Màn hình là “ngủ ”.
Tôi ngại, gật đầu.
Cư dân mạng im lặng.
Chỉ spam 【99】.
Tôi thở dài: “Thực hôm nay định về nhà , nhưng bắt , còn nhốt nữa, giờ làm ?”
【 …… 】
【 Chuyện càng lúc càng thú vị đây. 】
【 Đừng tốn sức nữa, đợi kim chủ chơi chán, tự nhiên sẽ thả. 】
Tôi nhíu mày: “Khoảng bao lâu mới chán ạ? Tôi về nhà.”
【 Kim chủ thường thích cái mới, cùng lắm một hai năm, ít thì một hai tháng. 】
Tôi nhíu mày sâu hơn.
Cửa bật mở.
Triều Trạch bước với gương mặt đen như mực.
Anh xé thư để ngay mặt .
Tôi giật thót.
Quên mất tiêu hủy nó.
Anh bức thư.
Đọc tiếng: “Tôi về nhà , bye bye. Hun hun”
Tôi ít chữ, chỉ thế thôi.
Anh bật thành tiếng, còn xen chút chua chát: “Cậu đá ?”
Tôi cúi đầu: “Tôi chỉ về nhà thôi.”
Giọng trở nên kích động: “Cậu mơ nhỉ.”
“Là trêu , giờ là ?”
Tôi dỗ dành: “Được , , đừng kích động.”
Nghe cư dân mạng .
Đợi chán .
Anh xé nát thư.
Đá tung thùng rác, ném đồ lung tung.
Y như Đại Hoàng nhà .
Nổi cáu là đập phá.
Đến lúc xả xong.
Anh lên giường.
Như thể chịu tủi lắm: “Xin .”
Tôi hiếm khi so đo: “Xin .”
Anh hừ: “Chỉ xin một câu? Không biểu hiện gì ?”
Tôi ngẩng đầu: “Biểu hiện gì?”
Anh còn giở giọng kiêu ngạo: “Đi tắm. Rồi ngủ.”
Mặt đỏ bừng.
Tôi hiểu “ngủ” là động từ .
Tôi chuyển tiền cho Thiết Trụ, nhờ đưa bà nội chữa bệnh.
Nửa năm .
Bà khỏi bệnh .
Bà dùng điện thoại của Thiết Trụ gọi cho : “Đại Hoàng nhớ mày lắm, mãi về?”
Tôi “Triều Đại Hoàng” đang ngủ cạnh .
“Bà ơi, để thêm chút nữa, con sẽ về thăm bà và Đại Hoàng.”
Triều Trạch làm tỉnh.
Anh kéo lòng: “Sáng sớm ai gọi ?”
Tôi thành thật: “Bà nội.”
Anh xoa tóc : “Nhớ nhà ?”
Tôi dụi n.g.ự.c , gật đầu.
“Được , vài hôm nữa nghỉ, với về. Tôi cũng nhớ dưa muối bà làm .”
Tôi dám tin tai .
Ngẩng đầu , kích động: “Thật ?”
Anh lười nhác : “Tôi từng lừa bao giờ?”
Một luồng điện chạy qua tim , kiềm hỏi: “Anh chán , bỏ ?”
Anh khựng , nhưng chỉ một giây.
“Đương nhiên .”
Tôi ôm chặt lấy .
Ban đầu chỉ đợi chán.
dần dần…
Tôi chán nữa.
Thấy ở bên cũng tệ.
Tôi dẫn về gặp bà nội và Đại Hoàng.
Ban đầu bà thể chấp nhận.
bà từng —
Chỉ cần thích, bà sẽ ủng hộ quyết định của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mong-em-cong-lam-cau-kim-chu-toi-bao-nuoi/5.html.]
Anh vỗ lưng : “Ôm gì chặt thế? Buông .”
Tôi lắc đầu: “Không buông, vui.”
Tôi đang xem TV trong phòng khách.
Cửa chính vang lên.
Tôi mở cửa.
Là Giang Lâm.
Anh lạnh giọng : “Tôi đưa rõ con Triều Trạch.”
Xe dừng hội sở quen thuộc.
Tôi theo Giang Lâm đến cửa một phòng bao.
Cửa chỉ khép hờ.
Có thể rõ tiếng chuyện bên trong.
“Không chứ, mày đang chơi cái thằng quê mùa đen nhẻm đó á?”
“Người giấu mỹ nhân, mày giấu thằng đen ?”
“Triều Trạch chẳng vì tức tên yêu cũ đá mày nên mới vớ lấy nó ? Mà lâu đá nó?”
Triều Trạch, nãy giờ im lặng, bỗng mở miệng.
“Câm hết.”
“Tao còn chơi chán, chán sẽ đá.”
Người bên cạnh : “Tao mà, chút nữa là tưởng mày nghiêm túc, sống đời với thằng nhóc đó.”
Triều Trạch nhạt: “Làm gì ? Một thằng ngốc, chơi cho vui thôi. Mang về cưới á? Tao mới là thằng ngốc.”
Đầu trống rỗng.
Đứng c.h.ế.t lặng.
Tim đau nhói từng chút.
Giang Lâm vỗ vai : “Tôi , loại thật lòng.”
“Tôi từng quen , mới cá cược với bạn xem tán đổ .”
“Tôi nên đá , coi như trả thù.”
“Biết rõ sớm ngày nào, đỡ khổ ngày đó.”
Mũi cay xè: “Cảm ơn , giờ về nhà.”
Anh gật đầu.
Đưa đến ga tàu.
Trước khi , Giang Lâm nghiêm túc hỏi: “Tại giúp ?”
Anh một lúc: “Từ … thấy hình bóng ngày xưa của .”
“Với cả gì. Chủ yếu xem cảnh Triều Trạch phát điên khi đá.”
Tôi cảm ơn nữa rời .
Tàu chuyển bánh.
nỗi chua xót vẫn chẳng rời .
Càng lúc càng đậm.
Tôi co giường .
Nước mắt lăn dài má.
Một giọt.
Hai giọt…
—-------
Góc của Triều Trạch:
Triều Trạch về nhà liền thẳng phòng ngủ.
Anh uống chút rượu, dày khó chịu.
Định lát nữa kêu Tiểu Hắc trong lòng xoa bụng cho .
Giờ .
Tiểu Hắc chắc giường .
sẽ ngủ.
Dù buồn ngủ díp mắt.
Cậu vẫn luôn đợi về mới ngủ.
Mở cửa phòng ngủ.
Triều Trạch mới phát hiện Tiểu Hắc ở đó.
Anh vuốt mặt một cái.
Tỉnh rượu chút.
Anh tìm khắp biệt thự.
Rồi đột ngột ý thức —
Tiểu Hắc mất tích .
Dạo cảm nhận Tiểu Hắc bắt đầu thích .
Biết rời nữa.
Anh mới dừng việc cho vệ sĩ canh .
Giờ mất !
Anh gọi điều tra hành tung của .