MÔNG EM CONG LẮM, CẦU KIM CHỦ TỚI BAO NUÔI - 2

Cập nhật lúc: 2025-11-17 05:10:59
Lượt xem: 1,041

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh lôi ngoài.

 

Xe dừng một căn biệt thự.

 

Tôi căn nhà to mắt.

 

Ồ một tiếng đầy ngưỡng mộ.

 

Triều Trạch đẩy từ phía : “Vào !”

 

Tôi theo bước nhà.

 

Anh dẫn lên lầu hai, một căn phòng.

 

Anh một lúc.

 

Càu nhàu: “Đi tắm cái .”

 

“Bộ đồ , vứt luôn cho .”

 

Tôi cúi xuống bộ đồ đang mặc.

 

Đâu .

 

Đây là bộ nhất của đó.

 

Còn cả mấy miếng vá màu mè do bà nội khâu cho nữa.

 

Đẹp lắm luôn.

 

Người thành phố đúng là gu.

 

Anh xoay lục tủ một lúc.

 

Rồi vứt cho một bộ đồ: “Tắm xong mặc cái .”

 

Tắm xong.

 

Tôi mặc đồ mới.

 

Nhìn gương.

 

Mặt đỏ bừng.

 

Gì thế .

 

Người giàu mà cũng mặc đồ rách ?

 

Bộ còn thủng nhiều chỗ hơn đồ nữa.

 

Lại miếng vá nào.

 

Tôi che che đậy đậy bước ngoài.

 

Triều Trạch vắt chân ghế sofa.

 

Kẹp điếu t.h.u.ố.c giữa ngón tay.

 

Anh từ từ nhả khói.

 

Ngũ quan tuấn tú ẩn làn khói trắng.

 

xuyên qua làn khói đó…

 

Tôi thấy ánh mắt đang đầy nóng rực.

 

“Quay một vòng cho xem.”

 

Anh khàn khàn.

 

“Không.”

 

Bộ đồ chẳng che gì cả.

 

Tôi nhanh chân chạy tới giường.

 

Chui tọt trong chăn.

 

“Triều thiếu, tắm , em buồn ngủ .”

 

Tôi thực sự buồn ngủ .

 

Anh bật khẽ.

 

Cầm áo choàng phòng tắm.

 

Tôi thuộc kiểu dễ ngủ.

 

Mà cái giường êm cực kỳ.

 

Mới một lúc ngủ mất.

 

Tôi đạp một cú lăn xuống đất.

 

Dụi dụi mắt đang lờ mờ buồn ngủ.

 

Người hiền cỡ nào.

 

Bị đ.á.n.h thức giữa đêm cũng nổi cáu chứ!

 

Tôi tức giận : “Triều thiếu, làm gì ? Em mới chợp mắt mà!”

 

Triều Trạch mặc một chiếc khăn tắm.

 

Cổ áo rộng mở.

 

Lộ cả cơ bụng và cơ n.g.ự.c săn chắc bên trong.

 

n.g.ự.c phập phồng dữ dội, kinh ngạc hỏi: “Cậu tới đây là để ngủ ?!”

 

Tôi mơ màng đáp: “Thì em đến ngủ mà?”

 

Anh giận dữ: “Cút ngoài cho !”

 

Tôi chu môi: “Cút ?”

 

“CÚT!”

 

Người thành phố đúng là nóng tính.

 

Tôi phòng khách.

 

Nằm lên sofa.

 

Tôi mở livestream lên.

 

“Anh chị em ơi, em đến ngủ với đại gia, mà đại gia đuổi em , giờ em làm đây…”

 

Cư dân mạng nhao nhao phản hồi.

 

【Ô má ơi, thật sự là cặp đại gia hả?!】

 

【Ngủ á? Kể chi tiết coi, "ngủ" kiểu gì ?】

 

【Chủ bao ơi, bọn góp ý nè, mai mốt giàu đừng quên tụi nhé!】

 

Tôi gật gù: “Cảm ơn , giúp em với nha!”

 

【Có khi nào làm đại gia đau ? Hoặc chịu phối hợp?】

 

【Chủ bao, kinh nghiệm nè: thư giãn , dễ hơn.】

 

Tôi ngu .

 

Không hiểu họ gì.

 

“Đau gì chứ? Em chỉ yên ngủ thôi mà, làm đau đại gia ?”

 

“Hơn nữa em thư giãn. Giường mềm, em ngủ cái rụp.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mong-em-cong-lam-cau-kim-chu-toi-bao-nuoi/2.html.]

Bình luận dừng một lúc.

 

【...】

 

【Cái ngủ của với cái ngủ của hình như giống ...】

 

【Chủ bao, đang nghiêm túc đó hả?!】

 

【Mọi hóng hớt, để giúp nè. Giờ phòng, lòng đại gia, mút một cái!】

 

Tôi hiểu nhưng làm theo.

 

Cư dân mạng .

 

Chắc chắn lý của họ.

 

Tới cửa phòng.

 

Cửa khóa.

 

Tôi đẩy .

 

Thấy Triều Trạch đang giường.

 

Anh ôm bụng.

 

Cuộn tròn .

 

Tôi vội vàng chạy đến: “Triều Trạch, chứ?”

 

Trán rịn mồ hôi lạnh.

 

Môi tái nhợt vì đau.

 

“Đau dày, rót cho cốc nước nóng.”

 

Tôi rót xong.

 

Đỡ dậy, để tựa lòng .

 

Tôi đút uống nước.

 

Anh dịu một chút.

 

Tôi xoa xoa tay.

 

Làm ấm xoa bụng cho .

 

Anh gối đầu lên đùi .

 

Mặc xoa bóp.

 

Bỗng dưng thấy nhớ nhà.

 

Nước mắt cứ lăn vòng vòng trong mắt.

 

Anh khẽ mở mắt, giọng khàn khàn: “Sao ?”

 

Tôi bặm môi: “Nhớ nhà một chút.”

 

“Con ch.ó Đại Hoàng nhà em cũng thích gối đầu lên đùi em xoa bụng lắm.”

 

Chỉ là…

 

Bụng Đại Hoàng mềm mềm.

 

Bụng Triều Trạch cứng ngắc.

 

Không êm bằng Đại Hoàng nhà .

 

.

 

Nói giận mất.

 

Tôi còn chút EQ mà.

 

Triều Trạch bật dậy.

 

Chỉ tay cửa: “Cút!”

 

?

 

Anh nổi nóng ?

 

Tính tình còn kém hơn cả Đại Hoàng nhà .

 

Nói chung là bằng Đại Hoàng.

 

Tôi hừ một tiếng.

 

Bước ngoài.

 

Sofa nhà cũng êm.

 

Tôi nhanh chóng ngủ tiếp.

 

Một giấc tới sáng.

 

Triều Trạch đau dày.

 

Sáng nên ăn đồ nóng cho dễ tiêu.

 

Tôi bếp.

 

Bếp to.

 

gần như từng sử dụng.

 

Toàn đồ mới toanh.

 

Tôi mở tủ lạnh xem.

 

Nấu một bát cháo thịt nạc rau xanh cho .

 

Nóng hổi.

 

Phải gọi dậy ăn lúc còn nóng.

 

Tôi tới bên giường .

 

Anh vẫn ngủ.

 

Tôi chống cằm một lúc.

 

Đẹp trai thật.

 

Nhất là lúc cáu.

 

“Triều thiếu, nắng lên tới m.ô.n.g , dậy ăn cơm .”

 

Anh cau mày nhẹ.

 

Lăn mặt trong: “Không ăn, cút!”

 

Không ăn sáng thì sống?

 

Chắc vì thế nên dày mới đau đấy!

 

Tôi leo lên giường, lắc lắc : “Ăn mà ăn , ngon lắm.”

 

“Em chia cho ít dưa muối bà nội em làm nè, ăn với cháo, ngon lắm luôn!”

 

Anh bực cầm gối ném : “Bảo cút mà hiểu tiếng ?!”

 

Tôi ấm ức: “Em nấu lâu lắm mới xong đó…”

 

Nói ôm gối bước ngoài.

 

Triều Trạch lưng rủa một câu.

 

 

Loading...