Một Giấc Ngủ Dậy, Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Đã Trở Thành Bạn Trai Của Tôi - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-04-27 12:50:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quý Vân Chu hạ mí mắt của xuống, : “Ông cái đầu á!”
Trước khi diễn theo cốt truyện, còn cách nào khác ngoài việc gọi là “ông xã”, nhưng bây giờ còn cốt truyện gì nữa, làm còn chịu gọi như thế chứ?
Huống hồ, chẳng lẽ trị nổi ?
Quý Vân Chu lập tức đè lên n.g.ự.c Cố Trầm Phong, nhắm mắt chuẩn ngủ. Cậu nhắm nghiền mắt, : “Hứ, để xem làm gì em.”
Cố Trầm Phong chút bất đắc dĩ: “Anh đúng là làm gì em thật.”
Sau đó đổi giọng: “ thể cù lét em.”
Quý Vân Chu lập tức mở to mắt : “Cố Trầm Phong, thể đừng trẻ con như ?”
Cố Trầm Phong chậm rãi nhấn từng chữ: “Không thể.” Nói xong liền đưa tay cù hông . Ban đầu Quý Vân Chu còn cố gắng nhịn , nhưng đó thật sự chịu nổi nữa, Cố Trầm Phong ngớt, cũng vặn vẹo liên tục để trốn khỏi “cực hình”.
“Ha ha ha ha, nhột quá trời ha ha ha ha…”
Vừa , Quý Vân Chu cù Cố Trầm Phong, nhưng hề phản ứng, đòn phản công của vô dụng, ngược còn khiến tăng thêm lực cù.
Quý Vân Chu đến chảy cả nước mắt, lau nước mắt : “Tôi sai , ? Anh đừng cù nữa ha ha ha ha…”
Cố Trầm Phong chậm động tác, nhẹ nhàng cù nách , khiến Quý Vân Chu càng dữ hơn: “Không chịu nổi nữa ha ha ha ha, em sắp c.h.ế.t mất ha ha ha…”
Cố Trầm Phong gian: “Gọi ông xã, sẽ tha cho.”
Quý Vân Chu đành nhượng bộ: “Ha ha ha… ông xã… ông xã ha ha ha ha…”
Nghe , Cố Trầm Phong khẽ , : “Anh thấy nhé, Chu Chu, thật em chẳng nỡ rời khỏi .”
Quý Vân Chu : “Làm gì chuyện đó ha ha ha…”
Cố Trầm Phong nhướng mày: “Thật ? Vậy còn mau gọi ông xã?”
Nói xong cù thêm hai cái, Quý Vân Chu thật sự chịu nổi nữa, chỉ thể lí nhí : “Ông xã…”
Cố Trầm Phong dừng tay: “Nhỏ quá, rõ.”
Quý Vân Chu là cố tình giả vờ, khúc khích, đó ghé sát tai , kéo tai hét to một tiếng: “Ông xã! Anh rõ !”
Cố Trầm Phong hét cho ù cả tai, thấy gương mặt đắc ý của Quý Vân Chu, lửa giận trong lòng bốc lên, lập tức đè đầu xuống, hôn lên môi . Đầu lưỡi ngừng vẽ theo viền môi, tay cũng bắt đầu đàng hoàng nữa.
Quý Vân Chu hôn đến mức gần như thở nổi, bắt đầu hối hận vì hành động . Cậu cảm thấy đúng là lấy trứng chọi đá, tổn thất quá lớn .
Cố Trầm Phong nhận bắt đầu phân tâm, liền bóp nhẹ gáy , ngón tay cũng xoa lên tuyến thể của . Một luồng điện chạy khắp cơ thể, Quý Vân Chu mất hết sức lực, chỉ thể để mặc Cố Trầm Phong tấn công như chiếm thành đoạt đất.
Không qua bao lâu, Quý Vân Chu mới tha, thở hổn hển , tức tối đ.ấ.m nhẹ một cái lên n.g.ự.c , nhưng lực quá yếu, chẳng khác nào đang làm nũng.
Cố Trầm Phong vẫn còn nắm cổ tay , hôn một cái lên đó, khiến mặt Quý Vân Chu đỏ bừng. Cậu ngại ngùng tường, nhỏ giọng : “Giờ thì cho em xuống ?”
Cố Trầm Phong hôn lên ngón tay , : “Bảo bối vẫn còn thiếu một tiếng “ông xã” nữa.”
Quý Vân Chu trợn to mắt: “Anh chơi ăn gian! Đồ đàn ông c.h.ế.t tiệt!”
Cố Trầm Phong khẽ hừ một tiếng, đó ôm lấy lật , đè xuống giường, tiếp tục hôn. Hôn đến mức môi Quý Vân Chu sưng đỏ. Đến khi kết thúc, ôm miệng đầy cảnh giác, lẩm bẩm: “Anh là cuồng hôn ?”
Cố Trầm Phong thản nhiên đáp: “Không.”
“Chỉ là… bảo bối ngọt quá thôi.”
Gương mặt Quý Vân Chu đỏ bừng, ôm miệng, lúng túng hỏi: “Anh học mấy lời mật ngọt đó ở ?”
Cố Trầm Phong khẽ: “Tự nhiên .”
Quý Vân Chu lườm một cái, đó đẩy , cuốn trong chăn như con nhộng. Cố Trầm Phong thấy bà xã đáng yêu quá, liền vung tay ôm nguyên cả “Chu Chu nhộng” lòng, hôn một cái lên đỉnh đầu .
Quý Vân Chu sợ bày trò gì, vội nhắm mắt : “Lần em buồn ngủ thật đấy, ngủ thôi ngủ thôi!”
Cố Trầm Phong khẽ “ừ” một tiếng, : “Anh ngủ với em.”
Quý Vân Chu đáp khẽ một tiếng, đó bắt đầu dỗ giấc ngủ. Không hiểu do đó ngủ nhiều quá , chẳng buồn ngủ chút nào, liền mở mắt Cố Trầm Phong.
Nhìn hàng mi dài cong vút của , nhịn đưa ngón tay sờ sờ chân mi của , dần dần trượt xuống vuốt ve khuôn mặt , cuối cùng chạm đến bờ môi, đôi môi đến hảo của .
Quý Vân Chu trộm trong lòng lẩm bẩm: [Từ giờ về , đàn ông hảo thế là của !]
Cố Trầm Phong cảm nhận đầu ngón tay của Quý Vân Chu đặt lên môi , bất đắc dĩ mở mắt , há miệng c.ắ.n nhẹ đầu ngón tay , khiến Quý Vân Chu giật rụt tay về.
Quý Vân Chu bực : “Anh còn c.ắ.n nữa ?”
Cố Trầm Phong nhún vai: “Hết cách , ai bảo bảo bối quyến rũ quá, nhịn nuốt bụng.”
Quý Vân Chu cảm giác đang bậy, nhưng bằng chứng, đành trừng một cái : “Ngủ nhanh lên .”
Cố Trầm Phong : “Anh ngủ , ai quấy dậy nhỉ?”
Quý Vân Chu vội cãi: “Anh còn , em làm !”
Cố Trầm Phong khẽ , xoay nghiêng , chẳng từ khi nào ngón tay đặt lên má Quý Vân Chu, còn nhéo nhẹ một cái khiến môi chu .
Cố Trầm Phong liền : “Bảo bối đang đòi hôn ?”
Quý Vân Chu độ vô sỉ của làm cho sững , sợ hôn, thêm cái nữa là môi tróc hết mất, liền đưa tay bịt miệng , cho gần. Ai ngờ tên l.i.ế.m lòng bàn tay , khiến Quý Vân Chu vội vàng rụt tay .
“Anh đàng hoàng coi!”
Cố Trầm Phong nhướng mày: “Bảo bối mớ đấy ? Anh giáo viên.”
Quý Vân Chu: “…”
“Tất cả là tại chọc em mớ.”
Cố Trầm Phong mấy lời lắp ba lắp bắp của liền bật , ngón tay nhéo má cũng buông xuống.
Cuối cùng Quý Vân Chu cũng lấy giọng, bực bội : “Còn tại cứ bóp miệng em ?”
Nói xong liền đưa tay nhéo hai má Cố Trầm Phong, khiến miệng cũng chu lên. Quý Vân Chu dáng vẻ của , bật : “Giống cái mỏ gà thật đó!”
“Ha ha ha ha ha…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mot-giac-ngu-day-ke-thu-khong-doi-troi-chung-da-tro-thanh-ban-trai-cua-toi/chuong-37.html.]
Cố Trầm Phong bất đắc dĩ , nắm lấy tay : “Chu Chu, em đang đùa với lửa đấy.”
Quý Vân Chu cố ý làm bộ ngơ ngác: “Ở lửa? Sao em thấy? Cố Trầm Phong hoa mắt !”
Cố Trầm Phong nghiến răng: “Em xem?” Rồi đụng đầu một cái.
Quý Vân Chu gượng: “Ha ha ha… À đúng , tụi xuống núi dưỡng thương , Ninh Thanh Đại bọn họ ?”
Cố Trầm Phong đáp: “Vẫn ở núi.”
Quý Vân Chu gật đầu: “Vậy , vất vả ghê á.”
Sau đó : “Em thấy hơn nhiều , là ghi hình tiếp ?”
Cố Trầm Phong cau mày: “Không , em quên chân thương ?”
Quý Vân Chu : “ bọn họ ở núi khổ sở, còn sung sướng đây thì cũng .”
Rồi mắt đảo quanh: “Hay là với đạo diễn, giao cho vài nhiệm vụ ?”
Cố Trầm Phong khẽ gõ đầu : “Nhiệm vụ gì chứ, ngoan ngoãn dưỡng thương .”
Anh bổ sung thêm một câu: “Nếu vết thương nhiễm trùng thì đời em đừng mơ bước xuống giường.”
Quý Vân Chu hoảng hốt : “Nghiêm trọng luôn?”
Cố Trầm Phong : “Anh thì em chịu yên ?”
Quý Vân Chu ngượng ngùng “À…” một tiếng, hỏi: “Vậy em tắm kiểu gì bây giờ?”
“Nếu nước dính sẽ nhiễm trùng mất.”
Cố Trầm Phong bất đắc dĩ : “Anh giúp em tắm, đảm bảo dính nước.”
Quý Vân Chu gượng vội vàng từ chối: “Thôi khỏi, ha ha ha, em chỉ thương ở chân, tay .”
Nói đến tắm rửa, Quý Vân Chu cảm thấy dính dấp khó chịu, mồ hôi do lúc nãy nô đùa, còn cả mùi rượu nồng nặc, hiểu Cố Trầm Phong chịu .
Quý Vân Chu tay đầy ghét bỏ: “Em tắm.”
“Có thể lấy màng bọc thực phẩm quấn chân ?”
Cố Trầm Phong nghĩ : “Vậy sẽ bí, em thể gác chân lên thành bồn.”
“Cũng .”
Sau đó Cố Trầm Phong xả nước bồn, Quý Vân Chu xuống giường chuẩn phòng tắm, để tránh Cố Trầm Phong đút dép cho, chủ động mang dép, đặt chân xuống sàn liền thấy đau, đành .
Lúc Cố Trầm Phong về thì thấy ngay ngắn giường, gương mặt ngoan ngoãn khiến tim mềm nhũn. Anh ôm đỡ phòng tắm.
Vào trong , sợ tiện, Cố Trầm Phong cũng ở đỡ.
Anh luôn nhắm mắt suốt, nhưng mặt Quý Vân Chu vẫn dần đỏ lên. Cậu đỏ bừng mặt cởi quần áo, cúi cởi quần, đưa một chân bồn.
Vì chân còn thương nên chạm nước , sự dìu dắt của Cố Trầm Phong, xuống nước, đặt chân thương lên thành bồn.
“Xong thì gọi .”
Thấy Quý Vân Chu gật đầu, Cố Trầm Phong mới rời . Quý Vân Chu bắt đầu cẩn thận kỳ cọ, khi tắm xong còn mùi rượu nữa mới định khỏi phòng tắm.
Dù là yêu, nhưng cứ phiền mãi cũng ngại, nên tự vịn bồn dậy.
Vừa đặt chân xuống đất, ngờ nền trơn quá, trượt ngã cái “rầm”. Cố Trầm Phong lập tức xông .
Khi , Quý Vân Chu mặt mũi đầy chán nản, cảm giác mất mặt đến còn gì để . Chắc chắn khỏi ghi hình .
Cậu lặng lẽ che mặt, để mặc Cố Trầm Phong bế lên đặt bồn rửa mặt.
Cố Trầm Phong lo lắng hỏi: “Bảo bối đau chỗ nào?”
Quý Vân Chu che mặt dám , chẳng lẽ đau mông? Cậu mở miệng nổi, đành : “Gáy đau…”
Cố Trầm Phong thở dài, quấn khăn quanh bế về giường.
Anh phía , vạch tóc xem: “May quá, u, chỉ đỏ, để bôi thuốc.”
Quý Vân Chu “ừm ừm” khẽ hai tiếng, đó Cố Trầm Phong ngoài lấy thuốc. Cậu mới bỏ tay , lau bằng khăn, kéo áo sơ mi của Cố Trầm Phong mép giường mặc .
Khi Cố Trầm Phong , thấy Quý Vân Chu mặc sơ mi trắng của , áo rộng càng khiến nhỏ nhắn hơn. Anh sờ mũi, thấy đôi chân trắng nõn của lộ từ vạt áo, đầy quyến rũ, m.á.u mũi lập tức chảy xuống.
Quý Vân Chu sững sờ m.á.u mũi của , ánh mắt sói đói , mới chợt nhớ tới “sức hút của áo sơ mi bạn trai”, lập tức kéo chăn che .
Cố Trầm Phong lau m.á.u mũi, bên cạnh , dùng tăm bông chấm t.h.u.ố.c sát trùng, vạch tóc nhẹ nhàng lau lên vùng đỏ.
Quý Vân Chu đau đến phát tiếng “hiss hiss”, rùng : “Cố Trầm Phong, nhẹ tay chút…”
Cố Trầm Phong bất lực, nhẹ tay lắm . Thở dài, cố chậm rãi động tác, ba phút mới xong.
Sau đó vứt tăm bông, kéo tay Quý Vân Chu kiểm tra xem trầy , xem lưng va đập .
Anh : “Chu Chu, kéo áo lên, để xem lưng em gì .”
Quý Vân Chu lắc đầu: “Không thương.”
Cố Trầm Phong là dối, lập tức kéo áo lên. Sau lưng trắng nõn mịn màng tì vết, nhưng ửng đỏ.
Cố Trầm Phong nuốt nước bọt: “Chu Chu, em trầy ở đây, để bôi thuốc.”
Tai Quý Vân Chu lập tức đỏ bừng, vội dùng chăn cuộn chặt , chỉ chừa cái đầu.
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Cậu cứng rắn : “Không cần, đau chút nào hết!”
Rồi lặng lẽ lùi về để tránh xa , nhưng mới nhích một chút liền “hiss hiss” vì đau.
Cố Trầm Phong bất đắc dĩ : “Có tự nhận là công, mà sợ bôi thuốc.”
Quý Vân Chu đang khiêu khích, im lặng , nhưng ánh mắt trêu chọc của khiến khó chịu, bèn nhắm mắt hét lên: “Bôi thì bôi, ai sợ ai chứ!!!”