Mối quan hệ giám hộ - Chương 8

Cập nhật lúc: 2025-10-15 14:24:57
Lượt xem: 606

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bố tức giận đến mức khí huyết dồn lên, vớ lấy cây chổi đuổi đánh , chạy cản.

Kết cục cuối cùng là, ông chỉ thẳng mũi bảo cút.

Tôi xông về phòng, vơ vội vài bộ quần áo đóng sầm cửa bỏ .

ngờ rằng, mắt là một lối thoát tươi sáng, mà là một vực sâu hun hút hơn.

Bạn trai cũ gọi điện đến: "Xin , thể dũng cảm như em."

Sau , kết hôn.

Tôi cảm thấy đau buồn cho và vợ , càng đau buồn hơn cho chính .

Tôi và bố cắt đứt liên lạc, lâu đến mức cứ ngỡ còn nhà nữa.

Rồi đó, gặp Thẩm Xác.

Sau , nhận tin nhắn của .

Chúng trò chuyện như , ngầm hiểu hề nhắc đến chuyện yêu đương kết hôn.

Cứ như thể nhắc đến, cái gai đó sẽ tồn tại, nhưng thỉnh thoảng nó vẫn âm ỉ nhói đau, nhắc nhở về sự hiện diện của nó.

Thỉnh thoảng bà sẽ lén chạy đến thành phố của , lừa bố rằng du lịch với bạn .

Mỗi đều khuyên : "Đợi thêm chút nữa, bố con sẽ nghĩ thông thôi."

Trời sắp tối , Thẩm Xác vẫn về.

Tôi đang định gọi điện thì bất chợt thấy Thẩm Xác xách túi lớn túi nhỏ tới cửa, phía còn một theo.

Đợi đến khi rõ mặt đó, nhất thời quên mất tay còn đang truyền nước, định dậy, nhưng Thẩm Xác chạy tới ấn mạnh xuống.

Mãi một lúc mới lấy giọng : “Mẹ?”

Mẹ chuyện phẫu thuật, một trận giáo huấn.

Thẩm Xác tự giác lùi một , loay hoay .

thành lời, dùng ánh mắt ám chỉ : “Tiểu Thẩm là gì của con—”

Tôi đánh trống lảng: “Bạn con.”

ha hả hai tiếng, liếc mắt : “Con nghĩ gặp nó ở ? Bạn bè ở nhà con, còn phòng riêng ? Tay con đeo cái gì? Mẹ mù.”

Tôi tự lừa dối , che chiếc nhẫn.

khẽ chạm khuỷu tay : “Tiểu Thẩm lắm, ánh mắt nó là , trong lòng trong mắt đều là con.”

Tôi ngại ngùng, bảo bà đừng nữa.

Mới gặp vài phút thôi mà, lát nữa khéo rước Thẩm Xác về làm con trai luôn chừng.

xoa đầu : “Một thời gian nữa, về nhà con. Chỉ cần con khỏe mạnh, hạnh phúc, bố mãn nguyện . Cháu trai là gì chứ, thể thiết bằng con trai ? Quan niệm của bố theo kịp thời đại, các con trẻ thời đại của riêng , bố hiểu, nhưng sẽ cố gắng chấp nhận.”

Tôi nhớ tiếng gầm giận dữ của bố lúc chia tay: “Cút! Tao đứa con mất mặt như mày!”

Mũi cay xè, cố nén sự ướt át trong mắt, gì.

Ca phẫu thuật thành công.

Vừa hết thuốc mê, mở mắt thấy và Thẩm Xác một bên trái, một bên , cả hai mắt đều đỏ hoe.

Mẹ lén lau nước mắt, lấy thuốc cho .

Thẩm Xác sấp bên giường , móc lấy ngón tay : “Anh, đợi khỏe, em cùng về nhà nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/moi-quan-he-giam-ho/chuong-8.html.]

Tôi giật , nhận chiêu dụ Thẩm Xác trong thời gian ngắn ngủi.

“Em đều , dì kể cho em chuyện quá khứ của .”

Em nghiêng đầu, chuyên chú : “Anh tin em. Em sẽ ở bên , bao giờ buông tay, hề đơn độc.”

Gần nhà thì càng sợ sệt.

Càng đến gần cửa nhà, chân càng nhúc nhích nổi, gần như là Thẩm Xác kéo lê nhà.

Mở cửa là , đến híp cả mắt: “Về là , mang nhiều đồ thế !”

Thẩm Xác ngọt ngào: “Dì ơi, đầu đến nhà thể tay ạ.”

Trong nhà truyền tiếng hừ lạnh lùng.

Người còn bảo đừng sợ, nụ mặt lập tức đông cứng.

Tôi hít sâu một , gọi một tiếng “Bố”.

Ông ngẩng đầu một cái, chằm chằm Thẩm Xác một cái, tiếng hừ càng lớn hơn.

Tôi chỉ thể tự an ủi , đưa Thẩm Xác về nhà mà ông hề cầm chổi, đây là một bước tiến vượt bậc .

Suốt bữa cơm, ăn một cách lơ đãng, bố cũng im lặng gì.

Forgiven

Mẹ và Thẩm Xác vất vả lắm mới khuấy động khí, càng bán triệt để.

Từ khi còn trong bụng , tất cả chuyện đều kể tuốt tuồn tuột cho Thẩm Xác , cản cũng cản nổi.

Ăn xong, rửa bát, Thẩm Xác cũng lẽo đẽo theo giúp đỡ.

Tôi và bố ghế sofa, tiếng TV và tiếng của hòa .

Bố im lặng lâu : “Tiểu Thẩm, lắm.”

Tôi khó tin ông , tưởng rằng nhầm.

Ông đồng ý, ông chấp nhận.

Tôi chằm chằm bóng lưng ông , nước mắt ào xuống, che mặt chạy về phòng.

Cái gai chôn giấu trong lòng âm ỉ đau đớn, cuối cùng cũng nhổ ngày hôm nay.

Cùng với nó chỉ mủ và máu, mà còn cả sự tủi và đau khổ suốt sáu năm qua.

Thẩm Xác đến lao , luống cuống lau nước mắt cho : “Anh, , chú gì với ?”

Tôi vòng tay ôm lấy cổ Thẩm Xác, trong mũi là mùi hương của em , tâm trạng bỗng nhiên bình : “Ông em lắm.”

Vì Thẩm Xác, nơi thuộc về, một gia đình của riêng .

Vì Thẩm Xác, dũng khí, trở về nhà.

Tôi vùi mặt cổ em , giọng khẽ khàng: “Sẻ con, gặp em thật sự may mắn.”

“Em cũng , .”

Em khẽ , lồng n.g.ự.c rung lên, da mặt cũng nóng bừng: “Anh yêu em.”

Thẩm Xác kéo dậy, chớp mắt: “Anh, nữa .”

Tôi đối diện với ánh mắt mong đợi của em , ngượng ngùng lặp : “Thẩm Xác, yêu em.”

Mắt em tức thì đỏ hoe, trán chạm trán: “Em cũng yêu , yêu hơn cả yêu em.”

Tôi , còn một chặng đường dài , nhưng sợ, bởi vì , hề đơn độc.

Loading...