Hai gương mặt thật xứng đôi bao.
Tôi cảm thán trong lòng, phớt lờ một chút cay đắng nơi khóe mắt.
Mẹ Hứa tiếp lời ngay đó: “Đây là bạn từ nhỏ của Hứa Mục Khanh, con gái nhà họ Tạ, xinh ưu tú. Chúng bàn bạc với nhà họ Tạ , đều đồng ý với hôn sự của hai đứa nó.”
Bà thẳng mắt , vẻ mặt chân thành: “Tiểu Tô, chỉ đứa con trai thôi, thấy nó thành gia lập thất, cũng hy vọng tương lai thể bồng cháu nội, tha cho nó ?”
Thành gia lập thất, bồng cháu nội .
Đó dường như mới là con đường mà Hứa Mục Khanh nên .
Tôi nụ ôn hòa gương mặt Hứa Mục Khanh trong ảnh, thoáng chốc ngẩn ngơ.
Tôi bên cạnh , niềm vui mang cho liệu thực sự khỏa lấp những áp lực mà gây cho ?
Và những áp lực , liệu đủ khả năng cùng gánh vác ?
Tôi vẫn giữ im lặng, thấy , Hứa đẩy thêm một thứ khác tới.
Là một tờ chi phiếu.
Ánh mắt rung động.
Giọng của Hứa dường như trở nên xa xăm, lùng bùng trong tai :
“Tiểu Tô, xin vì tự ý điều tra gia cảnh của . mà, cần tiền, đúng ?”
“Cầm lấy ba mươi triệu , rời bỏ con trai , ?”
Tôi cảm thấy một sự bất lực tràn trề.
Cái tình tiết phim truyền hình cẩu huyết thế mà thực sự xảy với .
Tôi nhắm mắt , tờ chi phiếu với mà nhất thời đếm xuể nữa: “Dì ạ, chuyện hôn sự , Hứa Mục Khanh ?”
Dựa theo tính cách của Hứa Mục Khanh, chắc sẽ làm cái chuyện tồi tệ là vị hôn thê còn tìm bạn trai .
Vẻ mặt Hứa méo mó trong thoáng chốc, nhưng vẫn gật đầu: “Nó .”
Tôi siết chặt điện thoại, hỏi dồn: “Vậy Hứa Mục Khanh đồng ý ?”
Ánh mắt Hứa sâu thẳm: “Nó đồng ý cũng đồng ý. Chuyện chỉ liên quan đến tương lai của nó, mà còn là tương lai của nhà họ Hứa.”
Bà dường như cuối cùng cũng mệt , dậy, bỏ câu cuối cùng:
“Cậu hãy suy nghĩ kỹ , một đàn ông, lấy cái gì để trói buộc nó? Nó yêu nhất thời, ai nó hối hận ?”
Mẹ Hứa . Để một tấm ảnh và một tờ chi phiếu.
Tôi hề do dự, cầm lấy cả hai.
Đây là ba mươi triệu tệ đấy.
Tôi bắt taxi về căn phòng trọ thuê.
Âm u, cũ nát, ẩm thấp.
Vừa đến lầu, leo lên cầu thang, cửa phòng tầng một mở , chủ nhà lững thững chặn :
“Tiểu Tô , cần lên nữa , căn phòng đó của mua .”
Tôi dừng bước, mặt đầy dấu hỏi: “Căn phòng của bác mà cũng mua ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/moi-tinh-bi-mat/chuong-5.html.]
Chủ nhà là một ông lão, ở đây mấy năm nên cũng quen mặt.
Ông liếc một cái, điềm nhiên : “Là một thanh niên trẻ tuổi trai mua , thấy cũng thường xuyên về ở, nên bán cho .”
Ông kéo từ trong phòng một chiếc vali: “Tôi đang đợi đây. Nè, hành lý của , thu dọn giúp .”
Lòng ngổn ngang cảm xúc đón lấy chiếc vali: “Vậy tiền thuê nhà tháng ...”
Ông xua tay: “Miễn , miễn . Mau , cũng đến lúc nên sống những ngày .”
Ông lão trong nhà, cánh cửa gió lùa đóng sầm một tiếng khô khốc.
Cái tật thường thấy của những căn nhà cũ.
Tôi nắm lấy hành lý, sụt sịt mũi.
Lão già , tự nhiên sướt mướt thế .
Nén sự cay nồng nơi khóe mắt, lục lọi khắp các túi , gom góp năm trăm tệ.
Lại lấy tờ giấy trắng trong túi gấp thành một chiếc phong bì, bỏ tiền đó.
Tôi gõ cửa, nhét phong bì khe cửa, gọi lớn: “Lão Lý, cảm ơn bác! Tiền cháu kẹp ở khe cửa nhé, đừng để ai lấy mất đấy!”
Bên trong tiếng động. ông lão thấy.
Dù thì cách âm kém cũng là đặc sản của nhà cũ mà.
Tôi kéo vali, chậm rãi bước khỏi khu chung cư cũ kỹ đó, đột nhiên cảm thấy chút mịt mờ.
Cuộc gặp gỡ với Hứa hôm nay khiến đột nhiên nhận , dường như bao giờ nghĩ đến tương lai của .
Tương lai hư vô mờ mịt, gì là chắc chắn.
Trong hai mươi năm qua, điều nghĩ đến nhiều nhất là làm để sống tiếp ở hiện tại.
Trời dần tối, những ngọn đèn đường bật sáng, dòng xe cộ đường ngừng tuôn chảy.
Tôi bên lề đường, đến cả cái bóng cũng bóng tối nuốt chửng.
Tương lai của sẽ như thế nào đây?
Tôi mải mê suy nghĩ, đến khi sực tỉnh thì mặt một bóng đen đổ xuống.
Hứa Mục Khanh cách một bước chân, lặng lẽ .
“Đang nghĩ xem bao lâu nữa em mới phát hiện .” Khóe miệng mang theo nụ , nhưng đôi mắt tối sầm , chẳng lấy nửa phần ý .
Tôi Hứa Mục Khanh, há miệng định gì đó, nhưng vô cớ nhớ đến hình ảnh tràn đầy khí thế trong tấm ảnh .
Cổ họng nghẹn đắng, phát âm thanh nào.
Tuổi trẻ ngông cuồng, một bước sai, vạn bước sai.
Giống như điều cuối cùng Hứa , thời gian dài đằng đẵng, ai hối hận ?
“Tại điện thoại?” Thấy lời nào, Hứa Mục Khanh tiến gần , nụ môi dần biến mất: “Anh gọi nhiều cuộc, nhưng ai máy.”
Tôi liếc điện thoại, quả nhiên, màn hình đầy rẫy những cuộc gọi nhỡ từ .
Tôi khản giọng : “Xin , điện thoại để im lặng, thấy.”
“Không .” Hai tay siết lấy vai , lực mạnh, nhưng giọng nhẹ nhàng: “Muộn thế , tại về nhà?”