MÔNG EM CONG LẮM, CẦU KIM CHỦ TỚI BAO NUÔI - 4

Cập nhật lúc: 2025-11-17 05:11:31
Lượt xem: 984

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đột nhiên kéo chăn phủ kín mặt .

 

Không một câu, bật dậy phòng tắm.

 

Tôi ló đầu khỏi chăn.

 

Trong lòng đầy dấu hỏi.

 

Anh mới tắm xong ?

 

thành phố sạch sẽ quá mức.

 

Áo khoác rơi xuống đất.

 

Thẻ phòng rơi .

 

Tôi mới nhớ lời Giang Lâm .

 

Triều Trạch thích .

 

Tôi suy nghĩ một lúc.

 

Quyết định trả thẻ cho .

 

Nhân lúc Triều Trạch đang tắm.

 

Tôi mặc áo khoác, ngoài.

 

Tìm tới cửa phòng của Giang Lâm.

 

Tôi xổm xuống.

 

Luồn thẻ phòng qua khe cửa.

 

Không ngờ cửa bật mở.

 

Giang Lâm cúi đầu .

 

Mặt trắng bệch.

 

Rồi đùng một cái ngã xuống.

 

Tôi vội đỡ lên giường.

 

Anh tỉnh một lúc.

 

Tay kính cắt vẫn xử lý.

 

Tôi lấy băng và cồn bên cạnh, sát trùng băng bó cho .

 

Làm xong.

 

Tôi đưa thẻ : “Tiền của cần nữa.”

 

“Anh gọi chăm , về đây.”

 

Anh giữ lấy cổ tay : “Đừng . Tôi chuyện .”

 

Tôi chần chừ một chút: “Anh .”

 

Anh buông tay .

 

“Tiểu Hắc, thích Triều Trạch ?”

 

Tôi ngơ , lên tiếng.

 

Anh nhẹ: “Xem là thích.”

 

Tôi bật ngay: “Không !”

 

Anh , đặt thẻ ngân hàng tay : “Trong đó hai mươi vạn. Cầm về chữa bệnh cho bà nội .”

 

Tôi nhận, khó hiểu: “Sao cho tiền?”

 

Anh trả lời câu hỏi.

 

Sau một lúc mới : “Cầm tiền rời khỏi Triều Trạch .”

 

“Loại như cho ai thật lòng .”

 

Tôi mà như lạc mây.

 

càng chắc chắn hai chuyện.

 

Cửa đá tung .

 

Tôi đầu , đối diện gương mặt đen sì của Triều Trạch.

 

Anh túm kéo về phía .

 

Mắt nheo , nghiến giọng: “Cậu tới tìm làm gì?!”

 

Cổ tay bóp đau phát : “Tôi chỉ trả đồ thôi.”

 

“Từ nay tìm nữa.”

 

Nghe câu đó.

 

Anh mới nới tay.

 

Anh chỉ Giang Lâm, giận dữ: “Đừng để còn thấy nữa, nếu đừng trách nể tình cũ.”

 

Triều Trạch bế lên như vác bao gạo.

 

Vừa phòng.

 

Anh ném lên giường.

 

Rồi bắt đầu cởi áo.

 

Tôi bật dậy: “Triều thiếu, làm gì ?!”

 

Anh nắm mắt cá chân , kéo về phía .

 

“Dạy thế nào là ngủ.”

 

 

Một đêm đó.

 

Cuối cùng hiểu “ngủ” theo lời cư dân mạng nghĩa là gì.

 

Giấc mơ lấy vợ của cũng vỡ theo.

 

Tới tận trưa.

 

Triều Trạch mới tỉnh.

 

Anh đẩy —kẻ đang bên cạnh: “Khóc gì? Tối qua sướng ?”

 

Tôi thẹn giận, chỉ : “Tại hết! Sau về quê lấy vợ ?!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mong-em-cong-lam-cau-kim-chu-toi-bao-nuoi/4.html.]

 

Anh bật lạnh: “Đồ ngốc như mà cũng đòi lấy vợ?”

 

“Nằm mơ .”

 

“Ở yên bên . Tôi sẽ để thiệt.”

 

Tôi giật chăn .

 

Không cho đắp tí nào.

 

Anh chui gần.

 

Ôm cả lẫn chăn: “Cậu tí giận nào thế?”

 

“Giận cũng .”

 

Tôi đầu sang bên, thèm .

 

Giờ hối hận cũng vô dụng.

 

Ngủ cũng ngủ .

 

Phải lấy tiền công thôi.

 

Tôi Triều Trạch: “Tôi mười vạn, cho ?”

 

Anh nhướng mày, giọng khinh khỉnh: “Được, chỉ cần ngoan, bao nhiêu chục vạn cũng .”

 

“Tôi cần, chỉ cần mười vạn, bao giờ đưa?”

 

Anh nhíu mày: “Sao chỉ cần mười vạn?”

 

Tôi thật, bèn kiếm đại cái cớ: “Tôi nợ mười vạn.”

 

Anh hừ một tiếng, khóe môi nhếch lên: “Được, hôn một cái.”

 

“Hôn một cái, mười vạn lập tức tài khoản.”

 

Mặt đỏ lên: “Không hôn!”

 

Anh đổi sắc mặt trong một giây: “Vậy khỏi tiền.”

 

Tôi cuống lên.

 

Đấu tranh tư tưởng một hồi.

 

Tôi hôn lên má một cái.

 

Anh hài lòng: “Hôn miệng.”

 

Trong đầu chỉ tự nhắc

 

Hôn xong lấy tiền là !

 

Tôi c.ắ.n răng.

 

Hôn lên môi .

 

Tay đặt đầu .

 

Ép sâu nụ hôn đó.

 

Đến khi thở nổi mới chịu dừng.

 

đúng là giữ lời.

 

Tiền chuyển thẻ ngay lập tức.

 

Sau khi xuống du thuyền, Triều Trạch làm ngay.

 

Trước khi xoa đầu : “Ngoan ngoãn ở nhà đợi , làm xong sẽ về.”

 

Tôi tránh ánh mắt , chỉ gật đầu.

 

Đây là đầu tiên trong đời dối.

 

Anh bảo đưa về biệt thự.

 

Đợi họ khỏi.

 

Tôi để một bức thư rời .

 

Đến ga tàu.

 

Vừa mua xong vé.

 

Hai chắn lưng .

 

Tôi sững .

 

Nhận họ là hai vệ sĩ của Triều Trạch.

 

Một nghiêm mặt : “Muốn xa, vẫn nên báo với Triều Trạch một tiếng.”

 

Trong đầu lóe sáng.

 

Tôi chỉ xa: “Triều Trạch!”

 

Nhân lúc hai ngó sang.

 

Tôi đầu bỏ chạy.

 

Chạy đúng một bước.

 

Thì tóm .

 

Một vệ sĩ túm áo .

 

Nhấc lên như xách gà.

 

Tôi đạp đạp chân trong trung hai cái.

 

Nhìn đầy lúng túng.

 

Tôi cuối cùng vẫn đưa về.

 

Còn nhốt trong phòng.

 

Hai vệ sĩ canh ngoài cửa.

 

Vừa buồn chán, mở livestream.

 

Phòng live lập tức tràn .

 

【 Chủ Bao, chờ một ngày , cuối cùng cũng livestream. 】

 

【 Không ngờ đời còn xem tập tiếp theo! 】

 

【 Chủ Bao, ? Cậu ngủ với Kim chủ ? Cảm giác thế nào?… 】

 

 

Loading...