Editor: Trang Thảo.
Anh xoa đầu : "Đừng suy nghĩ vẩn vơ, thích ."
Tôi cứng đờ. Cảm giác như m.á.u trong đều đông .
Tôi cúi đầu, dám hỏi thích là ai, chỉ rúc sâu trong chăn. Tôi tự hỏi đó sẽ trông như thế nào.
Người như Bùi Chu, từ nhỏ đến lớn đều chào đón. Người thích chắc chắn nhiều đếm xuể. Muốn đó là ai chẳng khác nào mò kim đáy bể. bất kể là ai, chắc chắn họ đều hơn gấp vạn .
Văn phòng tổng tài mới đón một thực tập sinh chẳng bao giờ làm việc.
Lãnh đạo của căn dặn: “Thực tập sinh mới tới tên là Quý Niên, tiểu thiếu gia nhà họ Quý, phận hề tầm thường. Đừng giao việc gì cho , là thiếu gia, cứ dỗ dành cho vui vẻ là .”
“Cậu chính là bạn thanh mai trúc mã của Bùi tổng, cả hai lớn lên bên từ nhỏ.”
“Cha của và cha của Bùi tổng cũng là bạn làm ăn lâu năm. Tuy cha đau đầu vì con là đồng tính, nhưng thích là Bùi tổng nên cũng can thiệp nhiều.”
“Nếu hai họ thực sự thành đôi thì đúng là môn đăng hộ đối, một sự kết hợp vô cùng mạnh mẽ.”
Tôi gật đầu tỏ ý hiểu.
Tôi thầm nghĩ, họ cùng lớn lên từ nhỏ . Vậy Bùi Chu thích chắc hẳn là . Cậu đến làm việc bên cạnh Bùi Chu, chắc chắn sẽ vui.
Vì thế, lời mà xử lý hết phần lớn công việc của . Còn chỉ cần ở vị trí của chơi game hoặc xem chương trình giải trí.
Trên Quý Niên toát sự ngây thơ của một đứa trẻ nuôi dưỡng từ bé. Cậu luôn vô tình lộ vẻ chân chất của một từng nếm trải khổ cực đời.
Thấy vùi đầu xử lý công việc của , hỏi: “Tôi thấy chằm chằm máy tính suốt bốn tiếng đồng hồ , làm việc liều mạng thế để làm gì?”
Tôi ngẩng đầu lên, đáp ngắn gọn: “Vì tiền lương.”
Cậu bảo: “Nếu thiếu tiền thì cứ bảo cha đưa cho là mà.”
“Nói mới nhớ, toát vẻ mệt mỏi nặng nề thật đấy, cứ u ám kiểu gì , chẳng Bùi Chu thấy sợ nữa.”
Tôi im lặng.
Vừa dứt lời, Bùi Chu bước văn phòng. Quý Niên thấy , đôi mắt liền sáng rực lên, vội vàng lao tới đón tiếp: “Bùi Chu! Anh đến thăm em ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/moi-quan-he-khong-binh-thuong/chuong-2-nguoi-trong-long-cua-anh.html.]
“Sao em ở đây? Lần em cố ý cho để tạo bất ngờ đấy.”
Bùi Chu với vóc dáng cao hơn mét tám, cúi đầu Quý Niên với gương mặt hồng hào rạng rỡ. Quý Niên nghiệp đại học, ở cái tuổi ngoài đôi mươi đẽ nhất, chính là lúc tràn đầy sức hút và mê hoặc lòng .
Hai họ chỉ cần cạnh thôi tỏa một bầu khí đặc biệt. Ngay cả cũng cảm thấy họ thực sự xứng đôi.
Tôi rời mắt , một lẳng lặng bước ngoài.
Buổi tối, Bùi Chu vẫn như khi, về đến nhà thể chờ đợi mà lột sạch đồ của . Anh ôm lấy , thở nóng rực phả lên bên gáy.
“Giang Diễn, hôm nay em ? Anh tìm em mãi nửa ngày trời.”
Trang Thảo
“Ưm...”
Tôi thất thần. Tuy rằng hiện tại bụng vẫn lộ rõ, nhưng sớm muộn gì cũng ngày phát hiện. Một kẻ “bất nam bất nữ” như m.a.n.g t.h.a.i con của , nếu , chắc chắn sẽ cảm thấy vô cùng ghê tởm.
Đến lúc đó, sẽ đối xử với thế nào? Anh sẽ bằng ánh mắt chán ghét ? Chỉ cần tưởng tượng đến đó, lạnh đến mức run rẩy.
Bùi Chu phát hiện đang run, liền ôm chặt hơn: “Lạnh ?”
Ánh mắt vô định, trả lời một đằng một nẻo, theo bản năng thốt lên một câu: “Bùi Chu, là chúng chia tay .”
Ánh mắt Bùi Chu đổi ngay lập tức.
Vì nhận nguy hiểm đang cận kề, nỗ lực dậy, cố gắng tìm lý do cho cuộc chia tay đột ngột : “Dù chúng cũng là quan hệ cấp cấp , thể cứ tiếp tục như thế mãi .”
Giây tiếp theo, Bùi Chu hung hãn hôn lấy môi .
Anh bao giờ điên cuồng đến thế. Anh lật , giày vò một cách thô bạo khiến đau đớn đến c.h.ế.t sống . Vài chịu nổi định bò , nhưng đều nắm lấy mắt cá chân lôi ngược trở về.
Đến cuối cùng, giọng đến khản đặc. Cả sũng mồ hôi, gương mặt đầy nước mắt.
Ngày hôm , đôi chân vẫn còn run rẩy. Lần đó thực sự quá khắc cốt ghi tâm, chuyện chia tay tạm thời dám nhắc nữa.
Lần đó, Bùi Chu thực sự tàn nhẫn.
Ngày hôm , thậm chí thể rời giường làm bình thường, giúp xin nghỉ.
Đến giờ nghỉ trưa ngày thứ ba, khi xong việc và định xuống căng tin thì Quý Niên bất ngờ giữ chặt cổ tay .