Một Giấc Ngủ Dậy, Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Đã Trở Thành Bạn Trai Của Tôi - Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-04-26 03:06:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quý Vân Chu đầu , tức giận trừng mắt Christin, lạnh giọng : “Christin, hôm nay ăn t.h.u.ố.c nổ ?”

 

Christin ngờ nổi giận bất ngờ như , nhất thời ngớ . Quý Vân Chu chẳng buồn quan tâm, tiếp tục : “Cố Trầm Phong đắc tội gì với ? Từ lúc chương trình đến giờ cứ nhằm hoài.”

 

Ngay mặt ekip chương trình, Christin cũng thể : “Tôi với là tình địch, nên là thấy chướng mắt.”

 

Phát sóng chẳng thành tiểu tam ? (Dù đúng là thật.)

 

quá bận tâm đến sự nghiệp trong giới giải trí, dù nhà cũng tiền, nhưng chính vì thế càng thể làm mất mặt gia tộc, cho nên mới dám thẳng.

 

Christin mím môi, nên đáp thế nào, chỉ thấy Quý Vân Chu tiếp: “Nếu còn coi là bạn thì làm ơn đừng bắt nạt Cố Trầm Phong nữa.”

 

Christin cạn lời: “Tôi bắt nạt lúc nào?”

 

Quý Vân Chu bênh yêu mặt: “Ha, làm còn chối, đúng là chẳng dáng đàn ông.”

 

Christin tức đến mức hộc máu. Anh thật sự hiểu Cố Trầm Phong cho Quý Vân Chu uống t.h.u.ố.c mê gì, theo thì đây hai vốn chẳng hợp , giờ vì lý do gì mà ở bên , còn tình tứ như nữa.

 

Anh nhớ đến mấy bài báo đây, cảnh hai máy bay từng thèm liếc lấy một cái, trong lòng liền nảy sinh nghi ngờ: [Quý Vân Chu và Cố Trầm Phong khi nào đang giả vờ ? Hoặc là chia tay , chỉ là công bố?]

 

Nghĩ đến đây, Christin cảm thấy sắp chạm đến sự thật, tạm thời quyết định gây chuyện nữa để tránh khiến Quý Vân Chu phản cảm, định sẽ quan sát thêm để tìm chứng cứ chứng minh suy đoán của .

 

Nghĩ nên Christin : “Tôi bắt nạt , chẳng đang chương trình thực tế ? Tất cả chỉ là tạo hiệu ứng thôi.”

 

Quý Vân Chu nhạt: “Anh diễn thật quá, tưởng làm diễn viên bao nhiêu năm mà phân biệt thật giả ? Thế thì làm nghề coi như uổng .”

 

Ngay lúc định thêm, Cố Trầm Phong nhẹ nhàng xoa vành tai , : “Chu Chu, đừng chấp nhặt với làm việc chung, đáng.”

 

Cảm nhận tai xoa một cái, Quý Vân Chu lập tức quên mất định gì, chỉ ngơ ngác gật đầu: “Ừ, đúng.”

 

Cố Trầm Phong khẽ: “Vậy tiếp tục làm nhiệm vụ thôi.” Nói xong nhảy xuống lá sen, bế Quý Vân Chu đặt lên lá sen phía , đó lá sen lúc nãy, xuống : “Chu Chu, lên đây.”

 

“Ngồi lên vai .”

 

Quý Vân Chu ấp úng: “Cái lắm .”

 

Cố Trầm Phong nhẹ: “Bây giờ khán giả thích mấy kiểu thế mà, ?”

 

Quý Vân Chu lúng túng gãi cổ, từ từ bước lên lá sen. Cậu nhẹ cân nên dù hai cùng lá sen cũng chìm, vẫn vững vàng mặt nước.

 

Cậu lưng Cố Trầm Phong, hai tay vịn vai vắt chân lên vai . Tư thế khiến thấy hổ vô cùng, vì nhiệm vụ mà đúng là hy sinh quá nhiều.

 

Quý Vân Chu gắng chịu đựng cảm giác hổ, nghiêng về , bụng dán sát lên đầu Cố Trầm Phong, vạt áo kéo lên một chút, đúng để thấy khung cảnh bên trong.

 

Yết hầu Cố Trầm Phong chuyển động, giọng khàn khàn: “Xong ?”

 

Quý Vân Chu cố gắng với lấy đoá tuyết liên phía , chỉ còn cách một chút, nghiến răng vươn tay về phía , cuối cùng cũng hái hoa. Lúc đó giọng phát thanh cũng vang lên, nhưng cả hai chẳng còn tâm trí để .

 

Vì động tác của Quý Vân Chu làm lá sen bên còn vững, lập tức rơi tõm xuống ao, còn Cố Trầm Phong nhờ trọng tâm thấp nên chỉ ướt chân.

 

Khi rơi xuống nước, hai tách . Quý Vân Chu ngụp lặn vài cái mới lên, lau nước mặt, nhưng nước vẫn từ tóc chảy xuống ngừng.

 

Cậu bất lực lau mặt, vắt áo ướt, vắt xong thì một chiếc áo mùi chanh và hoa sen chụp lên đầu.

 

Giọng trầm thấp của Cố Trầm Phong vang lên: “Lau tóc , đừng để cảm.”

 

Quý Vân Chu cảm thấy ấm lòng, ngẩng đầu , lập tức thấy cơ bụng săn chắc của . Nghĩ đến việc cảnh chương trình sẽ phát sóng cho cư dân mạng xem, liền thấy thoải mái.

 

Cậu vội vàng đưa áo trả : “Anh mau mặc , thì cảm lạnh mất.”

 

Cố Trầm Phong gì, chỉ nhận áo tự tay lau tóc cho , lau cực kỳ cẩn thận như sợ cảm lạnh, khiến Quý Vân Chu ngại thấy ngọt ngào.

 

Cậu ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt đen láy của đang , sâu đến mức như hút cả linh hồn . Cậu ngây khuôn mặt , trai thật!

 

Sao mặt hảo thế ? Bảo nhiều fan như !

 

Sau khi lau khô tóc cho , thấy vẫn ngây , Cố Trầm Phong vui vẻ giơ tay gõ nhẹ lên trán : “Nghĩ gì đấy?”

 

Quý Vân Chu lúc mới thoát khỏi mê lực nhan sắc, lắp bắp đáp: “Không… gì.”

 

Cố Trầm Phong thấp giọng: “Thật ?”

 

Cậu ngượng ngùng “ừ” một tiếng, vội đổi đề tài: “À, bây giờ điểm , chắc chúng nên về nhỉ?”

 

Cố Trầm Phong đặt áo xuống: “Ừ, thôi.” Rồi chuẩn rời .

 

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

Quý Vân Chu vội ngăn : “Khoan , mặc áo .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mot-giac-ngu-day-ke-thu-khong-doi-troi-chung-da-tro-thanh-ban-trai-cua-toi/chuong-29.html.]

 

Cố Trầm Phong đầy ẩn ý: “Sao nhất định mặc áo?”

 

Quý Vân Chu “ờm” một tiếng, nghĩ đến việc thói ở sạch, thêm áo ướt, hình như cũng nhất thiết mặc…cuối cùng cũng tìm lý do nào.

 

Cố Trầm Phong cũng định để gì, trực tiếp mặc áo .

 

Quý Vân Chu sững , nhịn hỏi: “Anh thói ở sạch ? Sao mặc cái áo lau đầu em?”

 

Cố Trầm Phong đưa tay xoa đầu : “Chẳng bẩn tí nào, còn thơm nữa là khác.”

 

Quý Vân Chu lầu bầu: “Sao cứ xoa đầu em hoài , xoa đầu ?”

 

Cố Trầm Phong đáp: “Vì đầu em sờ hơn.” Rồi xoa thêm mấy cái nữa. Quý Vân Chu vội né khỏi tay về phía bờ, Cố Trầm Phong cũng đuổi theo. Christin bên hai phớt lờ.

 

Quý Vân Chu về phía bờ cảm thấy quần áo của Cố Trầm Phong dường như dính pheromone của , mặc lên khiến cảm thấy lạ lẫm dễ chịu, mà chính cũng lý giải .

 

Nếu là thuộc thế giới ABO thì chắc chắn sẽ hiểu, hành vi chẳng khác nào một cách tuyên bố chủ quyền với khác.

 

Quý Vân Chu nghĩ mãi , thế là dứt khoát nghĩ nữa. Cậu leo lên bờ, đợi Cố Trầm Phong, đó cùng tới mép Vách Tiên Nữ. Cách bọn họ đến thế nào thì giờ như . Quý Vân Chu mặt mày u sầu đeo găng tay, cài đai an .

 

Cố Trầm Phong cũng sẵn sàng, một nữa lưng về phía Quý Vân Chu xổm xuống.

 

Quen tay quen việc, Quý Vân Chu làm màu nữa, trực tiếp sấp lên lưng vòng tay ôm lấy cổ .

 

Sau đó, Cố Trầm Phong bước đến mép đá, do dự nhảy thẳng xuống . Quý Vân Chu còn tưởng sẽ trèo xuống như lúc , ngờ nhảy thẳng. Trong khoảnh khắc đó, tiếng gió rít bên tai khiến sợ đến mức dám thốt tiếng, mắt nhắm chặt, hai chân cuốn chặt lấy eo Cố Trầm Phong.

 

Mãi đến khi cả hai đáp xuống tấm đệm khí bên , Quý Vân Chu mới dám mở mắt , nhưng lúc sợ đến mức chân mềm nhũn, còn chút sức nào để trèo xuống khỏi lưng Cố Trầm Phong, chỉ thể vùi đầu cổ như đà điểu trốn tránh.

 

Cảm nhận thở nóng rực bên cổ, Cố Trầm Phong bật khe khẽ, đó cõng rời khỏi tấm đệm khí, thẳng về khu trại.

 

Về đến nơi, Quý Vân Chu mới miễn cưỡng xuống khỏi lưng , quần áo cả hai đều ẩm. Cố Trầm Phong : “Cậu lều đồ ngủ , nhóm lửa.”

 

Quý Vân Chu gật đầu, chui trong lều. Cố Trầm Phong thì nhặt nhạnh nhánh cây xung quanh, nhóm lên một đống lửa, cuối cùng dựng giá đỡ lên .

 

Anh nhóm xong, Quý Vân Chu bước , mặc bộ đồ ngủ bằng lụa đen. Bộ đồ ngủ đen khiến nước da trắng nõn, vóc dáng nhỏ nhắn của càng nổi bật. Tóc còn ướt, dính gương mặt, càng làm tăng thêm vẻ hấp dẫn mơ hồ. Cố Trầm Phong âm thầm cảm thấy may mắn vì Christin ở đây.

 

nhớ xung quanh vẫn còn đoàn phim, lập tức nhận lấy bộ đồ cầm đẩy trở trong lều. Quý Vân Chu đẩy mà vẫn hiểu chuyện gì đang xảy .

 

Cậu ngơ ngác Cố Trầm Phong bước , hỏi: “Anh đẩy làm gì?”

 

Cố Trầm Phong nghiêm túc năng bừa bãi: “Bên ngoài thể rắn.”

 

Quý Vân Chu nghi ngờ: “Thật giả đấy?”

 

Cố Trầm Phong đáp tỉnh rụi: “Tôi chỉ thể. nghĩ xem, trong núi thiếu rắn ?”

 

Quý Vân Chu ngoan ngoãn lắc đầu, đó liền cầm lấy ba lô đặt ở góc lều bắt đầu lục tìm. Tìm mãi cuối cùng cũng tìm thấy thứ cần đưa cho Cố Trầm Phong, nhưng khi , phát hiện cởi quần từ lúc nào.

 

Ở góc , lỡ thấy một thứ nên thấy. Càng càng cảm thấy đáng sợ, vội vàng mặt , ném đồ qua cho Cố Trầm Phong, : “Anh mau mặc quần rắc bột đuổi rắn quanh lều , .”

 

Cố Trầm Phong đáp khẽ một tiếng mặc quần , cúi nhặt lọ bột ngoài.

 

Thấy khỏi, Quý Vân Chu mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong đầu vẫn cứ tua tua cảnh tượng , nhịn mà gào thét trong lòng: [A a a a a a a a a a a a!]

 

Một lúc , Cố Trầm Phong lều, mặt Quý Vân Chu vẫn còn đỏ bừng bất thường. Cố Trầm Phong thấy thì đưa tay sờ trán , Quý Vân Chu cảm nhận độ ấm từ tay , chút kích động hỏi: “Anh làm gì ?”

 

Cố Trầm Phong vô tội đáp: “Tôi thấy mặt đỏ quá, sợ sốt.”

 

Quý Vân Chu hổ đáp: “À, chỉ kích động thôi.”

 

Cố Trầm Phong : “Không , là do nên nhắc đến rắn, dọa sợ ?”

 

Quý Vân Chu gãi tai : “Cũng đến nỗi.”

 

“Tôi thấy nóng thôi.”

 

Nghe , Cố Trầm Phong lục trong ba lô lấy một tấm bìa cứng đưa cho : “Quạt cho mát .”

 

Quý Vân Chu nhận lấy bìa cứng, thầm nghĩ Cố Trầm Phong cũng khá chu đáo đấy chứ, đây phát hiện nhỉ? Ồ đúng , đây bọn họ là kẻ thù đội trời chung, bây giờ thành bạn .

 

Hóa Cố Trầm Phong chăm sóc bạn bè như đấy.

 

Quý Vân Chu quạt gió nghĩ, đạo diễn giao nhiệm vụ gì, cũng chẳng nên làm gì tiếp. Bên ngoài thể rắn, chẳng khỏi lều. cứ trong lều với Cố Trầm Phong thế cũng thấy là lạ, thế là lấy điện thoại g.i.ế.c thời gian.

 

Ngồi một lúc, Quý Vân Chu cảm thấy chân tê, liền duỗi . duỗi chân , liền cảm thấy cổ chân một bàn tay to nắm lấy. Cậu hốt hoảng hỏi: “Anh định làm gì ?”

 

Loading...