Món Quà Của Cậu - 6

Cập nhật lúc: 2025-12-31 08:16:29
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày đó, và Quý Khâm sống khá yên . Bệnh dày của hình như tái phát, nhưng tình trạng mất ngủ của thì ngày càng nặng. Thậm chí tăng liều t.h.u.ố.c mới ngủ .

Cho tới một ngày, uống t.h.u.ố.c quá liều.

Lúc tỉnh , trong bệnh viện, còn Quý Khâm là đưa để rửa ruột.

Khi mở mắt, Quý Khâm đang tựa bên mép giường nghỉ ngơi.

Toàn khó chịu vô cùng, nhưng gương mặt mệt mỏi như mấy đêm liền ngủ của , nỡ đ.á.n.h thức.

Quý Khâm đang ở trông .

Không rõ là cảm động, rung động, chỉ là một khoảnh khắc tự an ủi bản . Chỉ rằng, vẫn thích nhiều.

Thôi thì lỡ cũng lỡ.

Cuối cùng Quý Khâm vẫn động tĩnh của làm tỉnh. Anh mở mắt, đối diện ánh của , khựng một giây mới khàn giọng :

 

“…Tỉnh ? Tôi gọi bác sĩ.”

Thấy dậy, vội gọi:

 

“Quý Khâm.”

Không hiểu lúc đó sợ thật.

 

“Cảm ơn … vì .”

 

Tôi khẽ, khi đầu .

Quý Khâm , cau mày sâu hẳn. Anh bước nhanh tới, cúi xuống:

“Nghe cho rõ đây. Tôi làm mấy chuyện ngu ngốc kiểu nữa.”

Tôi ngẩn , kịp hiểu.

Anh thẳng mắt . Lần đầu tiên thấy như , sắc bén đến mức như xuyên thẳng qua lòng .

“Trạch An sẽ trở về.”

 

Anh chậm, từng chữ một.

 

nếu thể hủy , thì em sẽ về nữa.”

Miệng mở , mà nổi lời nào.

Thật cũng quen .

thì từ tới nay, Quý Khâm từng tin .

vẫn đau.

Ngón tay giấu trong chăn khẽ chạm lên bụng vẫn âm ỉ nhức, nhỏ:

 

“Em … Dạo em ngủ . Em cũng —”

Chưa xong, Quý Khâm lưng rời .

Tôi im bặt. Trong lòng trống rỗng.

Mọi thứ đúng như nghĩ. Không gì để mong đợi. Cũng chẳng còn gì đáng để đau. Sắp kết thúc .

Bác sĩ kiểm tra xong, khuyên nên ở theo dõi thêm một ngày. Tôi đồng ý.

Quý Khâm cạnh giường, kiên nhẫn bác sĩ dặn dò cách điều dưỡng . Trong khoảnh khắc đó, trông giống hệt yêu .

thứ đều .

Ngày hôm , lái xe đưa về. Suốt quãng đường ai gì. Tôi lén qua khóe mắt, môi mím chặt, trông vẻ vui.

Tôi chợt nhận , lâu thấy .

Ngày , dù lạnh nhạt, vẫn từng thấy khi chăm mấy con ch.ó mèo lang thang trong trường, khi giúp bạn học. Tôi luôn tin chỉ là cách, chứ thực dịu dàng.

Hay là chính làm đổi?

Tôi thật sự hiểu nổi. Tôi cố chấp về, sửa phận rốt cuộc là vì điều gì?

Suốt quãng đường về, cả hai ai gì. Tôi choáng, nhưng thần kinh thì vẫn căng như dây đàn. Trong đầu cứ xoay quanh một chuyện, hôm qua Quý Khâm sẽ cấm dùng t.h.u.ố.c ngủ. Vậy mấy ngày tới ngủ kiểu gì đây?

Đêm dài trợn mắt thật sự là tra tấn. Melatonin thì với gần như vô dụng, tác dụng còn thua xa t.h.u.ố.c ngủ. Những cách bình thường từ lâu còn hiệu quả nữa.

Tôi làm đây?

Về đến nhà, Quý Khâm chỉ một câu là việc gấp ngoài luôn.

Cơ thể vẫn dễ chịu, nhưng lịch ngày, chợt thấy thời gian trôi nhanh đến đáng sợ. Nếu tranh thủ làm những điều , sợ đến lúc đó ngay cả hối hận cũng kịp.

thất vọng bất lực với cuộc sống hiện tại đến , cũng chỉ thể làm việc của , truyền những điều nên truyền, những yêu thương và chúc phúc cần gửi gắm. Như là đủ .

Nghĩ , tự nhốt phòng làm việc cũ của Trạch An giả.

Không còn t.h.u.ố.c ngủ hỗ trợ, càng khó chìm giấc ngủ.

Tôi Quý Khâm sẽ cho phép tiếp tục hành hạ bản bằng cách uống t.h.u.ố.c mỗi ngày, nên ép nhắm mắt. Đêm dài lê thê, mệt mỏi và đau đớn, nhưng nghĩ, ráng chịu một chút cũng .

Tranh sắp thành . Mọi dằn vặt cũng sẽ tới hồi kết.

Quý Khâm vẫn lạnh nhạt như cũ. Công việc của bận, đa phần chỉ đêm khuya mới thấy về. Dạo gần đây thường xã giao, mấy hôm liền say đến mức để tài xế dìu nhà.

Theo phản xạ, đỡ lấy .

Anh say mềm, dựa , giọng dịu xuống hiếm thấy:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mon-qua-cua-cau/6.html.]

“Trạch An.”

Có những lúc, thừa nhận, mong uống say.

Bởi vì khi đó, hề lạnh lùng. Anh gọi cái tên khẽ, chậm, như đang nhấm nháp từng chữ trong miệng. Tôi thể chống sự dịu dàng hiếm hoi đó.

rõ, gọi .

Trạch An.

Tôi dám làm gì, chỉ dám nhẹ giọng đáp:

 

“Em ở đây.”

Anh dường như tin, hỏi:

 

“Em là Trạch An ?”

Tôi mím môi. Câu hỏi … thật sự khó trả lời.

shgt

Tôi nghĩ, về mặt nào đó, đúng là Trạch An.

 

là Trạch An mà mong .

Tôi khẽ thở dài, thấp giọng :

 

“Em là Trạch An.”

Anh đáp . Hàng mày luôn cau chặt dần giãn , gương mặt lộ vẻ uất ức như một đứa trẻ.

Tôi dám , chỉ áp trán lên trán . Da thịt chạm , ấm áp đến mức khiến .

“… Người tìm, nhanh sẽ về thôi.”

Tôi .

Ngày bức tranh thành, đúng còn ba ngày nữa là đến Lễ Tình Nhân.

Hiếm khi ban ngày Quý Khâm ở nhà. Tôi ngẩn trong phòng khách thì bỗng hỏi:

 

“Hôm nay là ngày mấy?”

Anh gần như bao giờ bắt chuyện với , nên giật , vội trả lời.

Khi sắp đến Lễ Tình Nhân, vẻ mặt trông khó chịu.

Tôi . Lễ Tình Nhân… chính là ngày Trạch An giả biến mất.

Gần một năm .

Thực cũng về gần một năm, nhưng hình như chẳng ai vì sự tồn tại của mà thấy vui cả.

Quý Khâm về phòng. Tôi do dự một lát, cuối cùng vẫn gõ cửa.

“Quý Khâm?”

Anh mở cửa. Gương mặt cảm xúc, nỗi buồn thoáng qua ban nãy cũng biến mất, lẽ kịp thu dọn tâm trạng của .

“Có chuyện gì?”

Tôi ngập ngừng :

 

“Hai ngày tới rảnh ? Cùng em về nhà một chuyến ? Ba em mấy hôm gọi điện hỏi chuyện của tụi …”

Quý Khâm rốt cuộc cũng từng cùng Trạch An giả gặp phụ .

Tôi suốt một năm qua vẫn giữ liên lạc với ba , thậm chí từng một đến thăm họ. Chỉ là, từng nào cùng về.

Ba trong thời gian cũng nhiều bóng gió hỏi giữa và Quý Khâm xảy vấn đề gì . Tôi nghĩ, là tranh thủ mấy ngày về thăm họ một chuyến.

nữa, ba vẫn là cận nhất của . Còn Quý Khâm là thích suốt một quãng thời gian dài.

Nếu thể tận mắt thấy ba gặp , bằng chính phận của bây giờ, thì coi như cũng tròn một tâm nguyện.

Quý Khâm sững . Trên mặt hiện rõ sự giằng co.

Anh sẽ đồng ý ?

Tim đập nhanh hơn, dám ngẩng đầu .

“… Không .”

Rất lâu , mới .

Ngoài dự đoán, bình thản đến lạ. Nghe câu trả lời , cũng hề bất ngờ.

Giữa giấc mộng mênh mang, chỉ là kẻ tỉnh sớm. Thế nhưng vẫn luôn chịu thừa nhận điều đó, cứ như còn ôm một chút hy vọng mong manh với thế giới .

Tôi khẽ, :

“Ừm, thôi. Ngày mai em sẽ tự về thăm ba .”

Quý Khâm nhíu mày . Im lặng hồi lâu, mới :

 

“Tùy .”

Ngay khi đóng cửa, gọi một nữa.

“Anh… hai ngày chắc cũng bận đúng ?” Tôi . “Em một món quà tặng .”

“Vào ngày Lễ Tình Nhân.”

Sắp .

Loading...