Cô ôm lấy Thất Lăng bên cạnh hôn một cái, nháy mắt với : “Tô Mẫn đừng lo, bạn gái .”
Lăng Yến gào lên: “Chẳng mặt hành vi mật ! Đừng làm hại cẩu độc nữa!”
Ánh mắt chút đờ đẫn: “Hả...”
Vạn ngờ tới, mà Tạ tiểu thư thích là phụ nữ.
“Tấm ảnh đó chụp khi bọn cùng tham gia tiệc mừng thọ của một vị trưởng bối, yêu cầu bắt buộc bạn nữ cùng, nên mới tìm đến cô .” Hứa Mục Khanh giải thích với , bàn tay nắm chặt lấy tay .
“Hơn nữa, công ty của Mục Khanh là do tự lập nghiệp, hề thuộc sản nghiệp của nhà họ Hứa .” Lăng Yến lắc lắc ly rượu, giọng điệu lạnh lùng hơn đôi chút: “Nhà họ Hứa vì tranh giành gia sản mà từ thủ đoạn, Mục Khanh từ lâu tuyên bố tham gia tranh đoạt, chỉ nhận phần cổ phần xứng đáng hưởng, nhưng vẫn chịu từ bỏ ý định.”
Hứa Mục Khanh nhẹ nhàng : “Nghĩ thì chắc em cũng chẳng quan tâm đến mấy chuyện . Thật còn hai trai và một chị gái, là vợ thứ ba của cha .”
Vợ thứ ba . Tôi tỏ vẻ hiểu, khẽ gật đầu.
Vậy thì đại khái nắm tình hình .
Thất Lăng bưng tách lên nhấp một ngụm, ngữ khí vẫn dịu dàng như cũ: “Cho nên, Tô Mẫn, em cần lo lắng.”
Cô mỉm : “Dù chúng cũng cùng lớn lên, tính cách mỗi đều nắm rõ như lòng bàn tay. Hứa Mục Khanh mà, ngoại trừ việc chút âm u biến thái thì là một .”
Hứa Mục Khanh bất mãn : “Biến thái cái gì, thể câu nào hơn ?”
Thất Lăng lạnh một tiếng: “Cái căn phòng chứa đầy đồ đạc của , gọi là biến thái thì gọi là gì?”
Căn phòng chứa đầy đồ đạc?
Tôi hoang mang về phía Hứa Mục Khanh, nhưng dời tầm mắt, ho nhẹ hai tiếng để lảng sang chuyện khác: “Tóm , là.”
Anh mặt , thần sắc chân thành: “Em hãy thử tin tưởng .”
“Tin tưởng con , và cũng tin tưởng tình cảm của .”
Trong mắt như ánh nến nhảy tót, mắt cay xè, hỏi: “Nhất định là em ?”
Ngay cả khi tầm thường, tự ti, chẳng gì trong tay, còn vì tiền mà từng từ bỏ .
Hứa Mục Khanh thở dài một tiếng, đặt một nụ hôn lên mắt : “ . Phi em bất khả (Nhất định là em).”
Lăng Yến nhỏ giọng : “Eo ôi, sến súa quá mất.”
Những giọt nước mắt định trào của câu làm cho bốc ngay lập tức.
Hứa Mục Khanh chút cạn lời, bật : “Cậu chuyện thì ai bảo câm .”
Chúng cãi vả trêu chọc thành một bữa tối.
Họ kể nhiều chuyện thú vị thời của Hứa Mục Khanh, cũng theo, lắng một cách hăng hái và nghiêm túc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/moi-tinh-bi-mat/chuong-7.html.]
Đó là thời học sinh của Hứa Mục Khanh mà từng tham gia.
Rực rỡ sắc màu, khiến ngưỡng mộ.
Sau đó, và Hứa Mục Khanh trở trạng thái chung sống như .
Chúng ai nấy đều bận rộn với việc riêng, mặc dù Hứa Mục Khanh rút hết vệ sĩ giám sát , nhưng khi đường, vẫn cảm thấy đang âm thầm quan sát .
Thôi kệ , tùy .
Tôi yên tâm học tập, còn Hứa Mục Khanh tập trung công việc.
Lúc rảnh rỗi, chúng sẽ ngoài, giống như một cặp tình nhân bình thường dạo bước phố.
Tôi học cách buông tay khi ở bên ngoài nữa.
Cuộc sống dường như định , nhưng mặt nước phẳng lặng luôn những luồng sóng ngầm cuộn trào.
Lại một ngày tan học, Hứa Mục Khanh gọi điện tới, với rằng tăng ca, sắp xếp tài xế đến đón về nhà.
Hứa Mục Khanh ở đầu dây bên : “Chẳng là vì sợ em gặp an .”
Nhìn thấy chiếc xe quen thuộc hiện trong tầm mắt, chợt nảy ý nghĩ: “Hứa Mục Khanh, là hôm nay để em đón làm nhé?”
Giọng của Hứa Mục Khanh lập tức cao lên mấy tông: “Thật ? Vậy sẽ xử lý công việc xong ngay thôi.”
Tài xế nhường chỗ cho tự bắt taxi .
Nghe giọng điệu vui mừng rõ rệt của , cũng nhịn mà mỉm : “Vậy em đợi ở lầu.”
Để làm kiếm tiền, từng học lái xe.
đây cũng là đầu tiên lái một chiếc xe sang trọng thế .
Tôi đang ở ghế lái để làm quen với các nút bấm thì cửa sổ xe gõ kính.
Đây là xe của Hứa Mục Khanh, ai thể tìm đến chứ?
Tôi nghi hoặc hạ cửa kính xe xuống, nhưng thứ đập mắt là khuôn mặt mà cả đời bao giờ thấy nữa.
Tôi hít một thật sâu, sắc mặt xanh mét: “Có chuyện gì?”
Phía ngoài cửa xe, gã đàn ông lôi thôi lếch thếch với bộ râu quai nón sững sờ một lát, đó gã nhanh chóng phản ứng , trong mắt lập tức lóe lên tia sáng tinh quái.
“Là Tiểu Mẫn ! Không nhớ chú nữa ? Hồi cấp ba chú còn cho cháu tiền để học đấy thôi.”
Gã liên tục xoa hai bàn tay , lộ hàm răng vàng khè: “Hay là, Tiểu Mẫn trả cho chú ít tiền ...”
Tôi siết chặt nắm đấm: “Tiền của ông trả sạch từ lâu , giờ tiền. Đừng tìm đến nữa.”
Nói xong định kéo cửa kính xe lên, nhưng ngờ gã đó trực tiếp lao tới, nửa thò từ cửa sổ xe, giọng gầm lên: “Không thể nào, mày thể tiền , mày lái cả xe của thằng nhóc nhà họ Hứa , thể tiền!”