Đề nghị của Đào Uyên chấp nhận.
Tổng giám đốc Lục về.
Suốt thời gian , Đào Uyên dò la khắp nơi, tổng giám đốc Lục tên là Lục Cảnh, cũng già lắm, chỉ lớn hơn sáu tuổi, trẻ tuổi thành đại gia, khí chất đương nhiên phi phàm.
Đào Uyên thấy Lục Cảnh thấy sợ hãi, trốn nhà vệ sinh nghịch điện thoại hồi lâu, tắm rửa, thấy thể trốn nữa mới lề mề mở cửa .
Lục Cảnh đang đó xử lý công việc máy tính.
Đào Uyên kéo một chiếc ghế bên cạnh làm việc.
Lục Cảnh gập laptop , đầu đối mặt với ánh mắt tò mò của Đào Uyên.
Anh nhướng mày.
Đào Uyên : "Tôi chút thắc mắc."
Lục Cảnh hỏi: "Thắc mắc gì?"
Đào Uyên : "Anh trai, tiền, học bao nuôi ? Nếu nhà phá sản, chắc chắn đầy tự động bò lên giường . Tôi chẳng cần tốn tiền , ngủ với ai thì ngủ, thoải mái bao." Đào Uyên lý trí phân tích: "Một đàn ông trẻ tuổi trai lắm tiền, yêu đương đàng hoàng, chỉ hai khả năng thôi!"
Lời khen của Đào Uyên khiến hài lòng. Hiếm khi kiên nhẫn chuyện với Đào Uyên: "Hai khả năng gì?"
Đào Uyên khẽ kéo ghế lùi một chút, đảm bảo cách giữa hai đủ an mới : "Một là cơ thể vấn đề, hai là tâm lý vấn đề, ví dụ như biến thái t.ì.n.h d.ụ.c gì đó."
Lục Cảnh: "..."
Lục Cảnh xắn tay áo nhấc Đào Uyên lên giường.
Anh đúng là ngu mới nghiêm túc chuyện với thằng nhóc ! Kể từ khi thằng nhóc gặp tai nạn xe thì từng nửa câu lọt tai, chọc tức điên lên thì chịu ngừng.
"Chúng thiết đến thế , chú Lục." Đào Uyên cảm thấy lắm, khẽ rụt .
Lục Cảnh túm lấy mắt cá chân Đào Uyên kéo , đè chặt Đào Uyên , quyết định dùng hành động thực tế để Đào Uyên hiểu thế nào là biến thái tình dục.
Đào Uyên thấy giằng , còn sợ đau, thế nên đành ngoan ngoãn để làm gì thì làm. Cuối cùng đến khản cả giọng mới Lục Cảnh buông tha, vùi mặt n.g.ự.c chìm giấc ngủ sâu.
Lục Cảnh cái đầu đang trong lòng , sắc mặt lúc sáng lúc tối.
Đào Uyên rời xa .
Ngày Đào Uyên gặp tai nạn xe , họ đang chuyện điện thoại. Anh với Đào Uyên: Cho dù kết hôn, cũng chỉ thể là của .
Ai cho Đào Uyên cái gan dám đề nghị rời xa ? Thằng nhóc chân tay vụng về, trời đất là gì, chiều chuộng từ bé, thích nhàn hạ ghét lao động, diễn xuất thì tệ hại, ca hát thì như , thế mà cũng rời xa .
dứt lời, đầu dây bên truyền đến tiếng phanh xe chói tai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mot-cau-chuyen-mau-cho-ve-tai-nan-xe-va-mat-tri-nho/chuong-4.html.]
Đào Uyên tỉnh dậy, bên cạnh ai. Lục Cảnh bận, ngoài lúc lên giường thì chẳng mấy khi ở nhà.
Đào Uyên gạt bỏ những suy nghĩ mơ hồ trong đầu, bước xuống lầu. Có lập tức chuẩn bữa sáng cho , bánh mì nướng và sữa. Đào Uyên : "Tôi thích ăn cái , uống cháo."
Cháo nóng nhanh chóng mang lên. Đào Uyên no bụng, ngoài dạo, nhưng ngờ cửa khóa, thể ngoài . Thấy Đào Uyên cứ loay hoay vặn cửa, hầu phía : "Cậu Lục dặn , bệnh của vẫn khỏi, ngoài."
Đào Uyên tức giận, lúc viện bác sĩ còn cho ngoài dạo cơ mà! Sao xuất viện mà khỏi cửa chính nữa chứ? Đào Uyên lấy điện thoại gọi cho Lục Cảnh, bên nhấc máy chất vấn: "Tại cho ngoài!"
Lục Cảnh bình tĩnh lệnh: "Ngoan ngoãn ở nhà, đừng cả."
Đào Uyên giận dữ: "Tôi chửi tổ tông mười tám đời nhà !"
Lục Cảnh: "..."
Anh vô cảm cúp điện thoại.
Đào Uyên bao giờ là yên chờ chết, tìm quanh quẩn trong nhà một vòng, nhân lúc hầu để ý mở cửa sổ trèo ngoài, men theo cây mà leo lên, nhanh nhẹn trèo khỏi bức tường bao quanh.
Không khí tự do thật tuyệt vời!
Tưởng khóa cửa là nhốt ! Ngây thơ, quá ngây thơ!
Đào Uyên sung sướng.
Chỗ trạm xe buýt, Đào Uyên đợi mãi thấy taxi, linh cơ chợt lóe, lôi ứng dụng gọi xe , gọi một chiếc xe. Khi gọi xe điền địa chỉ, Đào Uyên nghĩ nghĩ, , dứt khoát định vị đến bệnh viện. Sau khi tỉnh dậy chỉ quen mỗi bác sĩ, ngoài bác sĩ thật sự tìm ai khác.
Có vấn đề thì tìm bác sĩ!
Tìm bác sĩ, tìm bác sĩ!
Đào Uyên thuận lợi đến bệnh viện.
Bác sĩ cởi áo blouse trắng , vẻ như chuẩn tan làm.
Giờ làm việc của bác sĩ cứ thất thường như đó, lúc thì trực cả nửa đêm, lúc thì ban ngày thể về.
Hai mắt Đào Uyên sáng rực: "Oa, bác sĩ mặc áo blouse trắng còn trai hơn nữa." Thấy bác sĩ khẽ nhíu mày, Đào Uyên lập tức đổi chủ đề: "Bác sĩ, tan làm ? Định thế?"
Bác sĩ : "Đi siêu thị."
Đào Uyên : "Tôi cũng !"
Bác sĩ liếc một cái.
Đào Uyên bừa: "Hầy, cái vị đại gia mà , đón về chuyện , hung dữ cảnh cáo đừng dây dưa với nữa! Giờ thất nghiệp, thành vô công rỗi nghề ."
Bác sĩ: "..."