Món Quà Của Cậu - 5

Cập nhật lúc: 2025-12-31 08:15:55
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi vẽ Quý Khâm theo ảnh chụp. Tôi phác hình cẩn thận. Tôi từng học vẽ, nét vẽ cũng chẳng giống mấy, nhưng vẫn cố hết sức để vẽ hình ảnh Quý Khâm trong lòng .

Hết khả năng thể.

Bức ảnh là tấm lưu trong điện thoại từ lâu đây — cũng là tấm thích nhất. Hồi đại học, từng xem Quý Khâm chơi bóng rổ. Hôm đó kết thúc trận đấu, ánh nắng chiếu lên gương mặt , khiến cả như đang phát sáng. Tôi từ xa , khi nghĩ chính là thần trong lòng .

Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng mở cửa. Tôi giật bật dậy, vội vàng cất bức tranh mới lộ hình dáng ban đầu.

Tôi vẫn quen với cách sắp xếp trong phòng vẽ, bất cẩn va đồ đạc, phát tiếng động.

“Ai ở trong đó?”

Giọng Quý Khâm vang lên ngay lập tức. Tôi thầm c.h.ử.i trong lòng, còn kịp tìm chỗ trốn thì mở cửa bước .

“Cậu ở…”

Câu trách mắng nghĩ tới xuất hiện. Trên gương mặt vốn luôn lạnh nhạt của hiện lên vẻ ngơ ngác. Anh do dự một chút, chắc chắn hỏi: “Trạch An?”

Tôi lắp bắp đáp một tiếng, mặt nóng bừng: “Xin … em chỉ tò mò xem, đụng gì cả.”

Quý Khâm im lặng.

 

Tôi dè dặt ngẩng đầu , nhận sắc mặt thoáng hoảng hốt, thậm chí thể thấy rõ vẻ thất vọng.

“Ở đây là đồ của Trạch An.”

Anh , ánh mắt cố giữ bình tĩnh nhưng dịu dàng quét qua những bức tranh sơn dầu đất, cuối cùng chậm rãi dừng mặt .

 

“Tôi từng động chúng. Mong là cũng đừng.”

Giọng nhẹ, nhưng đối với , nó còn đau hơn bất kỳ lời trách móc nào.

“…Xin .”

 

Rất lâu , mới lên tiếng.

Tôi lặng lẽ rời khỏi phòng làm việc của Trạch An giả. Quý Khâm đóng cửa lưng , về phòng như chẳng chuyện gì xảy .

“Quý Khâm!”

 

Tôi cam lòng gọi . Anh dừng bước, nhưng đầu.

“Bây giờ … vẫn đang đợi Trạch An giả ?” hỏi.

Quý Khâm đột ngột xoay . Tôi thấy rõ mu bàn tay nổi gân xanh, như đang cố kìm nén điều gì đó.

“Trạch An là Trạch An.”

 

“Đừng gọi em là Trạch An giả.”

Tôi sững .

“Trước đây ,” tiếp tục, “ đó mới là Trạch An thật sự. Còn … chỉ là kẻ mượn thể trong một thời gian.”

“…Sao thể.”

 

“Rõ ràng em là một con chỉnh.”

Tôi ngây .

 

Thì từ đầu đến cuối, Quý Khâm luôn cho rằng kẻ chiếm chỗ là , chứ từng tin lời .

Sao thể… như ?

“Vậy nên,” run giọng hỏi, hai tay siết chặt lưng, “ vẫn luôn chờ em biến mất, chờ về, đúng ?”

Quý Khâm trả lời. hiểu — đó là sự thừa nhận.

*

Khoảng thời gian , thật sự đối xử với Quý Khâm.

Dù hiện tại, chúng chẳng khác gì hai ở chung nhà xa lạ, thậm chí hiếm khi lấy một , vẫn để đèn cho mỗi khi tan làm, cà phê luôn pha sẵn, bữa sáng lúc nào cũng chuẩn hai phần.

Tôi luôn lấy lý do ăn nổi đưa cho . Từ chối vài , cuối cùng cũng nhận.

Có ăn , . Tôi làm hẳn để cảm động lấy lòng . Chỉ là thích quá lâu . Khi thật sự thể ở gần như thế , kiềm đối xử với hơn một chút.

Chỉ là ngờ — hóa từ đầu đến cuối, vẫn luôn chờ biến mất.

…Ha.

Sau từng nghĩ, lẽ chấp nhận là Trạch An . Chỉ là tính vốn lạnh lẽo, nên coi như một trùng tên trùng họ, cũng cũng chẳng , một bạn cùng phòng sống chung cho lệ.

Vậy nên cũng nhắm mắt cho qua, sống ngày nào ngày đó.

shgt

Thật sự là… ngờ tới.

“Kỳ thật em mới là Trạch An.”

 

Một lúc lâu , vẫn cố chấp giải thích, dù chính cũng là vô ích.

 

“Là nhầm mới là giả.”

 

Quý Khâm lạnh nhạt ném một câu:

 

“Chứng cứ ?”

Tôi lập tức cứng họng.

Thấy im lặng, nhạt một tiếng, trở về phòng, thèm ngoái .

Tôi chợt nhận hình như thật sự lấy một bằng chứng đủ mạnh để chứng minh là Trạch An.

Hai năm đó, “Trạch An giả” quá xuất sắc. Xuất sắc đến mức dung nhập trọn vẹn cuộc sống của , cắt đứt con đường về của .

Còn , khi tỉnh , thì chẳng theo kịp nổi bất kỳ nhịp sống nào của .

Ngay cả những thiết nhất… cũng tin rằng từng tồn tại.

rõ ràng mới là Trạch An mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/mon-qua-cua-cau/5.html.]

---

Tôi từng nghĩ tới chuyện bỏ trốn.

Ngày ngày sống trong lo âu, đêm đêm chập chờn giữa và mất. Nhìn bề ngoài thì gia đình êm ấm, bằng cấp cũng tệ, còn một yêu ưu tú, tuấn tú, kiểu gì cũng là cuộc sống khiến khác ghen tị.

rõ, như .

Bởi vì tất cả bọn họ đều thích Trạch An của .

Sau đó cố học theo , cố gắng leo lên độ cao của nhưng Trạch An giả thật sự quá giỏi.

Còn thì chỉ là một bình thường, sống tầm thường hơn nửa đời, đuổi kịp những gì làm chỉ trong vỏn vẹn hai năm.

Cha dần quen với một vụng về, mắc , làm gì cũng chậm.

Họ đương nhiên nghi ngờ con như Quý Khâm, chỉ là thỉnh thoảng sẽ thở dài, rằng đổi nhiều quá.

Tôi hối hận.

Nếu hồi cấp ba, đại học nổi loạn như , ghét cha lải nhải, chịu khó về nhà nhiều hơn… thì khi Trạch An giả xuất hiện, liệu họ dễ dàng chấp nhận đến thế ?

…Có lẽ cũng chắc.

 

Có thể dù thế nào nữa, Trạch An giả vẫn sẽ yêu thích.

Chỉ là .

Tôi từng nghĩ tới việc bỏ trốn. trời đất rộng lớn, chạy ?

Đó đều là những nhất mà.

Tôi bắt đầu mất ngủ.

Trước đây ngủ ngon, đầu chạm gối là ngủ liền. từ khi nào, bắt đầu ngủ .

Trong đầu lúc nào cũng đầy ắp âm thanh.

Là Phó San thở dài vì tâm sự đáp .

 

Là cha than phiền dạo cái gì cũng vụng.

 

Là ông chủ hận sắt thành thép vì phạm vặt liên miên.

 

Là phụ gọi điện, tha thiết mời dạy kèm cho con họ.

 

Và là Quý Khâm ngày nào cũng âm thầm chờ Trạch An về.

Đầu như nổ tung.

Sau một thời gian mất ngủ hành hạ, cuối cùng cũng bệnh viện xin t.h.u.ố.c ngủ. Đêm đó, nhờ thuốc, ngủ một giấc t.ử tế hiếm hoi. Tôi thậm chí còn thấy ơn khoa học, nếu , chắc sụp đổ .

Ngày hôm tinh thần khá hơn.

Tôi vẫn như thường lệ chuẩn hai phần bữa sáng cho Quý Khâm. Giờ làm của muộn hơn một chút, bình thường lúc về thì dậy. hôm nay, phòng im lìm.

Tôi do dự một lát.

Từ cãi hôm đó, chúng còn chuyện nghiêm túc với nữa. thì…

Tôi vẫn gõ cửa.

 

“Quý Khâm, dậy ?”

Không tiếng trả lời.

Tôi chần chừ mở cửa, cửa khóa.

Cảnh tượng mắt khiến hoảng hốt. Quý Khâm cuộn ở một góc giường, sắc mặt trắng bệch, môi mím chặt, cả căng cứng như đang chịu đựng cơn đau dữ dội.

Tôi vội chạy tới:

 

“Anh ? Quý Khâm, ?”

Anh đau đến mức đáp .

Tôi luống cuống chỉnh chăn cho , lúc mới phát hiện bàn tay đang ép chặt lên bụng.

…Đau dày?

Tôi vội tìm t.h.u.ố.c giảm đau và t.h.u.ố.c dày, đưa uống với nước ấm. Thuốc tác dụng khá nhanh, sắc mặt dần khá hơn. Tôi mới thở phào, hỏi khẽ:

“Có cần em đưa bệnh viện ? Lúc nãy trông … nghiêm trọng lắm.”

Quý Khâm mím môi, . Một lúc mới : “Không cần. Bệnh cũ thôi.”

Hóa Quý Khâm bệnh dày. Vậy mà tới giờ mới .

Tôi lặng lẽ ghi nhớ trong lòng, tự nhủ để ý hơn một chút. Đang nghĩ thì đột nhiên :

“Cảm ơn.”

Tôi sững .

Tim tự nhiên nhẹ hẳn . Đây là đầu tiên Quý Khâm cảm ơn với , cũng là đầu từ khi về, cảm thấy cần tới.

Tôi cố kìm , lắp bắp:

 

“Không . À… cần em xin nghỉ giúp ?”

Quý Khâm ngẩng đầu liếc một cái, nhanh dời mắt .

“Không cần. Tôi tự gọi điện .”

“…Cảm ơn.”

Anh cảm ơn.

Tôi vui hẳn lên, kiểu vui ngốc, cảm giác cả ngày đều động lực. Tôi :

 

“Em để bữa sáng ngoài nha, cháo với bánh bao. Lát hâm ăn là .”

 

Sợ nhiều ghét, cũng sợ từ chối, xong liền vội vàng đóng cửa phòng chạy mất.

Nếu chỉ coi Quý Khâm là bạn cùng phòng… quan tâm một chút thôi, chắc cũng quá đáng ha?

Loading...