"Đã trai mà còn giàu nữa, Thượng đế rốt cuộc đóng cửa nào của ?" một nữ sinh than thở.
"Đóng cửa sổ chat của bạn."
"…"
Mọi đều ghen tị nhưng cũng tò mò về .
Dù Chu Kỳ sắp xếp ở cùng phòng với chúng , nhưng học chuyên ngành khoa học máy tính, còn chúng học chuyên ngành mạng lưới thông tin, nên cơ hội tiếp xúc.
Lần trở về, cũng là đầu tiên chúng gặp mặt.
Vài đàn ông cao to mặc vest mang vali lên tầng, phía là một trai cao ráo với vẻ ngoài tuấn tú và đôi mắt sâu thẳm, bước chậm rãi.
Đôi mắt lạnh lùng, sống mũi cao một nốt ruồi nhỏ, càng làm tăng thêm vẻ lạnh lùng.
"Được , để ở đó . Các chú thể về báo cáo với ." Anh một cách lười biếng.
"Dạ , thiếu gia."
Mấy đàn ông lễ phép gật đầu, xuống.
Tôi, Dương Nguyên, và Khúc Minh Minh cửa phòng ký túc, ngơ ngác .
Thiếu gia vẫn đang dựa tường gửi tin nhắn, những ngón tay dài nhẹ nhàng gõ, mắt rời khỏi màn hình.
Cùng lúc đó, điện thoại trong túi rung lên.
Tôi kịp kiểm tra.
Không xa đó, Chu Kỳ nhíu mày lạnh lùng, ngước lên, như thể mới thấy chúng .
Dương Nguyên như bừng tỉnh, hét lên một câu: "Thiếu gia, xin mời !"
Mọi : "..."
Thiếu gia mời phòng 305 dường như lạnh lùng như vẻ bề ngoài. Chỉ một buổi sáng, hòa nhập với chúng .
Có lẽ lây nhiễm bởi tính cách nhiều của chúng , cũng tham gia thảo luận, và ngờ rằng tiết lộ một tin động trời: đang hẹn hò qua mạng.
"Nam thần của trường yêu , còn là hẹn hò qua mạng?"
Khúc Minh Minh ngạc nhiên thốt lên.
Còn Dương Nguyên, với cái miệng kiêng nể, trò chuyện quá hăng say và buột miệng lớn: "Thời buổi còn hẹn hò qua mạng trong game ? là ngốc! Ai đối phương là nam nữ?"
"Haha, đến đây thì, Tiểu Hạ gần đây cũng..."
Chưa kịp hết câu, nhanh chóng bịt miệng Dương Nguyên .
Chu Kỳ lạnh lùng liếc , chút khó chịu: "Cô giống như . Cô là cô gái đáng yêu nhất mà từng gặp. Mấy các đúng là một lũ độc ngu ngốc, hừ."
Dương Nguyên ấp úng chứng minh là độc , nhưng đá một cú mạnh.
Để tiếp tục chủ đề làm khí thêm ngượng ngùng, đề nghị tạo một nhóm chat cho phòng ký túc xá, nhằm chuyển hướng cuộc trò chuyện.
Chu Kỳ hợp tác, lấy điện thoại để quét mã thêm nhóm.
Tuy nhiên, khi thấy ảnh đại diện và biệt danh quen thuộc đó, cả cứng đờ .
Giọng lạnh lùng vang lên bên tai : "Sao ?"
Nhìn chằm chằm màn hình mặt với biệt danh "ZQ" hiện lên rõ ràng, đầu như một làn sóng âm siêu mạnh đập , ù ù dứt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/moi-tinh-online-voi-dai-cao-thu-tro-choi-hoa-ra-la-ban-cung-phong/2.html.]
Lúc mới nhận rằng giọng quen thuộc đến mức nào.
Người đang hẹn hò qua mạng hóa chính là bạn cùng phòng mới của !
Đây là loại may mắn gì thế ?
Tôi đúng là xui xẻo chọn mà!
Khi ngước mắt lên, khuôn mặt thanh tú của Chu Kỳ gần ngay mắt, gì và thúc giục : "Nhanh quét ."
Tôi gần như tìm lỗ để chui xuống.
Trong đầu lướt qua vô ý nghĩ, run rẩy lấy điện thoại , lén chuyển sang tài khoản phụ để kết bạn với Chu Kỳ, đó dùng tài khoản phụ để tạo nhóm chat bốn .
Dương Nguyên và Khúc Minh Minh cũng nghi ngờ .
Tôi dùng ánh mắt ngăn cản họ.
May mắn là Chu Kỳ phát hiện điều gì.
Khi dọn giường, Khúc Minh Minh gửi một tin nhắn nhóm chat nhỏ ba : 【Tớ hiểu , Miên Tinh, cố ý tạo nhóm riêng để dễ dàng bàn tán về đúng ?】
Tôi: 【...】
【Cậu nghĩ thế cũng .】
3
Suốt cả ngày, dám lên mạng chơi game.
Trong hộp thư trò chuyện WeChat, đầy rẫy tin nhắn từ Chu Kỳ.
【Bé yêu, sáng nay đến ký túc xá .】
【Các bạn cùng phòng của đều , nhưng họ giống như một lũ độc ngu ngốc. Anh bạn gái, họ bảo em thể là con trai!】
【Hừ, họ đúng là ghen tỵ với !】
【Bé yêu, nhớ em quá.】
【Bé yêu, cả ngày hôm nay em nhắn tin cho .】
【Bé yêu, chẳng lẽ em cần nữa , huhu...】
...
Nhìn từng dòng tin nhắn nhảy , toát mồ hôi hột.
Cái vẻ tự tin, tán tỉnh trơ trẽn của đây biến mất.
Ai mà ngờ , nam thần lạnh lùng của trường trẻ con và dính đến thế?
Còn , thậm chí bao giờ hỏi tên thật của , chỉ lưu biệt danh là "ZQ" WeChat.
ZQ, Chu Kỳ.
Mặc dù hợp lý, nhưng ai mà ngờ chứ.
Tôi đúng là đáng chết, giả vờ làm con gái và lừa dối tình cảm của một trai ngây thơ!
Cứ thế mà trăn trở cho đến tận bốn giờ sáng.
Cuối cùng, chịu nổi cơn nghiện game nữa.