Một Giấc Ngủ Dậy, Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Đã Trở Thành Bạn Trai Của Tôi - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-04-24 11:56:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn đôi mắt to tròn long lanh của Quý Vân Chu, Cố Trầm Phong như ma xui quỷ khiến cúi đầu xuống, ghé sát tai :
“Không , lỡ phóng viên bắt gặp, tưởng chúng đang gặp trục trặc tình cảm thì ?”
Quý Vân Chu nhịn mà châm chọc:
“Ở tận nước ngoài thế , làm gì phóng viên theo sát tụi chứ?”
Cố Trầm Phong khẽ , môi gần sát cổ :
“Cậu , chẳng đang chụp ảnh ? Nhỡ đăng lên mạng xã hội, bất cẩn lọt lên hot search, fan trong nước thấy thì ?”
Quý Vân Chu liếc mắt lườm :
“Sao tự luyến thế? Tưởng chỉ một tấm ảnh là đủ leo lên hot search IMS hả?”
Cố Trầm Phong nhẹ:
“Không tự luyến, mà là tự tin nhan sắc của .”
Quý Vân Chu nổi da gà, liếc với vẻ kì lạ:
“Anh ai nhập đấy chứ?”
Cố Trầm Phong gõ nhẹ lên trán một cái:
“Cậu đang nghĩ gì thế? Chẳng lẽ thấy ?”
Quý Vân Chu huých cùi chỏ :
“Làm gì !”
Cố Trầm Phong xoa đầu :
“Tôi ngay mà, chỉ là tự ti quá mức, đến cả lời thật lòng của đây cũng tin.”
Quý Vân Chu bực phản bác:
“Anh hiểu tiếng ?”
Cố Trầm Phong thở dài, :
“Tiểu Quý , nóng nảy quá, như .”
Quý Vân Chu lạnh lùng đáp:
“Tôi thấy đúng là đ.á.n.h một ngày là chịu nổi.”
Dứt lời vươn tay véo eo , Cố Trầm Phong như đoán , liền nhanh chóng nắm lấy tay , còn quên bóp nhẹ một cái, cảm giác mềm mềm trong tay khiến nỡ buông.
Quý Vân Chu giật tay , :
“Thích thế thì về bóp móng ch.ó của .”
Cố Trầm Phong cố tình chọc : “Tôi bóp thật đấy.”
Nói , đưa tay còn bóp nhẹ cổ , chạm trúng chỗ nào mà Quý Vân Chu như điện giật, tê dại. Cảm giác quá xa lạ, chỉ cho là tĩnh điện. Quả nhiên với Cố Trầm Phong đúng là xung khắc.
Thấy phản ứng gì, Cố Trầm Phong cũng mất hứng, sợ giận nên thu tay , ngoan ngoãn khoác vai chỉ khóm hoa tulip vàng bên cạnh: “Đi thôi, qua xem thử.”
Quý Vân Chu theo tay chỉ, trông thấy những áng mây rực rỡ như dải lụa do tiên nữ dệt, hoa tulip vàng rực rỡ lay động trong gió, kết hợp như một bức tranh tuyệt khiến ngẩn ngơ quên cả giận .
“Nơi quá!”
Cậu chăm chú cảnh sắc mắt, nhận ánh mắt Cố Trầm Phong rơi lên từ khi nào. Tới khi định thần mới nhớ rút điện thoại chụp ảnh.
Quý Vân Chu chụp vài góc khác , đó ảnh trong điện thoại, tiếc nuối :
“Đáng tiếc mấy tấm chẳng thể nào ghi hết vẻ nơi .”
Cố Trầm Phong trầm ngâm:
“Điện thoại thể so với máy ảnh, đến nhớ mang máy theo.”
Quý Vân Chu gật đầu:
“Cũng đành thôi.”
Thấy tâm trạng trùng xuống, Cố Trầm Phong :
“Đi tiếp nhé, hình như trong cốt truyện nhắc chỗ phía một chiếc xích đu.”
Quý Vân Chu chút hứng thú, ánh mắt sáng lên, cả hai cùng đến chỗ xích đu. Chiếc xích đu đó trông vô cùng mộng mơ, trắng sữa, hai bên còn khung quấn ren và hoa tulip trắng, đến nao lòng.
Cố Trầm Phong chủ động bước xích đu hiệu cho Quý Vân Chu xuống, khách sáo, cảm thấy xích đu bắt đầu đung đưa, cơ thể nhẹ nhàng bay bổng trong trung.
Mỗi khi đu lên cao, thể thấy căn nhà đỏ nhỏ xinh giữa biển tulip, mái còn cánh quạt gió màu nâu, thật mắt.
Quý Vân Chu với Cố Trầm Phong:
“Đừng đẩy nữa, hai đứa cùng lấy chân đạp .”
Nghe , Cố Trầm Phong liền dừng tay. Quý Vân Chu dùng chân kìm xích đu , đó cũng cạnh , cả hai cùng dùng chân đạp, xích đu tiếp tục đung đưa.
Không khí giữa hai lúc hài hòa, Quý Vân Chu đầu , :
“Tôi phát hiện cũng đáng ghét như tưởng.”
Cố Trầm Phong phía đáp:
“Tôi cũng .”
Quý Vân Chu vui vẻ:
“Tôi từng nghĩ chúng sẽ lúc hòa thuận như thế .”
Cậu càng càng hăng:
“Nói thật, lúc mới quen , ngờ quan hệ tệ đến thế. Tôi xin , ngoài miệng , lưng trả thù.”
“Lúc đó nghĩ chỉ giỏi mồm mép thôi, thật thì nhỏ nhen cực kỳ.”
Cố Trầm Phong liếc một cái, phục :
“Tôi thấy nhỏ nhen là chứ?”
Quý Vân Chu trừng mắt:
“Nói bậy! Tôi nhỏ nhen chỗ nào?”
Cố Trầm Phong sang lườm : “Hừ, đ.á.n.h xong còn xin , bảo: “Coi như đ.á.n.h quen, làm bạn nhé.”
Kết quả trưa hôm chào , cố ý đầu chuyện với Lâm Ngữ.”
Quý Vân Chu sửng sốt:
“Anh chào khi nào? Tôi thấy, thật mà, cố tình .”
Cố Trầm Phong thấy gương mặt chân thành của , đành :
“Thôi thì tin một .”
Quý Vân Chu trừng mắt to hơn:
“Tin một là ? Tôi đáng tin ?”
Rồi lật sổ nợ:
“Còn thì ? Anh cố tình ném bóng rổ .”
Cố Trầm Phong bất đắc dĩ đáp:
“Tôi xin còn gì, cố ý.”
Quý Vân Chu khoanh tay lạnh:
“Hừ, là gương mặt đại diện của đội bóng rổ, thể ném trượt?”
Cố Trầm Phong :
“Sao thể? Edison* khi phát minh bóng đèn còn thất bại hàng ngàn mà.”
Quý Vân Chu bắt chước giọng :
“Vậy , cũng “tin một ”.”
“Thế lúc xếp hàng dẫm chân , lấy nước thì làm đổ bình giữ nhiệt của , đường thì va vai , mấy chuyện đó cũng là vô tình ?”
Cố Trầm Phong thở dài:
“Thật đấy, là trùng hợp thôi.”
Quý Vân Chu nhướng mày hỏi:
“Nếu đổi là , tin ?”
Cố Trầm Phong đáp thẳng:
“Tin chứ, ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mot-giac-ngu-day-ke-thu-khong-doi-troi-chung-da-tro-thanh-ban-trai-cua-toi/chuong-19.html.]
Quý Vân Chu phản bác:
“Vậy chuyện bảo thấy chào, tin.”
Cố Trầm Phong thở dài thật sâu:
“Giờ tin .”
Anh tiếp:
“Mấy chuyện đó cố ý, thật sự chỉ là trùng hợp, tin ?”
Quý Vân Chu hì hì:
“Xin nhé, vẫn tin, đời lắm trùng hợp thế ? Có thì cũng vì trong lòng ý kiến với nên mới thành “trùng hợp”.”
Cố Trầm Phong khẩy:
“Nói , lúc năm nhất làm rơi quần áo của trong phòng tắm cũng là cố ý hả?”
Quý Vân Chu cứng miệng:
“, cố ý đấy, thì ? Anh định làm gì ?”
Cố Trầm Phong nghiến răng:
“Tôi thể làm gì ?”
Quý Vân Chu bắt đầu thấy hối hận. Sáng mới giúp , chiều cãi , mà tin , khiến tủi , chu môi :
“Lúc đó cố ý tin, giờ cố ý thì tin. Hừ, trong lòng là đồ xa ?”
Cố Trầm Phong luống cuống, vội vàng giải thích:
“Không, từng nghĩ . Trong lòng , luôn là .”
Quý Vân Chu bán tín bán nghi:
“Thật ?”
Cố Trầm Phong gật đầu chắc nịch: “Thật.”
Anh tiếp:
“Nghĩ , đúng là . Cậu từng l..m t.ì.n.h nguyện viên cứu động vật, giúp bạn học giải bài, bạn bè gặp rắc rối cũng lên tiếng, fan suýt ngã, còn đỡ .”
“Chỉ là lúc mới đại học, cảm xúc chi phối, cộng với thái độ của lúc đó cũng , thế là quan hệ tụi dần.”
Anh : “Nghĩ kỹ thì cả hai đều chịu chuyện đàng hoàng, nóng nảy và cư xử tệ với , mà tin tưởng nổi?”
Quý Vân Chu xong, thấy cũng hợp lý, liền :
“Anh đúng, lúc đó tụi đủ trưởng thành, nên mới thành như .”
Rồi ngập ngừng:
“Thật đôi khi cũng nghĩ, nếu làm bạn thì chắc sẽ là bạn tuyệt.”
“Ở bên thấy vui.”
Cố Trầm Phong khen đến đỏ mặt, gãi mũi :
“Tôi cũng từng nghĩ nếu làm bạn với sẽ thế nào.”
Quý Vân Chu :
“Giờ cũng muộn mà!”
Rồi áy náy :
“Xin nhé, sáng giúp mà chiều gây chuyện. Tôi đúng là điều.”
Cố Trầm Phong bật :
“Không , thái độ của cũng , năng gắt.”
Quý Vân Chu nghiêng đầu , tóc gió thổi tung, nắng rọi lên mặt khiến trông như mộng ảo. Cố Trầm Phong :
“Vậy làm hòa nhé.”
Cố Trầm Phong đôi mắt đầy mong đợi của , nhẹ nhàng gật đầu. Quý Vân Chu chớp mắt với , :
“Vậy tuyên bố từ hôm nay, Quý Vân Chu và Cố Trầm Phong là bạn bè.”
Cố Trầm Phong bỗng thấy như dòng điện chạy qua tim, thấy Quý Vân Chu giơ ngón út , đầy nghiêm túc. Anh bối rối hỏi:
“Cái là gì?”
Quý Vân Chu ngạc nhiên:
“Anh từng “móc ngoéo treo cổ trăm năm đổi” ?”
Cố Trầm Phong lắc đầu. Quý Vân Chu hỏi:
“Tuổi thơ sống kiểu gì ?”
Cố Trầm Phong đáp tỉnh rụi:
“Chạy bộ, sách, học piano, luyện thư pháp, học tán đả.”
Quý Vân Chu đầy cảm thương:
“Tuổi thơ t.h.ả.m á?”
Cố Trầm Phong điềm nhiên:
“Cũng quen .”
Quý Vân Chu mặt biểu cảm, nhịn nghĩ:
“Bảo mặt lúc nào cũng lạnh như tiền, thì là tuổi thơ.”
“Móc ngoéo treo cổ trăm năm đổi, thật là một lời thề.”
Cố Trầm Phong hỏi:
“Thế cần treo cổ thật ?”
Nghe Quý Vân Chu suýt c.h.ế.t, cố nhịn mà nổi, liền bật :
“Phụt, hahahaha!”
“Ha ha ha…”
“Xin haha, haha, nhưng thật sự nhịn nổi hahaha!”
Cố Trầm Phong đen mặt đến đau bụng. Cậu ôm bụng hồi lâu, :
“Buồn c.h.ế.t mất, đáng yêu , cưng xỉu luôn á.”
Cậu giải thích:
“Đó chỉ là câu thôi, chỉ cần móc ngoéo là .”
Cố Trầm Phong thở dài:
“Ờ…”
Quý Vân Chu nghiêm túc :
“Giờ nhé, chỉ cần dùng ngón út móc , lời thề sẽ giữ suốt trăm năm.”
Dứt lời, chìa ngón út , chằm chằm. Cố Trầm Phong cảm thấy trẻ con, định từ chối thì Quý Vân Chu nhíu mày:
“Sao, hòa giải ?”
“Hay mấy lời hồi nãy đều là lừa ?”
***
*Người thường ghi nhận là phát minh bóng đèn là Thomas Edison, nhà phát minh Mỹ. Ông phát triển và thiện bóng đèn sợi đốt năm 1879, tạo một phiên bản bóng đèn thể sử dụng thực tế và thương mại hóa .
Tuy nhiên, Edison là đầu tiên nghĩ bóng đèn. Trước đó, nhiều nhà khoa học và nhà phát minh khác làm việc với ý tưởng chiếu sáng bằng điện, như:
+Humphry Davy (Anh) – tạo ánh sáng hồ quang điện đầu những năm 1800.
+Warren de la Rue – tạo bóng đèn sử dụng dây platin năm 1841.
+Joseph Swan (Anh) – phát triển bóng đèn sợi carbon độc lập và gần như cùng thời điểm với Edison.
Cuối cùng, Edison công nhận rộng rãi vì ông tìm cách làm cho bóng đèn cháy lâu hơn, định hơn và sản xuất hàng loạt, điều mở kỷ nguyên ánh sáng điện cho thế giới.
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)