Một Giấc Ngủ Dậy, Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Đã Trở Thành Bạn Trai Của Tôi - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-04-26 12:22:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Trầm Phong liền bật khẽ, lồng n.g.ự.c cũng theo đó rung lên, khiến Quý Vân Chu tức đến nỗi trừng mắt lườm nữa : “Không nghiêm túc gì cả.”

 

“Hừ, nếu fan của mà thấy cảnh , chắc sẽ bỏ theo dõi mất.”

 

Cố Trầm Phong như : “Anh thấy fan để ý chuyện , chỉ thấy tụi ngọt sâu răng thôi.”

 

Quý Vân Chu: “…”

 

Hình như… cũng đúng thật.

 

vẫn cảm thấy Cố Trầm Phong đang cố tình lảng sang chuyện khác, nên hừ một tiếng, tiếp: “Nhanh bỏ tay .”

 

Sau đó, tay Cố Trầm Phong trượt khỏi eo , ngón tay vô tình lướt qua da khiến Quý Vân Chu rùng , lập tức bật dậy, tránh sang một bên : “Mau đồ , kiếm gì ăn , đói sắp c.h.ế.t .”

 

Cố Trầm Phong đáp một tiếng “Ừm”, dậy. Anh trực tiếp kéo áo ngủ kiểu cardigan qua đầu như thể đang cởi áo phông tròn cổ, khiến Quý Vân Chu trợn mắt há mồm.

 

Cậu chằm chằm cơ bụng rắn chắc của Cố Trầm Phong, vô thức nuốt nước bọt, ánh mắt tràn đầy khao khát. Cố Trầm Phong thấy ánh của thì nhướng mày hỏi: “Muốn sờ ?”

 

“Muốn thì cứ sờ.”

 

Quý Vân Chu nuốt nước bọt lắc đầu: “Không .”

 

Miệng thì , nhưng tay thì chẳng khách sáo chút nào. Cậu đưa tay đặt lên cơ bụng , cảm nhận làn da mịn màng, còn sờ thêm mấy cái nữa, đến lúc nỡ mới ngừng , nắn nắn hai cái mới rút tay về.

 

Sau đó, Quý Vân Chu cởi nút áo ngủ của , cái bụng mềm nhũn mà nhịn suýt rơi nước mắt. Cố Trầm Phong thấy áo ngủ của mở hết, lộ cả cảnh bên trong thì kìm mà nuốt nước bọt, phản ứng cơ thể cũng lập tức xuất hiện.

 

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

Cố Trầm Phong cố gắng kiềm chế bản , xoay lưng . Thấy động tác , Quý Vân Chu mới nhận điều gì đó. Cậu bỗng thấy thẹn quá hóa giận — cái bụng nhỏ mềm mềm của thấy !

 

Bao giờ mới cơ bụng như chứ?

 

Ở cùng Cố Trầm Phong bao lâu nay, cũng thấy tập thể dục, cơ bụng? Chẳng lẽ là thiết lập nhân vật của tác giả?

 

Thôi kệ, chờ xong chương trình nhất định dậy sớm tập thể dục!

 

Nghĩ , Quý Vân Chu lập tức động lực trở , nhanh chóng mặc áo thun , chuẩn quần. Do gian trong lều quá nhỏ, lúc quần thì tay vô tình chạm Cố Trầm Phong.

 

Cố Trầm Phong tưởng xong , nên — liền thấy ngay đôi chân trắng nõn của Quý Vân Chu, làn da mềm mịn như đậu hũ .

 

Cố Trầm Phong chỉ liếc một cái lập tức . Ban đầu Quý Vân Chu cũng cảm thấy gì, nhưng nghĩ đến hành động liên tiếp của đối phương cộng thêm chuyện tối qua, chợt nhận giữa và Cố Trầm Phong gì đó giống nữa.

 

Cố Trầm Phong… ý với !

 

Nghĩ đến đây, mặt Quý Vân Chu đỏ bừng, nhanh chóng mặc quần và giày, với Cố Trầm Phong: “Tôi mặc xong , thể .”

 

Cố Trầm Phong mới , dậy cùng rời khỏi lều.

 

Bánh quy trong ba lô hôm qua ăn hết, nếu ăn sáng thì bọn họ tự kiếm nguyên liệu.

 

Cảm thấy cùng Cố Trầm Phong chút ngượng ngùng, Quý Vân Chu bèn : “Tôi nhặt nấm và củi trong rừng, bắt cá .”

 

Nói xong, đợi trả lời chạy theo con đường nhỏ tối qua từng qua. Cố Trầm Phong bóng lưng mà lắc đầu, để gian cho suy nghĩ nên cũng thong thả theo .

 

cách khá xa nên Quý Vân Chu phía còn Cố Trầm Phong đang theo . Cậu cầm túi về phía khu vực tối qua nhớ là nấm, hôm nay phía còn thêm một nhiếp ảnh gia cùng nên thấy sợ gì nữa.

 

Thấy nguy hiểm gì, thấy Quý Vân Chu đang chăm chú hái nấm, lẽ sẽ mất nhiều thời gian nên Cố Trầm Phong tách sang một con suối nhỏ bên cạnh để bắt cá.

 

Hái một ít nấm, Quý Vân Chu hào hứng quan sát xung quanh xem trái cây ăn . Cậu trái , bất ngờ phát hiện một cây ăn quả, treo đầy những quả vàng óng.

 

Cậu tiến gần , hình như là lê. Nhớ giọng Cố Trầm Phong khàn, nghĩ thể làm một món lê chưng đường phèn đường phèn cho . Nghĩ thế, kiễng chân cố với lấy trái cành, nhưng cao, với tới.

 

lúc đó, Christin từ phía bên tới, : “Vân Chu, ăn lê ? Để giúp.”

 

Quý Vân Chu đầu đáp: “Trái lê hái cho Cố Trầm Phong.”

 

Christin gượng một cái : “Không , coi như mặt xin .”

 

Quý Vân Chu vội vàng : “Không cần .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mot-giac-ngu-day-ke-thu-khong-doi-troi-chung-da-tro-thanh-ban-trai-cua-toi/chuong-32.html.]

Christin giơ tay hái trái lê đưa cho .

 

Quý Vân Chu áy náy : “Xin , nhớ chia lê mang ý nghĩa , nên cái lê giữ cho .”

 

Christin cảm thấy đầu óc chắc lừa đá mới theo đuổi Quý Vân Chu, nhưng càng khó theo đuổi thì càng khiến hứng thú.

 

Quý Vân Chu nghĩ, dù đây Christin luôn đối đầu với Cố Trầm Phong, nhưng bây giờ nhiệt tình giúp hái lê, nên cũng thấy ngại, liền : “Cảm ơn , bên còn mấy cây nấm nữa, đều là nấm độc, thể hái về ăn.”

 

“Tôi kiếm nguyên liệu khác đây, làm phiền nữa.”

 

Nói , rời , tìm chút thực phẩm cho lương thực chính, tìm thêm hoa quả.

 

Đi một vòng quanh núi, Quý Vân Chu phát hiện một cây đào, quả cây chín mọng nước, ngon. Cậu hái mấy quả cho túi, tìm xung quanh nhưng thấy loại nào thể thế lương thực, chỉ nhặt thêm ít ớt và rau dại, đó về chỗ hái nấm.

 

Lúc Christin rời , Cố Trầm Phong xách một túi cá từ con đường nhỏ bên cạnh . Quý Vân Chu bóng dáng , ngạc nhiên hỏi: “Sao cũng ở đây?”

 

Nhiếp ảnh gia theo Cố Trầm Phong lên tiếng: “Thầy Cố vẫn luôn theo từ phía , chỉ là thôi.”

 

Quý Vân Chu càng bất ngờ, nghĩ khi nào Cố Trầm Phong sợ sợ nên mới theo? Nghĩ tự nhiên thấy lòng ấm áp, mỉm với , lấy quả đào : “Tôi thấy giọng khàn, ăn miếng đào .”

 

Cố Trầm Phong quả đào trong tay , yết hầu khẽ lăn, ánh mắt cũng phần chiếm hữu. Quý Vân Chu thấy khó hiểu, đưa tay sờ mặt hỏi: “Sao ?”

 

Cố Trầm Phong động tác của , khẽ , đưa tay lau nhẹ má : “Ở đây bẩn , đồ ngốc.”

 

Quý Vân Chu lúc mới nhận tay dính đất, lúng túng Cố Trầm Phong, sang với hai nhiếp ảnh gia: “Đoạn cắt nhé!”

 

Nhiếp ảnh gia gật đầu, nhưng cắt thì chắc.

 

Biết , Quý Vân Chu hỏi luôn: “Thật sự cắt hả? Cho xem với.”

 

Hai nhiếp ảnh gia trả lời: “Cắt thì cắt, nhưng khu vực vẫn camera giám sát.”

 

“Cảnh thể cũng .”

 

Quý Vân Chu gì thêm, chỉ nhanh chóng thoát khỏi nơi hổ . Vừa : “Người .”

 

Cố Trầm Phong khẽ “ồ” một tiếng hỏi: “Vậy là ai?”

 

Quý Vân Chu nghĩ một lúc : “Tôi ở đây, .”

 

Nói xong chạy vụt , tiếp tục đề tài khiến bản hổ. Quý Vân Chu nhanh chóng chạy về khu cắm trại, lúc Christin và Ninh Thanh Đại đang nhóm lửa nấu ăn.

 

Christin thấy hai về, mừng rỡ : “Vân Chu, bọn thể ăn cùng ? Đồ ăn với Ninh tiểu thư nấu khó nuốt quá.”

 

Ninh Thanh Đại cũng bằng ánh mắt cầu cứu. Quý Vân Chu nghĩ ăn cùng cũng , đỡ với Cố Trầm Phong, nên định gật đầu thì về phía , dùng ánh mắt hỏi: “Tôi đồng ý , thì ?”

 

Cố Trầm Phong khẽ gật đầu. Quý Vân Chu bèn sang với hai : “Được thôi.”

 

Ninh Thanh Đại quên nhiệm vụ trông chừng Christin, liền : “Anh Chu, Phong, đến lúc đó hai chia ít thức ăn cho chúng , quấy rầy bữa ăn của vợ chồng son hai .”

 

Nghe cô gọi với Cố Trầm Phong là "vợ chồng son", tai Quý Vân Chu đỏ lên. Cậu vội xuống nhóm lửa để che giấu sự lúng túng, mặt cũng đỏ bừng, dám Cố Trầm Phong.

 

Vì Cố Trầm Phong xử lý xong cá ở bờ sông, nên lúc chỉ cần cắm que đưa cho Quý Vân Chu. Cậu thấy thì lập tức nhận lấy, nhưng ngón tay vô tình chạm tay , khiến ngại, khẽ rụt tay .

 

Quý Vân Chu nhát gan, dám . Vì gia vị, nhét luôn ớt miệng cá bắt đầu nướng. Cậu tập trung lật cá liên tục, bao lâu thì mùi thơm bắt đầu lan , cá nướng vàng óng. Quý Vân Chu hít một , gói cá bằng lá sen.

 

Sau khi nướng xong hết cá, Cố Trầm Phong cũng nấu xong canh nấm ớt. Quý Vân Chu dậy một chút, nhưng vì xổm lâu quá, chân tê rần, dậy bước mấy bước thì cảm giác như chân còn cảm giác, suýt nữa ngã về phía đống củi.

 

lúc sắp ngã, cổ áo ai đó nắm lấy, kéo mạnh một cái, cả liền ngã lòng Cố Trầm Phong. Quý Vân Chu kịp phản ứng, theo phản xạ đầu .

 

Rồi liền thấy ánh mắt sáng rực như của Cố Trầm Phong, còn mang theo ý . Cậu ngại, định đẩy , nhưng gõ nhẹ trán.

 

“Thật nên gì với em nữa, đồ ngốc.”

 

Giọng dịu dàng của Cố Trầm Phong khiến Quý Vân Chu chút quen, cảm thấy ngọt ngào trong lòng. Cậu bỗng quên cả việc đẩy , cứ thế tựa n.g.ự.c mắt . Cố Trầm Phong giơ tay gõ nhẹ sống mũi , cúi đầu áp mặt gần.

 

Quý Vân Chu vội : “Giờ vẫn đang chương trình đó!”

 

Loading...