Buổi trưa Lục Cảnh tan làm về, phát hiện Đào Uyên về. Anh nhíu mày, nghĩ một lúc lấy điện thoại , chạm một trong các liên hệ. Người là vợ cưới của , hai gia đình họ là thế giao, quen từ nhỏ, nhiều tình cảm, chỉ là đến tuổi thấy cả hai đều kết hôn thì thương lượng hai nhà liên hôn thôi.
Lục Cảnh gửi tin nhắn cho vợ cưới: "Nếu một phi vụ kinh doanh chắc chắn lỗ lời, mà vẫn làm, thì điều đó đại diện cho cái gì?"
Vợ cưới trả lời nhanh: "Điều đó chứng tỏ hiếm khi sự bốc đồng. Lục Cảnh, cứ tưởng cả đời sẽ loại cảm xúc ."
Anh : "Vậy cô nghĩ nên làm ?"
Vợ cưới: "Anh đền nổi ?"
Đương nhiên đền .
Lục Cảnh : "Xin ."
Vợ cưới: "Không cần , hiểu mà, chúc phúc cho ."
Lục Cảnh thở phào một , thương lượng với vợ cưới để cô công bố chuyện hủy bỏ hôn ước. Thực tế thì từ khi Đào Uyên gặp tai nạn xe , thứ đổi.
Khoảnh khắc tiếng phanh chói tai vang lên từ phía đó, nhịp tim dường như cũng ngừng đập theo.
Cho dù thừa nhận , nhóc con bất ngờ xông cuộc đời chiếm một vị trí riêng trong lòng .
Lục Cảnh kết thúc cuộc trò chuyện, đó gọi điện cho tài xế Triệu. Biết Đào Uyên vẫn đang ở nhà , lập tức bảo đưa đến đó.
Anh dựa theo vị trí tài xế Triệu chỉ dẫn mà tìm đến nhà Đào Uyên, nhớ một chút móc chìa khóa của . Anh nhớ khá lâu đây một tìm Đào Uyên, nhưng Đào Uyên bệnh, tài xế đến gọi nhưng ai mở cửa, thế là đành gọi thợ khóa đến mở cửa. Anh bảo tài xế đưa Đào Uyên về nhà, đợi khi Đào Uyên hạ sốt thì mắng một trận. Sáng hôm , Đào Uyên lén lút thêm một chiếc chìa khóa chùm chìa khóa của , cứ tưởng tỉnh còn rướn lén hôn một cái.
Cái đứa nhóc ngốc đó, chỉ cần khác cho một chút quan tâm, nghĩ đối phương là nhất đời với .
Lục Cảnh tìm chiếc chìa khóa từng dùng chùm chìa khóa, lặng hồi lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mot-cau-chuyen-mau-cho-ve-tai-nan-xe-va-mat-tri-nho/chuong-11.html.]
Anh đặt chiếc chìa khóa ổ khóa.
Cạch một tiếng.
Cửa mở .
Trong nhà yên tĩnh lạ thường.
Lục Cảnh nhíu mày, bước phòng Đào Uyên.
Đào Uyên bệt sàn nhà co ro thành một cục, như một chú nhím con thương.
Anh cúi ôm Đào Uyên lòng.
Đào Uyên run lên, ngẩng đôi mắt đỏ hoe .
"Tôi kết hôn nữa." Lục Cảnh khản giọng : "Đào Uyên, kết hôn nữa."
Đào Uyên từ nhỏ ngốc nghếch.
Khi mới học thơ Đào Uyên Minh, đều tủm tỉm gọi là "Tiểu Minh", khi đặt câu văn gì đó cũng thường mang mà trêu chọc.
Đào Uyên ngốc nghếch cho rằng đó là do yêu quý , về nhà còn vô cùng vui vẻ kể chuyện cho bố Đào . Bố Đào kể cho Đào Uyên thơ của Lão Đào, kể rằng khi còn sống thích Lão Đào, hai vợ chồng họ quen cũng là nhờ thơ của Lão Đào, đó mới ở bên , mới . Đào Uyên càng thấy tên thật tuyệt vời.
Lớn lên Đào Uyên vẫn ngốc nghếch như .
Sau khi bố Đào tự sát, Đào Uyên nhà trường đuổi học. Cậu nghĩ đến việc đây từng khoác lác rằng sẽ cho bố thấy lên ti vi, thế là Đào Uyên đến phim trường làm diễn viên quần chúng. Diễn viên quần chúng vất vả, mỗi ngày đợi nửa buổi cũng chắc lên hình, lên hình cũng lời thoại, là vì khuôn mặt ưa , một đạo diễn cho hai câu thoại, nên mới những fan đầu tiên của . Đương nhiên, lượng fan lẽ chỉ đếm đầu ngón tay.