Một Giấc Ngủ Dậy, Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Đã Trở Thành Bạn Trai Của Tôi - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-04-23 12:40:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Christin và Quý Vân Chu đối mặt , Quý Vân Chu : “Đừng gọi là bé đáng yêu, cảm ơn, chẳng dễ thương chút nào cả.”
Christin xong càng thấy Quý Vân Chu đáng yêu hơn, sờ mũi : “Được , xin , đầu tiên chuyện với Hoa trẻ như , kích động, mong thứ vì thất lễ.”
Quý Vân Chu đến hai chữ “trẻ”, nhịn nhướng mày một cái, : “Trẻ? Tôi năm nay 27 đấy.”
Christin ngạc nhiên : “Thật ? Nhìn luôn, nếu còn tưởng là sinh viên năm nhất đại học cơ.”
Quý Vân Chu nghi ngờ hỏi : “Nghiêm trọng đến mức đó ?”
Christin : “Một chút cũng nghiêm trọng, tin , là sự thật. Nhìn đôi mắt chân thành của .”
Nói Christin trừng mắt Quý Vân Chu chớp lấy một , đôi mắt xanh biếc như hồ nước sâu thẳm. Mái tóc vàng óng ánh ánh đèn càng thêm chói mắt, chẳng khác nào thiên sứ, dễ khiến tin tưởng.
Quý Vân Chu cảm thấy lời chắc là thật, ai mà vui khi khen trẻ chứ.
Christin thấy nét mặt Quý Vân Chu dịu nhiều, hỏi: “Cậu đến đây du lịch một ?”
Quý Vân Chu đáp: “Không , cùng bạn.”
Christin : “Thì là .” Sau đó lộ vẻ tiếc nuối Quý Vân Chu, : “Tôi còn tưởng một đến nơi đất khách quê , sợ quen, định làm hướng dẫn viên cho nữa cơ.”
Quý Vân Chu dịu giọng : “Cảm ơn ý của , thật ngại quá.”
Christin xua tay : “Đừng khách sáo như thế, giúp gì cho . thể cùng bạn đến vườn hồng Lam Thiên check-in thử xem, ngoài ít ai chỗ , nhưng đây là một nơi cực kỳ xinh , gần một ngàn năm lịch sử đấy.”
Quý Vân Chu gật đầu : “Cảm ơn , Christin.”
Christin lắc đầu : “Tôi bảo mà, đừng khách sáo với .”
Quý Vân Chu định mở miệng thì gọi: “Christin, ngay thì trễ máy bay đấy!” Christin thấy liền lộ vẻ áy náy : “Xin , . Đây là cách liên lạc của , chuyện gì cứ gọi nhé.”
Nói xong nhét cho Quý Vân Chu một tấm danh chạy mất. Quý Vân Chu tiện tay nhét danh túi quần, đó rời khỏi khách sạn, xuống cạnh Cố Trầm Phong.
Cố Trầm Phong thấy thì đầu hỏi: “Sao lâu thế?”
Quý Vân Chu nhún vai : “Lâu ? Tôi thấy .”
Cố Trầm Phong cũng tiếp tục truy hỏi nữa, như thể quan tâm , còn để ý cả thời gian vệ sinh. Nghĩ thế đầu sân khấu tiếp tục xem biểu diễn.
Đợi đến khi hội bên lửa trại kết thúc, Quý Vân Chu cùng Cố Trầm Phong về phòng. Ai ngờ Cố Trầm Phong mặt liền cởi phăng áo ba lỗ , để lộ hình rắn chắc, n.g.ự.c còn vết răng do để .
Cố Trầm Phong chỉ dấu răng : “Xem gây chuyện gì .”
Quý Vân Chu bĩu môi, : “Chẳng lẽ thích c.ắ.n ? Tôi ngại cho thêm vài phát nữa , khỏi cần cảm ơn, ai bảo bụng thế cơ chứ.”
Cố Trầm Phong vội vàng phản bác: “Ai mà thích chứ? Cậu đừng linh tinh ?”
Quý Vân Chu nhún vai : “Ồ, dáng vẻ lúc của tưởng thích chứ. Phản ứng mạnh làm gì? Chột hả?”
Cố Trầm Phong cởi quần : “Tôi gì chột ? Tôi như thích c.ắ.n , điên cuồng vì khác.”
Quý Vân Chu nhướng mày: “Cãi thì bắt đầu công kích cá nhân ?”
Cố Trầm Phong chỉ dấu răng hỏi: “Chẳng lẽ đúng ?”
Quý Vân Chu á khẩu, chỉ thể im lặng Cố Trầm Phong như một con gà trống đắc thắng oai phong bước nhà tắm.
Quý Vân Chu thật chẳng tắm cùng , đồ ngủ xong liền xuống ghế salon, lấy điện thoại mở Weibo, liền thấy bản và Cố Trầm Phong lên hot search.
Trời đất ơi, lúc chiều chơi trò đu dây , gần đó hóa fan của , còn chụp ảnh nữa. Nhìn đàn ông thẹn thùng màn hình, thề nhận đó là .
Fan chụp ba tấm hình, một là lúc vùi mặt Cố Trầm Phong, một tấm là ngẩng đầu lên mặt đất, tấm cuối là bóng lưng của hai .
Ba tấm ảnh đều nghệ thuật, ánh mắt của Cố Trầm Phong thể gọi là thâm tình như nước, khiến Quý Vân Chu nổi hết da gà. Ánh mắt của rõ ràng là khó chịu mà, chụp thế đúng là fan đeo kính lọc quá mạnh.
Nhìn một hàng bình luận phía kiểu “Chúc trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử”, Quý Vân Chu cảm thấy tủi , lập tức thoát khỏi Weibo, lên IMS.
Sau đó thấy Christin cũng lên hot search, lúc mới đối phương là ca sĩ dân ca nổi tiếng ở nước C. Nhìn bình luận của fan mới , tới Sommars Hotel biểu diễn là vì bà chủ khách sạn là dì ruột của .
Quý Vân Chu “phổ cập” ít thông tin về Christin. Đợi Cố Trầm Phong từ phòng tắm , liền thấy sofa chăm chú xem gì đó, trong phòng còn vang lên bài hát quen thuộc.
Cố Trầm Phong lau tóc nghĩ đây là bài gì, ai hát ?
Anh nghĩ mãi cũng , bèn bước đến cạnh Quý Vân Chu, đó liền thấy tiêu đề bài hát là “Moon” - ca sĩ Christin. Anh mỉa mai: “Cậu thích nhạc của thật ? Gu gì thế ?”
Quý Vân Chu lườm một cái, : “Cứ như gu lắm .”
Cố Trầm Phong đắc ý : “Cậu thừa nhận là .”
Quý Vân Chu bất lực: “Bảo béo, còn thở hổn hển?”
Cố Trầm Phong hiểu, nghi hoặc : “Tôi béo á? Tôi béo chỗ nào? Mắt ?”
Quý Vân Chu nghẹn lời, nhỏ giọng tự an ủi: “Thôi, so đo với đồ ngốc.” Nói xong liền phòng tắm tắm.
Cố Trầm Phong mơ hồ bóng lưng , chẳng lẽ ý đang nghĩ ? Nói liền mở điện thoại tra xem câu đó nghĩa gì.
Tóm , câu ám chỉ mặt dày. Câu đồng nghĩa còn “cho chút nắng rực rỡ” vân vân.
Cố Trầm Phong chẳng cảm thấy mặt dày gì cả, thật sự thấy gu âm nhạc của còn đỉnh hơn Quý Vân Chu nhiều, chỉ là đối phương vẻ tin thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mot-giac-ngu-day-ke-thu-khong-doi-troi-chung-da-tro-thanh-ban-trai-cua-toi/chuong-14.html.]
Quý Vân Chu tắm xong bước thì sớm quên chuyện lúc nãy, cho nên hiểu ý của Cố Trầm Phong, chỉ cảm thấy cạn lời, :
“Anh uống t.h.u.ố.c ?”
Cố Trầm Phong nhàn nhạt đáp:
“Cảm ơn, bệnh, cần uống thuốc.”
Quý Vân Chu đ.á.n.h giá từ đầu đến chân :
“Không bệnh thì gửi lắm link như làm gì? Chẳng lẽ lên cơn nữa ?”
Cố Trầm Phong đổi sắc mặt mà :
“Tôi chỉ nâng cao gu thẩm mỹ của thôi, đừng nghĩ nhiều.”
Quý Vân Chu: “…”
Cậu chỉ cảm thấy khó hiểu, đối phương đang làm trò gì? Tổng cộng gửi đến ba mươi lăm tin nhắn, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi mà?
Phải , từ khi tắm xong thì Cố Trầm Phong bình thường . Nghĩ đến đây, bừng tỉnh:
“Tôi thấy não chắc nước , thể bệnh viện với , thật đấy.”
Cố Trầm Phong cảm thấy hành vi của khó hiểu đến ? Quả nhiên giữa và Quý Vân Chu cách thế hệ, sóng não hai căn bản cùng tần .
Thôi , gu thẩm mỹ là chuyện thể đổi trong một sớm một chiều.
Anh cảm thấy sắp tới sẽ ở chung phòng với Quý Vân Chu trong một thời gian dài, vài chuyện cần rõ.
Sau đó mở miệng:
“Quý Vân Chu, theo cốt truyện thì sắp tới chúng ở cùng một phòng trong thời gian dài, nghĩ chúng nên đặt ba điều quy ước.”
Quý Vân Chu hờ hững gật đầu, đó đối phương tiếp:
“Thứ nhất, phòng ngủ là gian chung của cả hai, nên nếu nhạc mà thích thì đừng bật loa ngoài, tránh tranh cãi.”
Nghe , Quý Vân Chu nghi ngờ :
“Sao thấy rảnh quá kiếm chuyện ?”
Cố Trầm Phong phản bác:
“Sao thế ? Tôi là ?”
Quý Vân Chu vô cùng chắc chắn:
“ là .”
Sắc mặt Cố Trầm Phong lập tức đen , lạnh lùng :
“Vậy thử đặt vị trí khác , nếu bật một bài hát thích trong phòng ngủ, vui nổi ?”
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Quý Vân Chu sờ cằm đáp:
“Tôi thì cả.”
Cố Trầm Phong thấy chủ đề thể tiếp tục nữa. Quý Vân Chu lên tiếng:
“ mà đúng là chúng nên đặt vài quy tắc.”
“Sao lúc nghĩ nhỉ?”
Cậu tiếp tục :
“Vì sự an tâm của hai , nên để một cái gối ở giữa giường, tránh việc giành chăn của khi ngủ.”
Cố Trầm Phong phản bác, nhưng đúng là tật giành chăn khi ngủ. Bị Quý Vân Chu thẳng như khiến mất mặt, bèn :
“Vậy thì , khỏi để chen sang bên .”
Quý Vân Chu hừ nhẹ :
“Vậy điều thứ nhất quyết định nhé. Điều thứ hai, hút t.h.u.ố.c trong phòng ngủ, ngửi khói thuốc.”
Thấy đối phương ý kiến, tiếp:
“Thứ ba, tùy tiện dẫn lạ về phòng ngủ nếu đối phương đồng ý.”
“Về điều , ý kiến gì ?”
Cố Trầm Phong lắc đầu. Thấy phối hợp, gây chuyện, Quý Vân Chu thở phào nhẹ nhõm, :
“Cuối cùng, để tránh mâu thuẫn, khi xem phim, xem TV nhạc trong phòng thì mở loa ngoài.”
Cố Trầm Phong gật đầu đồng tình, đó Quý Vân Chu thêm:
“Có thể đeo tai .”
Nghe , Cố Trầm Phong khỏi cảm thấy gu của Quý Vân Chu sẽ càng tệ hơn nữa?
Anh nghĩ, vì hàng triệu fan của Quý Vân Chu, nhất định cứu vãn gu thẩm mỹ đang bờ vực sụp đổ của .
Đột nhiên, “tách” một tiếng, đèn trong phòng tắt ngúm. Cố Trầm Phong Quý Vân Chu:
“Sao với một tiếng?”
Quý Vân Chu mờ mịt “ồ ồ ồ” vài tiếng, Cố Trầm Phong thấy thế thì nhắm mắt , gì thêm nữa.
---
Tác giả lời :
Chu Chu thật là 25 tuổi, còn công lớn hơn một chút xíu, sinh hai ba tháng thôi.