Một Giấc Ngủ Dậy, Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Đã Trở Thành Bạn Trai Của Tôi - Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-04-25 12:32:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quý Vân Chu vẻ mặt vô tội của Cố Trầm Phong, trong lòng bắt đầu hoài nghi, chẳng lẽ hôm qua hiểu lầm ? mấy dấu vết là từ ?

 

Nghĩ , Quý Vân Chu nghi hoặc hỏi:

 

“Tôi hỏi , tối qua làm gì ?”

 

Cố Trầm Phong thấy dáng vẻ truy hỏi của liền nghĩ sai , cố tình làm vẻ mờ ám, : “Tôi còn thể làm gì chứ?”

 

Tim Quý Vân Chu lỡ một nhịp, thấy Cố Trầm Phong thở dài :

“Chỉ véo má một cái thôi mà.”

 

Quý Vân Chu vẫn nghi ngờ hỏi:

“Chỉ ?”

 

Cố Trầm Phong thành thật đáp:

“Còn giúp quần áo nữa.”

 

Quý Vân Chu nhíu mày:

“Nếu làm gì thì mấy dấu là từ ?”

 

Cố Trầm Phong lập tức hiểu hiểu lầm , liền :

“À, cái đó …”

 

Anh cố tình rõ chân tướng, chỉ hỏi: “Còn đau ?” Vừa hỏi chăm chú quan sát biểu cảm đổi liên tục của Quý Vân Chu.

 

Quý Vân Chu nghiến răng:

“Không đau!”

 

Cố Trầm Phong yên tâm gật đầu: “Vậy thì . nhớ đường, đừng đ.â.m tủ nữa.”

 

Nghe xong câu đó, Quý Vân Chu thở phào, hỏi: “Ý là tối qua bọn gì xảy ?”

 

Cố Trầm Phong đầy hứng thú : “Nhìn như chút thất vọng nhỉ?”

 

Quý Vân Chu trừng mắt : “Không thể nào!”

 

Cố Trầm Phong nhún vai:

“Thật ? Tôi thấy như mong đợi tối qua chuyện gì xảy .”

 

Quý Vân Chu quả quyết:

“Tuyệt đối !” Vừa đưa tay làm dấu chữ x.

 

Cố Trầm Phong thản nhiên:

“Tôi bôi t.h.u.ố.c cho , chẳng lẽ định cảm ơn ?”

 

Quý Vân Chu khẩy:

“Cảm ơn kiểu hả? Tôi đ.á.n.h một trận cho mặt, ai bảo cố tình trêu !”

 

Dứt lời làm bộ nhào tới đánh, nhưng Cố Trầm Phong lập tức bắt lấy tay , kéo thẳng lòng hỏi:

“Cậu đang tự chui lòng ?”

 

Quý Vân Chu vội vàng phủ nhận: “Anh nghĩ khả năng ?”

 

Cố Trầm Phong khẽ:

“Sao khả năng?”

 

Quý Vân Chu trợn mắt thật to, dùng tay đẩy nhanh chóng thoát khỏi vòng tay , chuẩn trở về phòng.

 

Cố Trầm Phong bóng lưng : “Tôi thứ lắm, xem ?”

 

Quý Vân Chu đầu:

“Không xem.”

 

Ngay đó, thấy tiếng của chính vang lên từ video: “Đàn ông, cất mấy trò nhỏ nhặt đó ! Tôi chơi cái kiểu !”

 

Cậu lập tức khựng , đầu óc đầy ắp những câu như “Cái gì ?”, “Tôi là ai? Đây là ?”, “Chắc chắn .”

 

Quý Vân Chu giả vờ như trong video , nhưng thấy giọng của Cố Trầm Phong vang lên:

 

“Quý Vân Chu, say .”

 

“Không ! Anh đừng bậy!”

 

Nghe tới đây, Quý Vân Chu chỉ c.h.ử.i thề. Cậu lập tức chạy đến bên Cố Trầm Phong, thấy trong video đang ghế, say xỉn lảm nhảm đủ thứ linh tinh.

 

Toàn mấy câu kiểu “Đàn ông, mà còn quyến rũ nữa...”, “Tiểu Vương, đuổi ngoài cho !” và hàng tá mấy lời hổ nhớ .

 

Người như hóa đá, trừng mắt Cố Trầm Phong:

“Tắt ngay!”

 

Cố Trầm Phong né sang bên, vẫn tiếp tục bật video. Quý Vân Chu thấy trong clip đang tự selfie, như một thằng ngốc.

 

Không thể chịu nổi nữa, đúng là lịch sử đen!

 

Cậu lập tức lao Cố Trầm Phong: “Xoá ngay cho !”

 

Cố Trầm Phong bình tĩnh đáp:

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

“Không.”

 

Rồi còn thêm: “Đây là kỷ niệm của hai chúng mà.”

 

Quý Vân Chu nhịn nổi rên “ọe~”, trợn mắt :

“Anh cố ý chơi đúng ? Được , thắng!”

 

Nói xong giơ ngón cái lên, nhân lúc Cố Trầm Phong để ý liền nhào tới giật điện thoại.

 

Đáng tiếc Cố Trầm Phong phòng từ , lập tức tắt máy nhét túi quần, đắc ý .

 

Không nghĩ ngợi, Quý Vân Chu thò tay túi quần , định lấy điện thoại. chẳng may chạm trúng chỗ " thể tả", dẫn đến chuỗi hành động càng " thể ".

 

Lúc , Quý Vân Chu ngửi thấy mùi hương chanh thoang thoảng trong khí, khiến đầu óc mơ màng. Cậu nhanh chóng hồn, vội vàng chạy về phòng và đóng sầm cửa .

 

Đột nhiên ló đầu :

“Anh mau tiêm t.h.u.ố.c ức chế !”

 

Cố Trầm Phong hình như thấy, vẫn chằm chằm. Quý Vân Chu sợ đến nỗi lập tức đóng cửa , nhưng mùi hương pheromone nồng đậm vẫn xuyên qua cánh cửa tràn , khiến mặt đỏ bừng, chân mềm nhũn suýt sụp xuống đất.

 

Cậu cảm thấy tình hình , vội chạy đến bàn đầu giường lấy t.h.u.ố.c ức chế, vội quá quên cả khóa cửa.

 

Vừa định tiêm tay, tay ai đó giữ chặt . Quý Vân Chu ngẩng lên thì thấy ánh mắt Cố Trầm Phong như sói đói, buột miệng : “Đại ca, bình tĩnh chút !”

 

Ánh mắt Cố Trầm Phong trở nên u tối hơn, nhiệt độ cơ thể cũng tăng cao, nguy hiểm.

 

Ánh mắt Quý Vân Chu như một miếng bánh ngọt, ánh chứa đầy ý chiếm hữu, cúi đầu định hôn .

 

Quý Vân Chu thấy mặt càng lúc càng gần, vội lấy tay chắn mặt . Không ngờ Cố Trầm Phong l.i.ế.m lòng bàn tay một cái. Quý Vân Chu giật rụt tay , hai chóp mũi suýt đụng . Cậu vùng vẫy nhưng giữ chặt gáy.

 

Ngay lúc nghĩ sẽ hôn , thì Cố Trầm Phong bất ngờ dừng , ánh mắt khôi phục chút lý trí, dậy :

“Xin .”

 

Quý Vân Chu cũng rộng lượng: “Không , cũng cố ý.”

 

Nghe , Cố Trầm Phong như thở phào nhẹ nhõm. Anh cảm thấy nên ở nữa, bèn : “Tôi về đây.”

 

Quý Vân Chu gật đầu lia lịa, gương mặt lộ rõ vẻ "mau ". Cố Trầm Phong tức nghiến răng, nhưng dù A và O cũng khác , gì thêm mà rời .

 

Chờ khỏi, Quý Vân Chu mới thở phào. Cái tính để bụng của chắc chắn sẽ nhớ chuyện gọi là “đại ca”, may mà sai, nếu chắc ép gọi “ trai” thật.

 

từng gọi thật . May là nhớ, nếu nhớ chắc tìm chỗ nào chui xuống đất mất.

 

Thoát nạn , Quý Vân Chu lôi điện thoại tiểu thuyết, vui quá còn b.ắ.n mấy cái pháo hoa ủng hộ, chân cũng khua khoắng nhịp theo.

 

Đột nhiên trong phòng vang lên tiếng "ục ục", Quý Vân Chu mới sực nhớ từ nãy giờ lo cãi với Cố Trầm Phong, ăn gì. Cậu vội vàng rời khỏi phòng xem trong bếp gì ăn .

 

Vừa mở cửa thấy ngoài cửa một cái hộp vuông. Đây là Cố Trầm Phong mua để xin ? cái hộp trắng thắt nơ hồng trông cũng... nữ tính quá ?

 

Thẩm mỹ của Cố Trầm Phong vấn đề ?

 

Quý Vân Chu chê bai, nhưng tò mò trong hộp gì, bèn xách phòng mở . Bên trong là một chiếc bánh kem dâu tây, màu hồng hồng xinh xinh khiến hoài nghi, đàn ông ăn cái thật ?

 

Cậu thề sẽ ăn!

 

vài giây , bụng “ọc ọc ọc...” Quý Vân Chu lộ rõ vẻ giằng co, đói quá , cuối cùng tức tối cầm thìa xúc một miếng bánh lớn, ăn nhai ngấu nghiến.

 

Kem mịn, dâu ngọt ngào, hề ngấy, chua chua ngọt ngọt, mềm tan trong miệng…ngon luôn! Bánh bông lan bên cũng mềm xốp, ăn trơn tru dễ nuốt. Trời ơi đời món bánh dâu ngon đến thế?

 

Huhu, bánh dâu yyds (mãi đỉnh)!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mot-giac-ngu-day-ke-thu-khong-doi-troi-chung-da-tro-thanh-ban-trai-cua-toi/chuong-23.html.]

Cậu tận hưởng ăn xong, còn nhón miếng sô cô la trang trí phía c.ắ.n một miếng. Vị đắng nhẹ đủ, mượt và hề ngọt gắt. Vừa ăn xong thì QQ của Cố Trầm Phong gửi tới:

 

“Ngon ?”

 

Quý Vân Chu định nhắn: “Ngon lắm.” Nghĩ nghĩ xóa , gõ : “Cũng bình thường.”

 

Cố Trầm Phong gửi một chữ “Ồ.” Cậu thấy cũng nhắn nữa.

 

Nửa tiếng , cảm thấy khát, rót nước thì thấy Cố Trầm Phong đang cửa sổ uống cà phê. Dù mua bánh xin , nhưng vẫn định tha thứ, ai bảo chịu xóa video.

 

Nghĩ , giả vờ lơ , bước qua thì nhẹ:

“Quý Vân Chu, bao nhiêu tuổi mà còn để kem dính ở khóe miệng?”

 

Quý Vân Chu lấy tay quệt miệng, thấy kem dính tay, mắt đảo một vòng tiến gần.

 

Để khiến đối phương cảnh giác, còn lảng sang chuyện khác:

“Cố Trầm Phong, tuổi gì còn ?”

 

Cố Trầm Phong nhướng mày:

“Thật sự là .”

 

Quý Vân Chu trợn mắt:

“Không thì thôi.” Dứt lời liền bất ngờ phóng đến mặt , quệt kem tay lên mặt nhanh chóng rút lui.

 

Cố Trầm Phong giữ lấy ly cà phê trong tay, chỉ thể trơ mắt chạy về phòng, còn làm mặt với khi đóng cửa.

 

Cố Trầm Phong đuổi theo, ngược như ma xui quỷ khiến, đưa tay quệt kem mặt, đưa miệng nếm thử, nghĩ bụng:

 

"Khá ngọt đấy."

 

Bên , khi Quý Vân Chu trở phòng thì liền nhào lên giường ha hả, tay cũng ngừng vỗ đập chăn, nhớ cảnh tượng cảm thấy cực kỳ sảng khoái!

 

Ai bảo ăn linh tinh chứ!

 

Hừ hừ!

 

Quý Vân Chu một hồi lâu, cảm thấy khát nước hơn, nhẹ nhàng tới cửa, dán tai ngóng động tĩnh bên ngoài. Không thấy tiếng Cố Trầm Phong, liền mở hé cửa thử một chút, ló đầu quan sát.

 

Sau đó lập tức thấy Cố Trầm Phong đang ở đầu bên , liền vội vàng rụt đầu , định đóng cửa, nhưng Cố Trầm Phong dùng chân chặn .

 

Cố Trầm Phong nửa nửa Quý Vân Chu, :

"Bảo bánh kem bình thường? Vậy mà ăn tới mức dính đầy mặt mũi?"

 

Quý Vân Chu biện bạch:

"Trên đó nhiều kem quá, ăn một miếng là dính thôi."

 

Cố Trầm Phong tin: "Thật ?"

 

Quý Vân Chu ưỡn thẳng lưng, : "Tất nhiên."

 

Ánh mắt Cố Trầm Phong lướt qua đỉnh đầu , về chiếc hộp bánh trống trơn bàn, hỏi: "Thế hộp bánh hết sạch ?"

 

Quý Vân Chu nghẹn lời, liền thúc giục: "Anh mau , ngủ trưa."

 

Cố Trầm Phong chỉ mặt , : "Muốn cũng , lau sạch kem mặt ."

 

Quý Vân Chu đáp: "Ái chà, tay bẩn , tự lau ."

 

Cố Trầm Phong khẽ : "Tôi ngại."

 

Quý Vân Chu trừng mắt:v" ngại!"

 

Cố Trầm Phong nhún vai: "Vậy làm đây?"

 

Anh xoa cằm: "Để nghĩ xem nào."

 

Rồi : "Hay gọi một tiếng “ trai” cho xem?" ngay lập tức phủ quyết: "Không , tối qua gọi , đổi cái khác."

 

Quý Vân Chu trừng mắt: "Tôi thể gọi trai ?"

 

Cố Trầm Phong lấy điện thoại : "Muốn phát ?"

 

Quý Vân Chu điềm tĩnh:

"Phát ." Dù cũng tin.

 

Sau đó, liền thấy tiếng mang theo giọng :

"Anh trai, nhẹ một chút…huhu…"

 

Quý Vân Chu sững :

"Đệt! Sao thế !"

 

Cậu khi say rượu thành như ? Sau tuyệt đối thể uống rượu nữa! Có đ.á.n.h c.h.ế.t Cố Trầm Phong cũng uống!

 

Tuy trong lòng đau khổ, nhưng vẫn nở nụ gượng hỏi: "Anh thế nào mới chịu xóa đoạn ghi âm , còn cả video đêm qua nữa?"

 

Cố Trầm Phong lắc đầu: "Không , giữ làm kỷ niệm."

 

Quý Vân Chu cảm giác huyết áp sắp tăng, như : "Anh chắc chứ?"

 

Cố Trầm Phong điềm đạm đáp:

"Chắc."

 

Quý Vân Chu lạnh:

"Được lắm, Cố Trầm Phong, chờ đó!" Tối nay xem chỉnh thế nào! Phải chụp điểm yếu của mới !

 

Nói xong, thừa lúc Cố Trầm Phong chú ý liền đẩy ngoài, đó đóng cửa mạnh tay. Trong phòng, nghỉ ngơi hơn nửa tiếng mới ngoài, vì buổi chiều vẫn còn diễn cốt truyện. May là cốt truyện hôm nay khá nhẹ nhàng, chỉ cần đến mấy điểm du lịch trong thành phố check-in và chụp ảnh là .

 

Dù là ngoại truyện bảy ngày du lịch, nhưng tác giả cũng thể chi tiết từng ngày , chắc chắn ngày lược ngày tả rõ!

 

Hơn nữa hôm nay mấy cảnh " hổ", nên thứ diễn nhẹ nhàng. Hai nhanh chóng thành nhiệm vụ, đó tới một nhà hàng ăn tối. Cậu ăn uống bình thản, đó cùng đối phương trở về căn nhà gỗ trong vườn hoa Tulip, suốt quãng đường đều yên tĩnh.

 

Yên tĩnh đến mức bất thường khiến Cố Trầm Phong cảm thấy chắc chắn đang âm mưu gì đó.

 

Trong khi đó, Quý Vân Chu Cố Trầm Phong cảnh giác, phòng liền đặt một đơn hàng ứng dụng đồ ăn. Đến khi shipper tới, lén mở cửa sổ, nhận lấy túi hàng.

 

Rạng sáng hôm đó, Quý Vân Chu lấy trong túi nào là bút màu, kẹp tóc hình dâu tây, găng tay da… hề hề một tiếng nhắn tin cho Cố Trầm Phong. Thấy trả lời, tin nhắn cũng , yên tâm rời khỏi phòng, dùng chìa khóa dự phòng lén mở cửa phòng ngủ của , vô cùng mong đợi dáng vẻ Cố Trầm Phong khi đeo kẹp tóc dâu tây.

 

Quý Vân Chu lặng lẽ đến bên giường, gương mặt yên tĩnh đang ngủ của Cố Trầm Phong, thở phào một , lấy bút màu , mượn ánh trăng định vẽ lên mặt . ngay khi đầu bút sắp chạm mặt, cổ tay một bàn tay nắm chặt.

 

Tiếng "tách" vang lên, đèn ngủ bật sáng, ánh sáng chói khiến Quý Vân Chu dùng mu bàn tay che mắt. Khi thích nghi mới bỏ tay xuống, thấy Cố Trầm Phong chẳng hề vẻ buồn ngủ, trái còn tỉnh táo.

 

Cậu kinh ngạc hỏi: "Anh ngủ ?"

 

Cố Trầm Phong nhàn nhạt :

"Nhìn biểu hiện ban ngày của thể nào cũng sẽ tập kích bất ngờ."

 

Quý Vân Chu la oai oái: "Anh gian quá đấy!"

 

Cố Trầm Phong đáp gọn lỏn:

"Binh bất yếm trá*."

 

(* Binh bất yếm trá: nghĩa là trong chiến tranh, dùng mưu mẹo lừa đối phương là điều chính đáng, kiêng kỵ.)

 

Quý Vân Chu hừ một tiếng, định rút tay về nhưng tay Cố Trầm Phong nắm chặt, chỉ còn cách trừng mắt lườm , cố g.i.ế.c bằng ánh mắt.

 

Cố Trầm Phong liếc mắt :

"Làm nũng cũng vô dụng."

 

Quý Vân Chu tức nổ tung: "Ai làm nũng?"

 

Cố Trầm Phong khẽ hé môi một chữ: "Cậu."

 

Quý Vân Chu im lặng vài giây : "Anh đúng là vấn đề về mắt."

 

Tiếp đó thở dài: "Anh quả thật nên khám bác sĩ ."

 

Cố Trầm Phong nghiêm túc :

"Quý Vân Chu, phát hiện nhận thức của về bản chính xác."

 

"Thứ nhất, là một omega, tự tiện phòng một alpha đang trong thời kỳ mẫn cảm, sẽ xảy chuyện gì ?"

 

Quý Vân Chu lẩm bẩm: "Anh tiêm t.h.u.ố.c ức chế ?"

 

Cố Trầm Phong một cái, đáp: "Thuốc ức chế vạn năng."

 

"Ví dụ như bây giờ."

 

Ánh mắt khẽ liếc xuống . Quý Vân Chu: "..."

 

Loading...