MÔNG EM CONG LẮM, CẦU KIM CHỦ TỚI BAO NUÔI - 6

Cập nhật lúc: 2025-11-17 05:12:07
Lượt xem: 1,151

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

chỉ tên Hữu Tài.

 

Mỗi kể về quê

 

Anh đều lơ đễnh.

 

Giờ thì hối hận.

 

Anh về nhà .

 

nhà ở .

 

Anh thức trắng đêm.

 

Đập nát hết những gì thể đập.

 

Ban ngày đau dày nặng.

 

Anh nhớ Tiểu Hắc.

 

Nhớ đôi tay ấm áp xoa bụng .

 

Triều Trạch sofa.

 

Một giọt nước mắt rơi xuống mà chính cũng nhận .

 

Cuối cùng thư ký đưa bệnh viện.

 

Trong lúc viện.

 

Giang Lâm đến.

 

Triều Trạch chắc Tiểu Hắc là do Giang Lâm xúi.

 

Quả nhiên.

 

Giang Lâm mỉa: “Chúc mừng, đá . Cảm giác so với , quen chứ?”

 

Triều Trạch siết nắm đấm, nghiến răng: “Biến , đ.á.n.h c.h.ế.t .”

 

Giang Lâm bật , cửa.

 

Để một câu: “Đáng đời.”

 

Tôi tàu một ngày một đêm.

 

Đổi xe khách tiếp một ngày một đêm.

 

Cuối cùng xe máy của hai về tới nhà.

 

Đại Hoàng lao tới.

 

Đè xuống đất.

 

Liếm đầy mặt .

 

Tôi vuốt đầu nó.

 

là chỉ Đại Hoàng là .

 

Tự nhiên thấy xót xa.

 

Bà nội bước , vụt cho một gậy đầu.

 

“Đồ trời đánh, còn đường về ?!”

 

Bao ấm ức dâng lên.

 

Tôi ôm bà òa.

 

 

Một tháng .

 

Tôi đang làm ruộng ngoài đồng.

 

Đại Hoàng bỗng sủa ầm lên.

 

Tôi theo hướng nó sủa.

 

Tim khựng .

 

Triều Trạch tới mặt .

 

Giọng khàn khàn: “Không sẽ về cùng ?”

 

“Cậu tự bỏ ?”

 

Tôi chuyện với .

 

Quay đầu gọi Đại Hoàng về.

 

Triều Trạch cứ theo .

 

Tôi cố tình chọn đường khó nhất về nhà.

 

Hôm qua mưa.

 

Đường núi trơn trượt.

 

Loại thành phố như .

 

Đi nổi .

 

Quả nhiên.

 

Anh ngã.

 

Bộ quần áo đắt tiền bùn làm bẩn.

 

Anh ngẩng đầu , trông tội nghiệp vô cùng.

 

Tôi liếc một cái.

 

Nhíu mày: “Anh bám theo làm gì? Về nhà !”

 

Anh dậy, nghiêm túc: “Tôi . Chúng hứa cùng về nhà .”

 

Tim nhói lên một chút.

 

Đại Hoàng giúp sủa đuổi .

 

Tôi gọi nó .

 

Lủi thủi về nhà.

 

Bà nội nấu xong cơm trưa.

 

Lúc ăn.

 

Triều Trạch ở cửa .

 

hỏi: “Người ngoài quen ?”

 

Tôi cúi đầu, lắc.

 

Bà cũng hỏi nữa.

 

Tôi tưởng sẽ bỏ cuộc nhanh thôi.

 

ngờ sáng hôm cửa.

 

Tôi thấy ngủ ngay cửa nhà .

 

Tôi đá nhẹ một cái: “Anh chơi chán ?”

 

chơi với nữa.”

 

“Anh về , đừng tìm nữa.”

 

Anh dụi đôi mắt đỏ lên vì mất ngủ, ngẩng đầu : “Không về. Về nhà mà , chịu nổi một giây.”

 

“Tôi thấy hôm đó. Tôi đúng là khốn nạn, c.h.ử.i , đ.á.n.h cũng , nhưng đừng bỏ .”

 

“Giờ thật sự sống cả đời với .”

 

Tim rung lên một hồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mong-em-cong-lam-cau-kim-chu-toi-bao-nuoi/6.html.]

tin nữa.

 

Tôi tuy ngốc.

 

cũng ngu tới mức ngã hai cùng một cái hố.

 

Tôi nghiêm túc : “Anh ! Không bảo Đại Hoàng nhà c.ắ.n đấy.”

 

Ánh mắt sáng rỡ của lập tức tối sầm .

 

“Cứ c.ắ.n , c.ắ.n c.h.ế.t cũng .”

 

Tôi tức đến mức c.h.ử.i ầm lên.

 

Chửi một hồi.

 

Tôi mới để ý thấy bà nội đang một bên hóng chuyện.

 

gặm hạt dưa, xem chúng như xem phim.

 

Tôi thấy mất mặt vô cùng.

 

Vội vàng kéo bà trong nhà.

 

“Bà ơi, bà thấy gì ạ?”

 

đầy ẩn ý: “Bà đây tai còn điếc con ạ.”

 

“Mày đấy, chắc gây nợ đào hoa gì bên ngoài nên mới chạy về nhà đúng ?”

 

“Cũng , mày ngốc nghếch thế lấy vợ nổi, năm nay mùa, làm giúp cũng .”

 

Tôi vội xua tay: “Bà đừng linh tinh, con cần làm giúp .”

 

mà năm nay đúng là mùa thật.

 

Một làm xuể.

 

Cũng định thuê giúp .

 

cái đó chắc chắn thể là Triều Trạch.

 

Tôi vác cuốc, vòng cửa đồng.

 

Làm cả nửa ngày.

 

Triều Trạch mò tới.

 

Anh mặc một bộ đồ cũ của .

 

Tay cầm cuốc, mặt : “Tôi tới giúp .”

 

Tôi khó chịu đẩy : “Ai cần giúp chứ? Biến !”

 

Anh .

 

Chỉ cách một mét.

 

Bắt chước làm việc.

 

Đến trưa, mới thu dọn đồ về nhà.

 

Anh cũng theo .

 

Cùng Đại Hoàng sóng bước.

 

Tôi nhà.

 

Anh liền ngoài cửa với Đại Hoàng.

 

Khi cơm nước xong xuôi.

 

Tôi bước ngoài.

 

Anh đầy mong đợi.

 

Tôi chẳng thèm , gọi Đại Hoàng nhà ăn cơm.

 

Anh trừng mắt Đại Hoàng một cái.

 

Rồi cúi gằm đầu xuống.

 

nổi nữa.

 

Bà mở cửa, gọi Triều Trạch nhà.

 

Tôi định đuổi ngoài.

 

Bà liền gõ đầu , ghé tai “thầm” thật to: “Đợi nó làm xong việc cho mày hẵng đuổi, đồ ngốc.”

 

Trong bữa cơm.

 

Triều Trạch ăn như mấy ngày ăn.

 

Càn quét sạch sành sanh mâm cơm.

 

Tôi chỉ thở dài.

 

Đành đợi đến lúc nổi nữa thì tự thôi.

 

Tôi ngờ ở luôn một tháng.

 

Còn dọn hẳn nhà ở.

 

Mỗi xoa bụng cho Đại Hoàng.

 

Anh liền bên cạnh, và Đại Hoàng bằng ánh mắt u ám.

 

Buổi tối.

 

Tôi đang ngủ.

 

Sau lưng bỗng ấm lên.

 

Tôi kéo một cái ôm.

 

Cái ôm quá quen thuộc .

 

Không cần đầu cũng là ai.

 

Triều Trạch cầm tay , đặt lên bụng : “Tôi đau dày, xoa giúp nhé?”

 

Tôi động đậy.

 

Anh bắt đầu tủi , khàn giọng : “Sao Đại Hoàng , còn thì ?”

 

“Cậu còn đối xử với nó hơn với nữa.”

 

Anh ôm chặt : “Tôi thật sự sai , tha thứ cho ?”

 

Tôi vẫn gì.

 

Chỗ cổ chợt cảm thấy ấm nóng.

 

Giữa đêm yên tĩnh, tiếng nức nở của đặc biệt rõ ràng.

 

Tôi bỗng thấy đau lòng.

 

Tất cả phòng đều đ.á.n.h sập trong khoảnh khắc đó.

 

Tôi mất một lúc mới đưa tay lên xoa bụng cho .

 

Anh cứng đờ cả .

 

Kích động nắm lấy tay : “Tiểu Hắc, tha thứ cho hả?”

 

“Cậu tin , thật lòng mà.”

 

“Nếu lừa , c.h.ế.t t.ử tế .”

 

Tôi khẽ ừ một tiếng.

 

Vậy thì…

 

Cho một cơ hội nữa .

 

hết

 

 

Loading...