao một nụ hôn ngọt ngào. Hôn xong mới bế ăn tối.
Bữa tối, hai trong phòng ăn đút cơm cho , kết quả là ăn mất hơn một tiếng mới xong.
Quý Vân Chu đồng hồ, gần tám giờ, thời gian trôi nhanh thế?
Cố Trầm Phong thấy chằm chằm đồng hồ suốt mười giây, liền chút ghen, bèn nhéo cằm , xoay mặt hôn . Hai trong phòng ăn hôn một lúc lâu mới chịu dừng.
Sau đó, hai dắt tay ngoài khu dân cư tản bộ. Tối nay trăng sáng rực, ánh trăng cũng dịu dàng vô cùng. Quý Vân Chu nghiêng đầu Cố Trầm Phong, kiễng chân hôn lên má , lập tức ôm eo hôn ngược .
…
Đến khi Quý Vân Chu về biệt thự thì mười giờ tối. Cậu dọn dẹp một chút chuẩn ngủ. Cậu cảm thấy, khi ở cạnh yêu, từng phút từng giây đều thật hạnh phúc, hề nhàm chán, cũng chẳng để ý thời gian trôi qua như thế nào.
Cậu Cố Trầm Phong mặc đồ ngủ màu xanh đậm, tay cầm tờ báo, thấy trai đến mức chịu nổi!
Cậu giật lấy tờ báo tay , hôn lên. Cố Trầm Phong cũng vòng tay ôm eo , hôn .
…
Thời gian trôi nhanh, thoắt cái là mười giờ sáng hôm . Quý Vân Chu cùng Cố Trầm Phong phòng tắm rửa mặt, dắt tay phòng ăn ăn sáng. Ăn xong dán coi tivi, ấm áp vô cùng.
Đến chiều, thấy còn vài tiếng nữa là tới buổi tối, Quý Vân Chu liền bếp định tự tay làm bánh kem. Cố Trầm Phong cũng theo, lấy tạp dề đeo từ phía cho , còn giúp buộc dây.
Quý Vân Chu : “Rồi , lớn của em mau phòng khách chơi , ở đây cần giúp .”
Cố Trầm Phong còn ở , nhưng đẩy khỏi bếp, còn khoá luôn cửa . Cố Trầm Phong chỉ đành cánh cửa đóng chặt phòng khách.
Trong bếp, Quý Vân Chu đang lên mạng tra cách làm bánh. Cậu định làm bánh vị chanh mật ong, bên trang trí thêm socola và trái cây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mot-giac-ngu-day-ke-thu-khong-doi-troi-chung-da-tro-thanh-ban-trai-cua-toi/chuong-44.html.]
Cậu học theo video cách làm cốt bánh, học cách trình bày, bắt tay làm. Cậu bận rộn trong bếp hơn một tiếng đồng hồ mới thành một chiếc bánh khiến bản cũng hài lòng.
Làm xong bánh, còn định làm thêm vài món thích. Tổng cộng nấu chín món ăn, đến lúc xong xuôi thì cũng gần bảy giờ.
Quý Vân Chu đẩy cửa bếp , lượt bày từng món ăn lên bàn, tắt đèn phòng ăn, thắp nến lên.
Cậu hít sâu một lớn: “Ông xã, sinh nhật vui vẻ nha!” Sau đó đội lên đầu Cố Trầm Phong một chiếc mũ sinh nhật.
Chiếc mũ làm theo hình vương miện, làm từ vàng nguyên chất, còn gắn đá quý thật. Cậu đặc biệt đặt thiết kế riêng, giá tới mười triệu, tuyệt đối là hàng độc nhất vô nhị!
Sau khi đội vương miện lên cho , lùi ngắm, quả nhiên trông , khí chất ngời ngời.
Quý Vân Chu vội rút điện thoại chụp liền mấy tấm làm kỷ niệm.
Ánh nến lung linh chiếu lên mặt Cố Trầm Phong, trông vô cùng ấm áp. Anh chăm chú mắt Quý Vân Chu.
Cậu đến đỏ cả tai, liền cầm bật lửa hình hoa hồng thắp nến bánh sinh nhật. Trên mặt bánh kem màu sữa trắng, bằng socola đen dòng chữ: “Quý Vân Chu yêu Cố Trầm Phong.” Bên cạnh còn trang trí mấy bông hoa hồng tạc từ táo, là tâm, cực kỳ thích.
Cố Trầm Phong nỡ phá hỏng chiếc bánh . Quý Vân Chu thấy yên bất động, liền đỏ mặt thúc giục: “Ông… ông xã ( nhỏ), mau nhắm mắt ước nguyện thổi nến.”
Chủ động gọi Cố Trầm Phong là “ông xã” khi đang tỉnh táo khiến Quý Vân Chu cảm thấy hổ. Cậu ngại ngùng , Cố Trầm Phong thì từ từ nở một nụ hạnh phúc, đó nhắm mắt , chắp hai tay bắt đầu cầu nguyện. Trong lòng lặng lẽ : “Hy vọng Cố Trầm Phong và Quý Vân Chu đời đời kiếp kiếp bao giờ chia lìa.”
Nói xong, thổi tắt nến, nở một nụ rực rỡ với Quý Vân Chu. Sau đó, cẩn thận cắt một miếng bánh từ chỗ chữ đưa cho .
Quý Vân Chu nhận lấy bánh hỏi: “Ông, ông xã, ước điều gì thế?”
Cố Trầm Phong cắt thêm bánh đáp: “Ước thì thể nữa.”
Quý Vân Chu gật đầu : “Ờ ha, cũng đúng.” Nói xong xúc một thìa bánh cho miệng. Mùi kem béo ngậy quyện với hương chanh và mật ong, ăn hề ngấy mà cực kỳ thanh mát.
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Quý Vân Chu đắc ý Cố Trầm Phong: “Thế nào? Bánh ngon ?”
Cố Trầm Phong đầy tán thưởng: “Ừm, ngọt giống em .”
Mặt Quý Vân Chu đỏ bừng: “Đừng linh tinh, bánh rõ ràng ngọt lắm!”
Cố Trầm Phong ha ha, nghiêng hôn một cái. Đầu lưỡi cũng trườn , quấn lấy đầu lưỡi của Quý Vân Chu, dịu dàng dẫn dắt.
Mấy phút mới buông , vô cùng hài lòng : “Ừm, đúng là cái bánh ngọt bằng em.”
Quý Vân Chu tức giận lườm một cái, cúi đầu ăn bánh. Cố Trầm Phong ngại nên tiếp tục trêu chọc nữa, nhưng vẫn thò thìa sang lấy một miếng bánh lớn từ dĩa của , mà còn đúng chỗ ăn qua.
Quý Vân Chu phần bánh của múc mất một miếng, nhịn ngẩng đầu lên: “Bánh nhiều như giành phần của em?”
Cố Trầm Phong giơ phần bánh trong tay lên: “Vì bánh trong tay ngọt bằng cái của em.”
Quý Vân Chu miếng bánh trong tay , của , lẩm bẩm: “Làm gì chuyện đó? Rõ ràng giống mà.”
Cố Trầm Phong bật : “Giống chỗ nào? Cái trong tay em là em chạm qua , nên nó ngọt hơn.”
Mặt Quý Vân Chu đỏ bừng. Cậu ấp úng nên lời, ánh mắt cũng tràn đầy ngượng ngùng. Thấy Cố Trầm Phong còn định thêm, lập tức xúc một thìa bánh lớn nhét miệng , khiến chỉ còn bất đắc dĩ.
Sợ mấy câu khiến bản hổ, Quý Vân Chu đẩy phần bít tết về phía . Miếng bít tết khi nướng cắt thành từng miếng nhỏ hình trái tim.
Cố Trầm Phong miếng bít tết hình tim trong đĩa, bên cạnh còn những bông hoa trang trí tỉ mỉ, mang đầy chất nghệ thuật. Anh Quý Vân Chu : “Đẹp quá, nỡ ăn.”
Quý Vân Chu : “Nếu thích, hôm khác em làm tiếp cho.” Nói dùng nĩa gắp một miếng bít tết đút cho Cố Trầm Phong. Anh há miệng c.ắ.n lấy, miếng bít tết rắc chút tiêu đen, vị ngon tuyệt vời. Quan trọng hơn, đây là món ăn do chính tay Quý Vân Chu làm nên với mà , nó là món bít tết ngon nhất đời!
Còn tại món ăn ngon nhất, bởi vì bánh làm cũng siêu ngon, mì Ý hình trái tim nấu cũng ngon kém. Anh thể chọn , chọn bên nào cũng thấy bất công.
Cố Trầm Phong nhai bít tết, cũng gắp một miếng đút cho Quý Vân Chu. Từ đó hai bắt đầu đút cho ăn, ngọn nến bên cạnh vẫn cháy chậm rãi, khiến khung cảnh trở nên mập mờ lãng mạn.
Cố Trầm Phong rót cho cả hai ly rượu vang, định nhấp một ngụm thì Quý Vân Chu nắm lấy cổ tay. Anh khó hiểu .
Quý Vân Chu gì, chỉ nhẹ nhàng đưa ly rượu của tới bên môi . Cố Trầm Phong lập tức hiểu ý, cũng vòng tay đưa ly của tới môi .
Hai mỉm , cùng uống hết ly rượu giao bôi .
Vừa mắt , chậm rãi nhấp rượu, Quý Vân Chu cảm thấy say. Không là say rượu, là say lòng .
Khoảnh khắc , trong đầu chỉ là hình bóng của Cố Trầm Phong. Sau khi cả hai đặt ly xuống, cơ thể dần sát gần , hôn .
Đầu lưỡi Cố Trầm Phong ngừng miêu tả hình dáng đôi môi , ngón tay cũng dịu dàng chạm đến tuyến thể gáy. Quý Vân Chu nhắm mắt , hưởng thụ nụ hôn nhẹ nhàng của .
Nụ hôn dịu dàng đến mức khiến trái tim như tan chảy. Pheromone của cũng bắt đầu tỏa theo bản năng, và Cố Trầm Phong cũng lập tức dùng tin tức tố của đáp . Pheromone của cả hai hòa quyện , mùi hương chanh và mật ong lan tỏa trong khí, đến khi hai tách mùi hương vẫn còn đọng .
Sau khi tách , vì đang say nên Quý Vân Chu còn quá ngại ngùng. Nhìn đồ ăn bàn gần hết, liền to gan đưa tay kéo cổ áo Cố Trầm Phong, lôi loạng choạng phòng ngủ.
Cậu đẩy ngã xuống ghế sofa trong phòng, cúi xuống , ánh mắt mang đầy vẻ chủ động chiếm hữu.
Ngay khi Cố Trầm Phong định mở miệng gì đó, Quý Vân Chu liền đưa ngón tay chạm lên môi , nhỏ: “Ông xã, ngoan ngoãn đợi ở đây nha.” Rồi cầm chiếc váy ngủ hai dây phòng tắm.
Tiếng nước róc rách vọng khiến lòng Cố Trầm Phong khỏi rạo rực.