Cổ tay đau đến mức nước mắt tuôn như suối.
Đào Uyên : “Tôi nhớ , ở bên nữa!”
Giọng Lục Cảnh lạnh băng: “Cậu nữa xem!”
Đào Uyên đối diện với ánh mắt lạnh lẽo như đóng băng của , lập tức im bặt.
Đào Uyên theo bản năng sợ hãi, nhưng nghĩ đến việc làm liên lụy đến bác sĩ, run rẩy : “Tôi ở bên nữa.”
Tổng giám đốc Lục lạnh: “Vậy ở bên ai? Bên tên bác sĩ đó ?”
Đào Uyên nức nở buồn bã.
Cậu làm . Trước khi tỉnh , mới thi đại học xong, bố vẫn còn sống, lo lắng bất cứ chuyện gì, mỗi ngày đều vô tư lự. Chẳng ai dạy cách đối phó với tình huống cả.
Nũng nịu như với bố ? Vai Đào Uyên run rẩy từng hồi, vươn tay nắm chặt bàn tay to lớn của Lục Cảnh: “Tôi tức giận vì cho ngoài, nên mới leo tường bỏ . Tôi quen ai khác nên mới tìm bác sĩ, ý định gì khác, thích đàn ông…”
Anh ghì c.h.ặ.t t.a.y Đào Uyên.
Đào Uyên Lục Cảnh ghì chặt như , cơ thể run lên. Cậu chút sợ Lục Cảnh, hung dữ hơn bố nhiều. Đào Uyên lấy hết dũng khí : “Anh thể gọi điện giúp một tiếng với bệnh viện ? Bác sĩ sáu ca phẫu thuật… Người làm phẫu thuật vất vả lắm mới chuẩn tâm lý xong thông báo làm nữa, họ sẽ buồn lắm.”
Anh đôi mắt đỏ hoe của Đào Uyên, Đào Uyên mềm mỏng khẩn cầu, ngừng một lát, lấy điện thoại gọi cho trợ lý.
Đào Uyên với đôi mắt trông mong Lục Cảnh dặn dò trợ lý.
Đợi Lục Cảnh cúp điện thoại, Đào Uyên dùng ánh mắt sáng rực .
Anh vẫn giữ vẻ mặt căng thẳng.
Đào Uyên dạng chân lên Lục Cảnh, vui vẻ khen: “Anh vẫn là trái!”
Anh vươn tay ghì chặt eo Đào Uyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mot-cau-chuyen-mau-cho-ve-tai-nan-xe-va-mat-tri-nho/chuong-6.html.]
Đào Uyên cứng đờ cả , chợt nhận hình như tự chui đầu rọ ! Đào Uyên giãy giụa chạy, nhưng Lục Cảnh ghì chặt trong vòng tay. Thấy thể thoát, Đào Uyên xê dịch mông, hiểu lên .
Mắt Lục Cảnh tối sầm, siết chặt eo Đào Uyên, định giải quyết ngay tại chỗ.
Đào Uyên né tránh nụ hôn của .
Lục Cảnh giơ tay bóp cằm Đào Uyên: “Còn gây chuyện ?”
“Tôi nhớ .” Đào Uyên : “Tôi là gì đối với ?”
Mặt Lục Cảnh sa sầm.
“Vợ tương lai của là gì đối với ?” Đào Uyên nắm chặt bàn tay : “Nếu thể cho cô sự chung thủy, tại kết hôn với cô ?”
“Tôi ba mươi tư tuổi , lẽ nào nên kết hôn?”
“Lẽ nào nền tảng của hôn nhân là tình yêu ?”
“Nền tảng của hôn nhân là lợi ích đôi bên cùng lợi.” Giọng điệu Lục Cảnh bình tĩnh.
Đào Uyên tròn mắt.
Đào Uyên : “Lợi ích lợi ích lợi ích, kiếm nhiều tiền như ý nghĩa gì chứ, quanh năm suốt tháng đều làm việc, còn mệt hơn cả làm thuê! Bây giờ thì , ngay cả kết hôn cũng đem kiếm tiền, lúc làm đầu óc cuồng, về nhà vẫn đối mặt với đối tác, sống đúng là mệt mỏi thật!” Đào Uyên thấy thật đáng thương, trong mắt tràn đầy sự đồng cảm: “Nếu là , sớm vứt bỏ gánh nặng !”
Đồng cảm ? Thằng nhóc lấy tư cách gì mà đồng cảm với ? Lục Cảnh bàn luận vấn đề vô nghĩa với Đào Uyên, đè Đào Uyên xuống bàn làm việc: “Tôi tin thật sự thể vứt bỏ gánh nặng làm nữa, dù đòi tài nguyên show giải trí dở chứng bỏ ngang.”
Đào Uyên: “…Tôi nhớ.”
“Vậy để giúp nhắc cho nhớ lúc đó đòi như thế nào.” Lục Cảnh lạnh lùng .
“Tôi !” Thấy định xơi tái , Đào Uyên theo bản năng nhấc đầu gối đá một cú hạ bộ của Lục Cảnh, chuẩn mạnh! Đến khi nhận làm gì, sắc mặt Đào Uyên tái mét, đẩy hoảng loạn bỏ chạy.