Một Giấc Ngủ Dậy, Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Đã Trở Thành Bạn Trai Của Tôi - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-04-26 12:22:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Trầm Phong vẻ mặt căng thẳng của Quý Vân Chu, cố ý cúi gần hơn. Thấy căng thẳng đến mức nhắm tịt mắt , khẽ bật , nhẹ nhàng thổi một cái lên hàng mi của , thổi bay sợi lông tơ vướng đó, : “Chu Chu, em đang nghĩ gì ? Trên lông mi em dính thứ gì đó, chỉ giúp em thổi nó thôi mà.”

 

Quý Vân Chu xong lúng túng, tai đỏ bừng lên: “Cảm ơn .” Nói xong liền đẩy , cúi chia cá nướng đặt lá sen cho Christin và Ninh Thanh Đại, cuối cùng mới đưa phần của Cố Trầm Phong.

 

Cố Trầm Phong với ánh mắt trêu chọc, khiến Quý Vân Chu giận hổ, cái tên thật đáng ghét!

 

Quý Vân Chu tức tối c.ắ.n một miếng cá nướng, uống một hớp canh nấm. Không thể thừa nhận, canh nấm Cố Trầm Phong nấu thật sự ngon, vô thức uống thêm vài ngụm.

 

Cố Trầm Phong chống cằm , hai má phồng lên xẹp xuống, đáng yêu đến mức c.ắ.n một cái.

 

Bị chằm chằm đến phát sợ, Quý Vân Chu liền cầm miếng cá nướng lá sen nhét miệng , khiến mặt dính đầy dầu mỡ. Ai nấy xung quanh đều dở dở , trừ Christin.

 

Cố Trầm Phong đặt cá xuống, nửa nửa : “Đồ nhóc hư.” Sau đó đưa tay ấn đầu gần, mặt dính dầu cứ thế cọ lên mặt , khiến cũng lem dầu đầy mặt.

 

Rõ ràng là một hành động mờ ám, nhưng vì cả hai mặt mũi đều lem nhem dầu mỡ nên thành ngốc nghếch vô cùng. Lúc Quý Vân Chu mới hiểu thế nào là "gậy ông đập lưng ông".

 

Cậu lườm Cố Trầm Phong một cái lấy khăn giấy lau mặt. rằng cái lườm chẳng chút uy lực nào, ngược còn khiến Cố Trầm Phong càng trêu chọc hơn, chọc đến mức bật .

 

Quý Vân Chu mấy suy nghĩ xa , vẫn đang cắm cúi lau mặt. Nhìn dầu mỡ dính đầy khăn giấy, cảm thấy mặt vẫn còn dính bẩn, chịu nổi nữa nên dậy lều tìm xà phòng và khăn mặt để rửa mặt.

 

Thấy nhiếp ảnh gia định theo, liền : “Anh Lý, đừng theo nữa, định tắm.” Nói xong liền chạy .

 

Cố Trầm Phong lập tức đuổi theo , Quý Vân Chu đầu : “Anh đừng theo .”

 

Cố Trầm Phong đáp: “Đường là của em ? Anh ?”

 

Quý Vân Chu trừng mắt, định gì đó nhưng kiêng dè ekip chương trình, nên rút điện thoại nhắn tin cho .

 

Cố Trầm Phong mở điện thoại , thấy tin nhắn của : "Anh theo đuổi mà thái độ kiểu đấy ?"

 

Cố Trầm Phong giơ tay tắt micro của cả hai, ghé sát tai , nhẹ giọng : “Chu Chu, ý em là đồng ý để theo đuổi đúng ?”

 

Nghe xong, Quý Vân Chu đỏ mặt : “Anh… đừng bậy, đồng ý gì cả.”

 

Cố Trầm Phong mỉm , đưa tay xoa tai : “Em tự xem tin nhắn của , là bậy ?”

 

Quý Vân Chu vội vàng gạt tay , ấp úng mãi nên lời. Cố Trầm Phong thấy liền nhướng mày: “Vậy chẳng là ngầm đồng ý ?”

 

Quý Vân Chu lập tức thu hồi tin nhắn gửi, : “Tôi gì hết.”

 

giây , Cố Trầm Phong lắc lắc điện thoại, : “Xin nhé, chụp màn hình .”

 

Quý Vân Chu: “…”

 

Cậu cảm thấy gì đó sai sai, liền : “Anh chơi hả?”

 

Cố Trầm Phong nhún vai: “Chơi gì chứ? Là em tự , chỉ…dịch thôi.”

 

Nghĩ thì cũng đúng thật.

 

Cùng lắm là nắm lấy kẽ hở mà thôi.

 

Quý Vân Chu nhịn mà thầm oán: [Sao cứ ở cạnh Cố Trầm Phong là biến thành ngốc thế ?]

 

Cậu thở dài, làm tổn thương Cố Trầm Phong, nhưng tiếp tục dây dưa thế cũng chẳng cho ai cả.

 

Quý Vân Chu định mở miệng từ chối, nhưng nghĩ đến việc hai vẫn còn chương trình, còn nhiều cảnh mập mờ ngượng ngùng đang chờ, thấy dù từ chối thì cũng chẳng khác gì, vì và Cố Trầm Phong vốn dĩ thể dứt , định sẵn là dây dưa mãi.

 

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

Nghĩ đến đây, : “Tốt nhất nên điểm dừng , sẽ đồng ý . Ít nhất là bây giờ thì .”

 

Cố Trầm Phong liền mừng rỡ, hỏi : “Vậy ý thể đồng ý?”

 

Quý Vân Chu chợt nhận hớ, như thể cho thêm hy vọng, liền cau mày khổ não: “Anh vẫn nên bỏ cuộc , dù cũng sẽ đồng ý.”

 

Cố Trầm Phong rõ ràng cảm nhận đang d.a.o động, nhưng cũng hiểu còn nhiều băn khoăn. Anh tin Quý Vân Chu cũng tình cảm với , và giờ là lúc cần ép một chút. Anh đặt tay lên vai , : “Nếu em thích , sẽ từ bỏ.”

 

Quý Vân Chu , hoảng hốt , : “Tôi……”

 

“Tôi……”

 

Giọng của Quý Vân Chu càng lúc càng nhỏ, lòng bàn tay vì căng thẳng mà toát cả mồ hôi. Cậu thể hạ quyết tâm, năm chữ “ thích ” mãi thể nối thành câu chỉnh. Cuối cùng cụp mắt, nghiến răng : “Tôi…kh-…th-thích…”

 

“Anh.”

 

Cố Trầm Phong xong liền : “Phủ định hai là khẳng định, nên là em thích .”

 

Quý Vân Chu vội vàng lắc đầu: “Không .”

 

Cố Trầm Phong bá đạo nâng cằm lên, mắt : “Ngay cả thích mà cũng khó khăn như thế, em chắc chắn thật sự thích ?”

 

Quý Vân Chu nhỏ giọng đáp: “Tôi chỉ là… làm tổn thương thôi.”

 

Cố Trầm Phong chút tin: “Thật ? Vậy lúc hôn em, em cảm thấy thích là ghét?”

 

Nghe câu hỏi của , Quý Vân Chu hoảng loạn, trong lòng rối bời, theo phản xạ định lắc đầu, nhưng cằm giữ chặt, đành ngơ ngác , môi mấp máy hồi lâu mà nên lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mot-giac-ngu-day-ke-thu-khong-doi-troi-chung-da-tro-thanh-ban-trai-cua-toi/chuong-33.html.]

 

lúc đó, một tràng bước chân truyền đến, Quý Vân Chu lập tức im bặt, đầu về phía phát âm thanh, hóa là hai nhiếp ảnh gia của bọn họ. Cậu hỏi: “Anh Lý, mấy tới đây?”

 

Anh Lý đáp: “Mấy tắt micro , đạo diễn bảo tới xem thử.”

 

Nghe , Quý Vân Chu khỏi lườm Cố Trầm Phong một cái, đó lúng túng : “Haha, chúng chuyện gì .”

 

Anh Lý nháy mắt : “Haha, hiểu mà, hiểu.”

 

Quý Vân Chu: […]

 

Tôi hiểu hiểu cái gì, cũng hiểu.

 

Thôi kệ, rửa mặt cái .

 

Quý Vân Chu tắm, là thật sự định tắm. Tối qua vì quá mệt nên ngủ luôn, hôm nay bận rộn nửa ngày, cũng toát mồ hôi, nên tiện thể tắm luôn.

 

Sau đó tiếp tục về phía bờ sông, hai nhiếp ảnh gia cũng theo . Cố Trầm Phong thấy liền : “Hai về .”

 

Anh Lý gương mặt lạnh như tiền cùng luồng khí lạnh toát từ , lập tức thấy sợ. Nghĩ “vợ” sắp tắm mà còn định phim, chẳng là tự tìm đường c.h.ế.t ?

 

Anh Lý thấy đúng là đồ ngốc, gượng : “Được , chúng về ngay, hai đừng tắt mic lung tung nữa nha.”

 

Cố Trầm Phong gật đầu, đó hai nhiếp ảnh gia rời . Anh và Quý Vân Chu cùng đến bờ sông, suốt dọc đường, căng thẳng, nên gì. Còn Cố Trầm Phong thì im lặng, cũng lấy một cái.

 

Quý Vân Chu lén một cái, nghĩ chắc từ bỏ , trong lòng thấy hụt hẫng, cảm thấy như cũng đúng thôi, thứ trở về đúng quỹ đạo.

 

Cậu thấy bản như mắc chứng đa nhân cách, một bên thì thấy làm đúng, một bên ghét bỏ việc làm tổn thương .

 

Quý Vân Chu thở dài mặt sông, lấy nước vốc lên rửa mặt. Cố Trầm Phong cũng lặng lẽ xổm bên cạnh, rửa mặt, tiếng nào.

 

Chẳng bao lâu , cả hai cùng ngẩng đầu lên. Quý Vân Chu , định mở miệng gì đó, thì lên tiếng : “Em tắm , sẽ canh ở bờ.”

 

Nói xong, liền tới phía lưng . Quý Vân Chu bóng lưng , cảm thấy buồn, gì đó nhưng bắt đầu từ .

 

Cậu chậm rãi cởi quần áo, bước xuống nước, dùng tay hất nước lên . Trong lòng vẫn lơ đãng bóng lưng Cố Trầm Phong, đang nghĩ gì.

 

Dòng nước lạnh khiến đầu óc tỉnh táo hẳn. Cậu đột nhiên nhớ câu hỏi đó của : “Ngay cả thích cũng khó khăn như thế, em chắc chắn thích ?” Cậu chỉ sợ đau lòng, nhưng thật sự chỉ ?

 

Quý Vân Chu vô thức chạm môi , nhớ nụ hôn tối qua, và…cảm giác đó, ghét.

 

Còn thích ư? Dù thừa nhận, nhưng thật sự dễ chịu.

 

Nghĩ , Quý Vân Chu lắc đầu. Đàn ông chẳng đều như thế .

 

Đột nhiên nhớ chuyện Christin đưa cho trái lê, từng : “Không chia lê với Cố Trầm Phong, vì ý nghĩa .” Nếu thích, để tâm mấy điều đó?

 

Nghĩ tới đây, Quý Vân Chu như bừng tỉnh, thích Cố Trầm Phong.

 

Cậu thể chắc chắn rằng đây ảnh hưởng từ pheromone, mà là suy nghĩ chân thật từ trái tim .

 

thích từ lâu , chỉ là nhận thôi. Cậu từ khi nào bắt đầu thích , nhưng Cố Trầm Phong luôn tồn tại trong thế giới của , quen với sự hiện diện của , quen với những trận đấu khẩu, quen với con , và dần dần thích lúc nào chẳng .

 

Nếu xuyên thế giới fanfic , lẽ lâu mới nhận tình cảm của , cũng thể cả đời sẽ chẳng bao giờ nhận .

 

Nghĩ tới đây, Quý Vân Chu dừng . Cậu thấy nên cho suy nghĩ thật sự, nhưng mới từ chối xong, giờ sang thổ lộ như đang đùa giỡn, chút chột .

 

nghĩ, là đàn ông thì nhút nhát.

 

Nghĩ , Quý Vân Chu định dậy lên bờ, nhưng vô tình giẫm trúng đá ngầm bên . Viên đá sắc nhọn cứa lòng bàn chân, đau đến nỗi nhíu mày, hét lên một tiếng, cả mất thăng bằng ngã nhào xuống nước, b.ắ.n tung bọt nước, dòng chảy cuốn trôi .

 

Cố Trầm Phong tiếng nước vang lên, lập tức đầu , thấy bóng dáng Quý Vân Chu , trong lòng hoảng hốt. Anh gọi cởi áo nhảy xuống sông tìm .

 

“Quý Vân Chu!”

 

Cố Trầm Phong gọi lặn xuống nước tìm kiếm, càng trôi xa, dòng nước càng sâu, lòng càng hoảng loạn. Anh men theo dòng chảy bơi về phía hạ lưu, nước càng lúc càng sâu hơn.

 

Tâm trạng trở nên vô cùng tệ, bơi thêm vài phút nữa, cuối cùng cũng thấy hình Quý Vân Chu, liền vội vàng bơi tới kéo lấy cánh tay , để lưng , đầu bơi ngược dòng. chỗ nước quá sâu, gắng sức bơi lâu.

 

Quý Vân Chu ban đầu ngất , nhưng cảm nhận hành động của , liền tỉnh , yếu ớt : “Cố Trầm Phong… đừng lo cho …mau gọi tới…”

 

Chân lạnh đến co rút, còn chút sức lực nào, nếu cứ tiếp tục, cả hai sẽ c.h.ế.t chìm ở đây mất.

 

Cố Trầm Phong chẳng thèm để tâm đến lời , hệ thống mua một viên “Kim cang bất đảo ” và nuốt xuống. Mà Quý Vân Chu đang trong trạng thái gần hấp hối, sớm quên mất hệ thống vẫn thể dùng, một nữa ngất lịm, nên thấy cảnh tượng Cố Trầm Phong như thủy thủ Popeye*, mặt đỏ, tim đập nhanh, thở cũng gấp, cứ thế cõng bơi lên bờ.

 

Lên bờ, Cố Trầm Phong gương mặt tái nhợt, đôi mắt nhắm chặt của Quý Vân Chu, liền xổm xuống, cúi đầu hôn lên đôi môi nhợt nhạt , chuẩn hô hấp nhân tạo cho .

 

----

 

*Thủy thủ Popeye: là một nhân vật hoạt hình hư cấu nổi tiếng, họa sĩ Elzie Crisler Segar sáng tạo và xuất hiện đầu tiên ngày 17 tháng 1 năm 1929 trong loạt truyện tranh Thimble Theatre của King Features Syndicate. Ban đầu chỉ là một nhân vật phụ, Popeye nhanh chóng chiếm cảm tình của độc giả và trở thành nhân vật chính, khiến bộ truyện đổi tên thành Popeye .

 

Đặc điểm nổi bật: Popeye là một thủy thủ một mắt, thường xuyên hút tẩu t.h.u.ố.c và hình nhỏ bé nhưng rắn rỏi.  Điểm đặc biệt nhất của nhân vật là khả năng tăng cường sức mạnh vượt trội khi ăn rau chân vịt (spinach), giúp đ.á.n.h bại kẻ thù và giải cứu bạn gái Olive Oyl khỏi những tình huống nguy hiểm.

 

Loading...