"Các đang cái làm gì ?" Một câu hỏi trầm thấp vang lên từ ngoài cửa.
Đào Uyên ngẩng đầu khỏi lòng , cửa, phát hiện một đàn ông ngược sáng, trông vẻ lớn tuổi hơn một chút, theo tiêu chuẩn của Đào Uyên thì coi như là đàn ông trung niên . Cậu vùi đầu n.g.ự.c , tuy phẳng một chút, nhưng khá săn chắc, cọ xát lâu thấy cũng tệ.
Cơ thể cứng . Anh gỡ Đào Uyên khỏi lòng , với đến: "Tổng giám đốc Lục."
Đào Uyên bĩu môi, cái xưng hô thấy già , cùng lứa với bố . Nghĩ đến bố, cái tâm trạng làm loạn của Đào Uyên cũng dịu xuống. Bác sĩ bố tự sát chín năm , Đào Uyên tin, bố là năng lực như , dù làm ăn thất bại cũng sẽ chọn tự sát. Tin đồn, chắc chắn là tin đồn!
Đào Uyên dám xác minh.
Nếu những gì bác sĩ là thật, mạng Internet mười năm phát triển như , lên mạng tìm kiếm là ngay thôi.
Đào Uyên đang ủ rũ suy nghĩ, cằm véo chặt.
Đào Uyên buộc ngẩng đầu đối mặt với vị tổng giám đốc Lục , lập tức chạm ánh mắt lạnh lẽo của .
Đào Uyên rùng một cái, lùi , hất tay đối phương đang kẹp cằm , cổ cứng đờ chịu thua kém mà trừng mắt đối phương: "Anh là ai ! Đừng động tay động chân, chúng quen lắm !"
"Ai cho cái gan dám ôm Thẩm Hoa như thế?" Ngữ khí tổng giám đốc Lục lạnh như băng.
Đào Uyên cảm nhận áp lực tỏa từ tổng giám đốc Lục, đôi mắt đen láy , mỹ nhân tự xưng là đại diện bên cạnh, chợt bừng tỉnh: "Tôi hiểu , hóa hai gian tình!!!"
Người : "..."
Tổng giám đốc Lục: "..."
Đào Uyên tự tiếp: "Nói sớm chứ, sớm thì ôm ! Hầy, ngay Thẩm trai như thể đối tượng . Yên tâm , thích đàn ông, chỉ là coi Thẩm như em mà ôm một cái thôi! Tôi vẫn thích gái n.g.ự.c bự hơn, ấm áp, mềm mại, cọ thoải mái."
Tổng giám đốc Lục lạnh lùng chằm chằm Đào Uyên.
Đào Uyên thấy khí đúng, lập tức giả vờ đau, đau đầu, đau cổ, đau cánh tay. Cậu ôm cánh tay bó bột của , thút thít: "Tay của đau c.h.ế.t mất, dùng nữa ."
Bác sĩ đến kiểm tra phòng nhàn nhạt : "Đó là tay trái."
Đào Uyên càng dữ hơn: "Vậy thì xong , phân biệt trái nữa, đầu va đập hỏng ? Bác sĩ mau kiểm tra cho ."
Bác sĩ: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mot-cau-chuyen-mau-cho-ve-tai-nan-xe-va-mat-tri-nho/chuong-2.html.]
Bác sĩ khéo léo khuyên tổng giám đốc Lục và rời .
Đào Uyên với đôi mắt long lanh bác sĩ: "Bác sĩ, thật , đúng là trai ruột của ."
Bác sĩ nhét một cái nhiệt kế miệng .
Đào Uyên ngoan ngoãn ngậm nhiệt kế, mong chờ bác sĩ, lảm nhảm mà , khó chịu ghê.
Bác sĩ kiểm tra định kỳ cho Đào Uyên xong, : "Không , nghỉ ngơi cho ." Đào Uyên lấy tự do cho cái miệng, lập tức hỏi: "Khi nào ngoài hít thở khí , ngày nào cũng ở trong phòng bệnh bí bách khó chịu quá, cần ôm lấy thiên nhiên!"
Đào Uyên bác sĩ đặc cách cho ngoài dạo.
Đào Uyên hớn hở một vòng, trốn cái cây lớn lấy điện thoại , nhấn ứng dụng đặt đồ ăn, tôm tươi sốt giấy bạc xào cua, bò nướng xiên sắt, gà kho dầu... Oa, nhiều món ngon quá, đặt, đặt, đặt, đặt, đặt.
Khi đặt hàng, Đào Uyên còn thêm một ghi chú: Lén lút nhét từ hàng rào phía bắc bệnh viện cho , đừng cửa chính.
Thật kích thích!
Cứ như hồi cấp ba lén lút mua bữa sáng !
Đào Uyên vui vẻ.
Ngay khoảnh khắc đồ ăn nhét từ ngoài hàng rào, một bóng đen bao trùm lên đầu .
Áo blouse trắng, mặt nghiêm nghị.
Gương mặt y hệt ông giám thị khó tính.
Đào Uyên tu tu: "Thưa thầy, em sai !!!"
Bác sĩ: "..."
Đào Uyên: "Bác sĩ sai QAQ"
Bác sĩ nhàn nhạt : "Tịch thu."